Tôi bắt đầu không phân biệt được ngày và đêm, hoàn toàn chìm vào cơn ác mộng này. Cơm dì giúp việc nấu tôi lại một miếng cũng không ăn. Ngọc Trì Xuyên cứ lượn lờ trước mặt tôi, hắn nói cái gì, tôi hoàn toàn không nghe thấy. Sau đó, hắn xúc một thìa cơm canh đưa đến trước môi tôi, muốn cưỡng ép đút vào. Tôi dùng sức quay mặt đi. Với thể hình của Ngọc Trì Xuyên, việc khống chế tôi dễ như trở bàn tay. Thế là tôi bắt đầu vùng vẫy, cắn mạnh một phát vào cánh tay hắn.
m.á.u tươi chảy dọc theo khóe miệng, tiếng ù tai của tôi dần dừng lại. Ngọc Trì Xuyên đang nhìn tôi chằm chằm bằng ánh mắt rực lửa.
“Không muốn uống nước, uống chút m.á.u cũng tốt.” Nói rồi, hắn hôn lên môi tôi.
Hôn xong, Ngọc Trì Xuyên rút giấy lau khóe miệng cho tôi. Trên môi truyền đến cơn đau nhói nhè nhẹ, là bị tên tuổi tuất này cắn.
Tôi khẽ bật cười: “Ngọc Trì Xuyên, khi anh ta đưa anh đến đây, đâu có nói là anh biết cắn người.”
Tôi là người tính tình không tốt, xưa nay có thù tất báo. Mấy ngày nghe đoạn ghi âm đó, quả thực là chẳng muốn tranh giành gì nữa, tâm như tro tàn. Nhưng lại chẳng cản nổi có kẻ không muốn tôi c.h.ế.t., cứ lảng vảng trước mặt tôi.
“Tống Lăng Nam đã cải tạo lại xe, khi em nhào tới cứu anh ta, thực ra cũng là đang tự cứu lấy chính mình.”
Ngọc Trì Xuyên đẩy tôi ra ban công phơi nắng. Tóc dài được hắn chải suôn, buộc lỏng một chỏm đuôi ngựa. Cho dù đến nước này, tôi vẫn đang nghĩ, liệu Tống Lăng Nam, kẻ muốn đẩy tôi vào chỗ c.h.ế.t., khi thấy tôi bất chấp hiểm nguy cũng phải bảo vệ anh ta, anh ta sẽ nghĩ gì? Sẽ nghĩ “Đúng là đứa em trai ngu ngốc”, sẽ nghĩ “Nguy rồi, không để nó c.h.ế.t. được”, hay là sẽ có một chút, dù chỉ một chút áy náy thôi?
Điều đó không còn quan trọng nữa. Ngọc Trì Xuyên bóc một quả nho đưa đến trước mặt tôi. Quan trọng là, Tống Lăng Nam từ nay về sau sẽ không bao giờ gặp được một người sẵn sàng vì anh ta mà trả giá bằng cả tính mạng nữa. Quan trọng là, Tống Lăng Nam sẽ không được làm cái chức Tống tổng này nữa. Ngọc Trì Xuyên nói đúng, tôi dự định sẽ tặng cho người anh trai yêu quý của tôi một món quà lớn.
Dự án Tân Hải là dự án mới mà Tống Lăng Nam luôn theo dõi. Sự thành bại của dự án này sẽ quyết định liệu anh ta có thể đứng vững và trở thành Tống tổng thực sự hay không. Khoảng thời gian này, anh ta bận đến sứt đầu mẻ trán. Cuối cùng cũng đến ngày họp.
Tống Lăng Nam xoa xoa huyệt thái dương đang đau nhức, trong lòng có chút hoang mang. Cửa văn phòng bị gõ, “Vào đi.” Tống Lăng Nam tưởng là trợ lý mang cà phê vào, nhưng người bước vào lại là tôi.
“Ngư Chu?” Tống Lăng Nam liếc nhìn Ngọc Trì Xuyên, tỏ vẻ không đồng tình, “Nghe nói dạo trước em lại ốm. Xin lỗi, dạo này anh bận quá, không đến thăm em được. Ngọc Trì Xuyên, cậu làm sao vậy? Ngư Chu tùy hứng cậu cũng tùy hứng theo sao? Bệnh em ấy còn chưa khỏi hẳn, sao cậu lại đưa em ấy ra ngoài hứng gió?”
“Không sao đâu anh.” Tôi kéo lại bộ âu phục trên người, “Hôm nay là ngày trọng đại của anh, đương nhiên em phải đến xem anh diễn mặc thế nào rồi.”
Tống Lăng Nam chưa kịp nói gì thêm thì trợ lý đã gõ cửa: “Tống tổng, cuộc họp sắp bắt đầu rồi.”
