CỰU THIẾU GIA MANG BẦU TÌM ĐẾN TẬN CỬA

Chương 7: Sự Cố Và Lời Nói Ác Ý

Cỡ chữ:

Hai ngày sau Tạ Vũ cùng tôi đi khám thai về, chưa kịp xuống xe đã thấy trước cổng nhà có hai người đứng. Một người là Vu Tùng Viễn và một chàng trai lạ mặt. Thực ra tôi không biết mặt vị thiếu gia thật của nhà họ Vu, chưa kịp chạm mặt đã bị đuổi đi rồi. Chỉ là qua cửa sổ xe, nhìn bầu không khí giữa chàng trai đứng cạnh Vu Tùng Viễn và mẹ Vu, đoán cũng có thể đoán ra.

Xe vừa dừng lại, Vu Tùng Viễn liền kéo theo chàng trai kia sấn tới.

Tạ Vũ nhìn tôi một cái, nói: “Cậu đợi trong xe một lát.” Nói xong liền xuống xe lập tức đóng cửa lại.

Tôi thực sự cũng không muốn gặp hai người này, nên cứ ngồi im trên xe, thỉnh thoảng liếc mắt ra ngoài một cái. Vu Tùng Viễn đúng là chưa từ bỏ ý định, trước đây thì muốn tiếp thị tôi cho Tạ Vũ, bây giờ đổi thành thiếu gia thật thì vẫn phải tiếp thị, đúng là bám riết Tạ Vũ không buông mà!

Chiếc xe sang của Tạ Vũ cách âm vô cùng tốt, tôi không nghe được họ nói gì, chỉ thấy Vu Tùng Viễn đẩy thiếu gia thật đến trước mặt Tạ Vũ. Tạ Vũ lùi lại hai bước cau mày nói vài câu, sắc mặt thiếu gia thật lập tức cứng đờ, đến cả lão cáo già Vu Tùng Viễn cũng lộ rõ vẻ lúng túng. Trước sau chưa tới 3 phút, Vu Tùng Viễn đã mang người xám xịt rời đi.

Thực ra, tôi đối với thân phận thiếu gia giả của mình tiếp nhận rất tốt, cũng chẳng có tình cảm gì với Vu Tùng Viễn. Tôi biết mình đã tiêu của ông ta không ít tiền, nhưng tôi cũng từng giúp ông ta kiếm được không ít lợi lộc dưới trướng tập đoàn nhà họ Tạ. Cộng thêm việc ông ta không chút do dự đá bay tôi, phần tình cảm cha con nhạt nhẽo này đã sớm đi đến hồi kết rồi. Nhưng Tạ Vũ dường như có chút hiểu lầm.

Buổi tối đi ngủ, tôi cứ trằn trọc trên giường, bị Tạ Vũ mạnh mẽ ấn vào lòng. Hắn vỗ nhẹ lưng tôi, cái miệng vụng về thốt ra lời an ủi người khác: “Đừng buồn nữa, sau này tôi sẽ luôn ở bên cạnh cậu.”

Dưới sự quan sát Tạ Vũ dạo gần đây, tôi có 99% xác suất có thể khẳng định Tạ Vũ thích tôi. Thôi được, là rất chắc chắn rồi, vì Tạ Vũ quá ngốc, một chút cũng không biết giấu, đều nói sẽ luôn ở bên tôi cơ mà. Nhưng buồn bã là cái q.u.ỷ gì? Tôi làm sao mà phải buồn?

Khó khăn rút đầu ra khỏi cơ ngực lớn của Tạ Vũ, tôi nghi hoặc hỏi: “Buồn cái gì?”

Tạ Vũ dường như cũng hơi bất ngờ: “Không phải vì hôm nay gặp chú Vu nên cậu mới mãi không ngủ được sao?”

Giây tiếp theo “bốp” một tiếng, là tôi tát một cái vào cánh tay hắn: “Sao có thể! Tôi mà vì cái lão già đó mà buồn á? Nằm mơ đi! Tôi không nguyền rủa nhà ông ta phá sản đã là may rồi.”

Tôi và Vu Tùng Viễn ngoài việc lễ tết mới gặp mặt nhau một lần, ông ta đối với tôi ngoài tính toán thì vẫn là tính toán. Còn nhớ lúc vừa tốt nghiệp đại học, ông ta vì tranh giành một dự án mà còn muốn dâng tôi cho người khác, may mà tôi có chút võ vẽ nên chạy thoát được. Cuối cùng đập phá thư phòng của Vu Tùng Viễn tanh bành, suýt chút nữa làm ầm ĩ đến mức một mất một còn. Nếu bảo tôi buồn vì mẹ Vu thì tôi còn chấp nhận được, chứ Vu Tùng Viễn chỉ coi tôi như công cụ thì chẳng tính là cái đinh gì.

