Cỡ chữ:

Vào ngày thứ ba Lý Chiến xin nghỉ học, tôi xông thẳng đến nhà hắn. Đó là lần đầu tiên tôi đến nhà Lý Chiến. Căn nhà không lớn, đồ đạc rất ít, được xếp khá gọn gàng, thứ bừa bộn duy nhất là những chai rượu lăn lóc trên sàn phòng khách và Lý Chiến đang ôm vỏ chai ngủ mê mệt trên ghế sofa. Tôi thanh toán tiền cho thợ mở khóa, bước tới ngồi xổm bên cạnh sofa vỗ vỗ vào mặt Lý Chiến:

“Tỉnh lại đi.”

Lý Chiến cau mày, mở mắt nhìn tôi một hồi, buông chai rượu ra rồi ôm lấy tôi. Lực hắn rất mạnh, ôm tôi lật người một cái, ép tôi vào giữa hắn và thành sofa. Chân dài tay dài bao bọc lấy tôi, ôm siết chặt, cằm dụi lung tung trên đầu tôi lầm bầm:

“Cảnh Chiêu lại giận Cảnh Chiêu… Đừng đi, đừng không để ý đến tôi…”

Vừa ăn cướp vừa la làng, ai không để ý đến ai trước hả?

Lý Chiến rõ ràng không tỉnh táo, một nửa là do say, một nửa là do sốt, sờ vào người nóng ran. Tôi đẩy hắn:

“Lý Chiến, buông ra, anh đang sốt, tôi đi tìm thuốc cho anh.”

Không đẩy thì thôi, vừa đẩy Lý Chiến càng siết chặt tôi hơn, vô lý nói:

“Không buông.”

Hắn lại nói tiếp:

“Bài tiếng Anh tôi đúng hết rồi.”

Hóa ra vẫn còn nhớ. Bàn tay to lớn của hắn sờ lên mặt tôi, mò mẫm tìm đến môi để hôn, lướt từ c.h.óp mũi xuống miệng, giọng khàn khàn:

“Đúng hết rồi, thưởng cho tôi đi.”

Lúc này tôi mới phát hiện ra, trước đây tôi có thể đẩy Lý Chiến ra là vì hắn đã nương tay. Nếu Lý Chiến không chịu lùi bước, tôi hoàn toàn không thể đẩy nổi hắn. Sức lực của tên này lớn một cách phi lý, hắn nhắm mắt hôn tôi từ trên xuống dưới, áo bị hắn vén lên tận rốn, hắn lại định đi kéo quần tôi.

Tôi bị hắn hôn đến khó chịu, cố đẩy vai hắn:

“Lý Chiến, anh còn đang sốt đấy, đợi khỏi bệnh đã.”

Lý Chiến tóm chặt cổ tay tôi, từng chút một hôn lên tay tôi, lầm bầm không rõ tiếng:

“Không sốt, không bệnh, tôi đang khỏe lắm…”

Khỏe cái rắm, người sắp phát hỏa luôn rồi. Mang bệnh xông trận, Lý Chiến “xung phong” xong liền gục luôn. Tôi run rẩy hai chân đi tìm hai viên thuốc hạ sốt, hồ đồ cho hắn uống, hắn ngã vật ra giường nhắm mắt ngủ say sưa. Đồ cầm thú, tỉnh lại rồi tính sổ sau.

Khi tỉnh lại thì đã là hoàng hôn, ánh sáng ngoài trời mờ ảo. Lý Chiến đang ngồi đầu giường hút thuốc. Tôi sán lại gần, nhân lúc hắn không phòng bị, lấy tay chà tắt luôn điếu thuốc của hắn.

“Mẹ kiếp!” Lý Chiến vội vàng đưa điếu thuốc ra xa, dụi vào gạt tàn, nắm lấy tay tôi nhìn vết bỏng vừa tạo ra, gân xanh trên trán giật giật: “Cảnh Chiêu, cậu muốn ăn đòn phải không? Đó là tàn thuốc đấy, mẹ nó cậu lại lấy tay chà?”

Tôi không mấy bận tâm, nói:

“Sau này đừng hút nữa, tuổi còn nhỏ không học điều tốt, già rồi sinh bệnh đấy.”

Lý Chiến không nói gì, chỉ tập trung nhìn tay tôi. Nhìn một lúc lâu, hắn nắm lấy ngón tay bị bỏng của tôi đưa lên miệng. Đầu ngón tay chạm vào cánh môi mềm mại, trái tim tôi cũng mềm nhũn. Tôi rút tay ra, nâng mặt Lý Chiến lên để hôn hắn. Lý Chiến ôm eo tôi, để cho tôi hôn một lúc, rồi kéo tôi vào lòng ôm chặt, giọng khàn khàn:

“Sợ em luôn rồi.”

Bình luận

Thỏ 14:04 02/08/2026
Hay qtr :}}}
Em Nhân 13:58 02/08/2026
Phải chi có thêm 2 chap về tương lai là ngon luôn. Truyện ngắn nhưng chất lượng vip pro
Amy 22:16 25/07/2026
Tiểu thuyết ngon nghẻ nhất t từng đọc, size gap mãi ngon , top cưng vãi tao ước tao cũng có 1 người, bot chịu khó , thông minh
Anngow 01:40 25/07/2026
Khóc đấy,dcm hay vch huhu:((