Tạ Vũ bị giọng điệu phẫn nộ của tôi làm cho hơi mờ mịt: “Vậy tại sao tối nay cậu cứ trằn trọc mãi không ngủ được?”

Cả người tôi cứng đờ, chắc là do trước đây cứ đến giờ là ngủ đã để lại ấn tượng sâu sắc cho Tạ Vũ, hôm nay không ngủ được khiến hắn suy nghĩ lung tung. Tôi che miệng ho hắng một tiếng: “Không phải vì chuyện này.”

“Vậy là vì chuyện gì?” “Anh thực sự muốn biết?” “Muốn.” Tôi lại ho một tiếng: “Vậy anh đừng hối hận nhé.”

Không đợi Tạ Vũ phản ứng, tôi nắm lấy tay hắn nhét vào trong chăn. Nửa phút sau, Tạ Vũ rút tay về. Cùng với ánh trăng lén lút rọi qua khe rèm cửa, nhìn rõ đầu ngón tay hắn vương một mảng vệt nước. Thấy Tạ Vũ hồi lâu không chịu lên tiếng, tôi ép cánh tay nãy giờ hắn vẫn giơ lên xuống.

“Thì… cũng không phải tôi muốn, chỉ là nhịn không được thôi mà. Ai mà biết mang thai còn có tác dụng phụ này chứ, đúng là hành hạ người ta.”

Tự mình đòi biết, bây giờ biết rồi lại không hó hé gì, đàn ông đúng là cái đồ tệ bạc! Tôi lật người, hích cùi chỏ vào Tạ Vũ rồi để lại cho hắn bóng lưng.

Giây tiếp theo, eo tôi bị một bàn tay lớn nắm lấy, độ nóng bỏng rát khiến tôi suýt chút nữa rùng mình. Nối tiếp đó, hơi thở càng nóng rực phả vào xương quai xanh của tôi, cả người Tạ Vũ đè lên, nhịp thở nặng nề: “Tôi giúp cậu nói xong rồi đấy.”

Tạ Vũ tung chăn chui vào trong.

Qua thời kỳ ốm nghén, Tạ Vũ đi làm lại ở công ty, nhưng cũng chỉ làm một buổi sáng, trước buổi trưa sẽ về nhà. Cùng với việc bụng ngày càng to, tôi cũng ít ra ngoài hơn, vậy mà lại tình cờ chạm mặt Vu Tùng Viễn. Lễ Đoan ngọ, ông ta mặt dày xách một túi quà lớn đến tận cửa. Tôi đang tản bộ trong sân, nghe tiếng chuông cửa còn tưởng Tạ Vũ về, cũng không thèm đề phòng đã ấn mở cổng sắt lớn. Ngay lập tức đối mặt với khuôn mặt già nua của Vu Tùng Viễn.

Khoảnh khắc nhìn thấy tôi, khuôn mặt già nua của Vu Tùng Viễn lúc xanh lúc trắng lúc đen, cuối cùng nặn ra được một câu: “Sao mày lại ở đây?”

Tôi lười để ý ông ta, trực tiếp nhấn công tắc, đóng chặt cổng lớn lại.

Vu Tùng Viễn sốt ruột dậm chân, lại không dám thực sự xông vào, cứ luôn miệng mắng mỏ. Cho đến giây phút cánh cửa đóng lại cuối cùng, mới nhìn rõ cái bụng có hơi nhô ra của tôi. Đợi cửa đóng chặt hẳn, Vu Tùng Viễn lại đổi giọng: “An An, con mang thai rồi sao? Là của Tạ Vũ à? Ba biết ngay thằng nhóc con là đứa có tiền đồ mà, mau mở cửa cho ba vào xem nào!”

Sự mặt dày của Vu Tùng Viễn thật sự khiến tôi phải mở mang tầm mắt, tôi nhịn không được lớn tiếng mắng một câu: “Đồ ngu!”

Vẫn như mọi khi, không có được thì bắt đầu gièm pha, Vu Tùng Viễn ở bên ngoài làm ầm ĩ lên không nhỏ: “Mày cũng có bản lĩnh câu dẫn được Tạ Vũ đấy, nhưng mày là đàn ông mà còn muốn gả vào nhà họ Tạ sao? Huống hồ gì bây giờ thân phận thiếu gia họ Vu của mày cũng mất rồi, chỉ là một kẻ bình thường, đợi sinh con xong, nhà họ Tạ nhất định sẽ đá bay mày!”

Léo nha léo nhéo ồn ào đến nhức cả tai, tôi không thèm để ý ông ta, quay người vào nhà. Tôi biết Vu Tùng Viễn toàn nói hươu nói vượn, nhưng khó tránh khỏi vẫn bị những lời này ảnh hưởng. Ban đầu tìm đến Tạ Vũ, tôi chỉ là vì muốn có cuộc sống tốt hơn, nhưng càng chung sống thứ tôi muốn lại càng nhiều. Nhưng lời Vu Tùng Viễn nói cũng không phải không có lý. Cho dù tôi biết Tạ Vũ thích mình, nhưng bây giờ chúng tôi có quan hệ gì chứ? Chẳng là quan hệ gì cả.

Ôm suy nghĩ đó, lại một tháng nữa trôi qua, đứa bé trong bụng đã lớn gần 6 tháng rồi, giống như một quả dưa hấu nhỏ, đi lại có chút trĩu nặng. Ở nhà bức bối lâu ngày, nhân lúc Tạ Vũ đi làm, tôi hẹn Tống Kỳ và Lâm Chu ra ngoài ăn một bữa cơm.

Vừa gặp mặt, Tống Kỳ đã sờ soạng vồ vập: “Mẹ kiếp! Dư An, cậu đúng là người mang thai danh bất hư truyền mà!”

May mà ở trong phòng bao, nếu không cái giọng oang oang này tôi nhất định phải tẩn cho cậu ta một trận. Lâm Chu vẻ mặt căng thẳng đỡ tôi: “Ngồi trước đi, ngồi xuống đã.”

Lâu ngày không gặp, ba chúng tôi tụm lại nói không ít chuyện, nhân tiện tôi cũng kể hết những suy nghĩ linh tinh lộn xộn trong đầu dạo này cho họ nghe. Tống Kỳ phá lệ im lặng, vẫn là Lâm Chu lên tiếng trước: “An An, cậu nên nói thẳng với Tạ tiên sinh. Cậu đang trong thời kỳ thai nghén không nên suy nghĩ lung tung.”

Tống Kỳ hùa theo: “Đúng vậy! Cậu không phải nói Tạ Vũ thích cậu sao? Tớ thấy bộ dạng này của cậu cũng không phải là không có ý với hắn, trực tiếp tỏ tình nhào lên luôn đi! Thành công thì cả nhà vui vẻ, nếu có vấn đề gì thì cũng có thể giải quyết sớm, còn hơn là cậu cứ suy nghĩ lung tung ở đây. Cùng lắm thì tớ cũng nuôi nổi cậu và con trai nuôi tớ, tuy không có núi vàng biển bạc như Tạ Vũ, nhưng tóm lại sẽ không để cậu khổ.”

Lâm Chu hăng hái giơ tay: “Tớ cũng có thể.”

Tống Kỳ và Lâm Chu không ngừng cổ vũ tiếp thêm sức mạnh cho tôi ở bên cạnh. Họ nói rất đúng, thay vì một mình suy nghĩ viển vông, chi bằng ngửa bài nói rõ, yêu được thì yêu, không yêu thì giải tán. Nghĩ ra cách giải quyết, trong lòng cũng như trút được gánh nặng. Tôi vịn ghế muốn đi vệ sinh, tháng thai càng lớn thì càng hay muốn đi vệ sinh. Từ chối sự đi cùng của Lâm Chu, xả nước xong tôi liền quay lại phòng bao.

Vừa đến cửa đã nghe thấy tiếng phòng bao bên cạnh truyền ra tên tôi. “Dư An? Anh Tạ, anh điên rồi sao? Loại người kiêu căng ngạo mạn đó chắc chắn là vì tiền nên mới cố ý thiết kế leo lên giường anh. Anh Tạ, chắc chắn anh bị lừa rồi! Cậu ta căn bản không xứng với anh! Biết mình là hàng giả nên cuống cuồng lên, thấy anh Tạ dễ nói chuyện…”

Người đàn ông bên trong còn nói gì đó nữa, tôi không thể tiếp tục nghe, vì Lâm Chu đang gọi tôi: “An An? Sao cậu không vào?”

Tôi hồi thần, bước vào phòng bao đóng cửa lại: “Đến đây.”

Bình luận

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!