Dự án Tân Hải này Tống Lăng Nam đã chuẩn bị nửa năm, ngoại trừ một vài điều kiện hơi khắt khe ra, thì gần như không có gì đáng để chê trách. Có một lão già hắng giọng: “Tống tổng, về dự án Tân Hải này, đợi một chút…”
Lão già bị tôi cắt lời. Ông ta bực dọc ra mặt, tưởng tôi lại định ra mặt thay Tống Lăng Nam. Ngay cả Tống Lăng Nam cũng kéo vạt áo tôi: “Ngư Chu, không cần đâu…”
“Thưa các vị, ở đây tôi cũng có một bản kế hoạch về dự án Tân Hải.”
Lời vừa dứt, sắc mặt Tống Lăng Nam trắng bệch. Tôi muốn làm chuyện gì, thì không có chuyện không làm được. Cuối cùng, vẻ mặt Tống Lăng Nam có chút mất tự nhiên: “Ngư Chu, em cũng không nói với anh một tiếng. Vậy dự án Tân Hải, anh sẽ dùng kế hoạch của em để triển khai.”
Tôi mỉm cười với anh ta: “Đã nói là kế hoạch của em, thì cũng phải do em làm chứ, đúng không?”
Trong văn phòng của Tống Lăng Nam, anh ta yêu cầu mọi người ra ngoài, duy chỉ có Ngọc Trì Xuyên là không nhúc nhích. “Nghe lời nào,” tôi vỗ vào tay Ngọc Trì Xuyên, “Anh ra ngoài đợi tôi.”
Cửa vừa đóng, Tống Lăng Nam không kìm nén được nữa: “Sao đột nhiên em lại xen vào? Có phải ai đó đã nói gì trước mặt em không? Ngư Chu, anh chỉ có một đứa em trai là em, chúng ta là một thể. Bây giờ em biến thành thế này, anh chỉ muốn em bình an vô sự. Hang hùm miệng sói thế này, em nhất định phải nhảy vào sao?”
Những ngón tay đặt trên tay vịn xe lăn của tôi khẽ động, tôi vẫn dùng giọng điệu làm nũng quen thuộc: “Anh, em ở nhà một mình chán quá. Em không muốn làm một phế nhân, em cũng muốn làm việc gì đó, muốn chứng minh mình vẫn còn có thể làm được việc. Dự án Tân Hải em cũng đã nghiên cứu rất lâu, em tin là mình có thể làm tốt. Anh cũng tin em, đúng không?”
Nửa giờ sau, cửa văn phòng mở ra, Ngọc Trì Xuyên đẩy tôi ra ngoài. Vừa rời khỏi tòa nhà công ty, tôi không kiềm chế được mà nôn khan mấy tiếng. Ngọc Trì Xuyên quỳ một chân trước mặt tôi, đưa nước ấm và khăn ướt đã chuẩn bị sẵn.
“Nói chuyện với loại người này đúng là kinh tởm thật.” Tôi lau khóe miệng, “Đi thôi.”
Dự án Tân Hải hoàn thành vô cùng xuất sắc, trong công ty đã râm ran những luồng dư luận khác. Rất nhiều người nuối tiếc, nếu không có vụ tai nạn đó, người ngồi ở vị trí kia thực sự là Tống đại thiếu gia sao? Ngay cả một kẻ tàn phế cũng không sánh bằng, nhà họ Tống thật sự rơi vào tay loại người đó sao? Tống Ngư Chu tính khí thất thường, lại còn là một kẻ tàn phế bán thân bất toại, nhưng xét về năng lực, chậc chậc, Tống Lăng Nam không bằng cậu ta.
Những lão làng vốn đã không mấy coi trọng Tống Lăng Nam, nay thái độ lại càng tồi tệ hơn. Và điều khiến Tống Lăng Nam chịu đả kích nặng nề hơn cả là, tôi đã mở một văn phòng riêng trong công ty. Một núi không thể có hai hổ.
Tống Lăng Nam cũng nhận ra được mùi nguy hiểm, anh ta đập cửa rầm rầm, đến mức không màng đến sự hiện diện của Ngọc Trì Xuyên nữa. “Tống Ngư Chu, em thế này là có ý gì hả? Em cảm thấy anh trai làm không đủ tốt, muốn bức cung bắt anh thoái vị nhường ngôi sao? Vậy em chỉ cần nói một câu em là em trai anh, anh cái gì cũng có thể cho em, nhất thiết phải ầm ĩ đến mức này, để người khác chê cười nhà họ Tống chúng ta sao?”
“Tống Lăng Nam.” Tôi gõ đốt ngón tay lên mặt bàn, “Anh tự hỏi lương tâm mình xem, anh thực sự coi tôi là em trai sao? Nếu anh coi tôi là em trai, chứ không phải hòn đá ngáng đường anh thăng tiến, đôi chân của tôi làm sao mà phế?”
Tống Lăng Nam theo bản năng nhìn xuống đôi chân đang đắp một tấm chăn mỏng của tôi, đồng tử co rút: “Vụ tai nạn đó là do Tống Miện làm, anh cũng không muốn vậy mà…”
Tôi không nói nhảm với anh ta nữa, mà mở điện thoại phát đoạn ghi âm đó. Câu đầu tiên vang lên, Tống Lăng Nam liền nhào tới định cướp điện thoại, nhưng bị Ngọc Trì Xuyên đè lại. Ngọc Trì Xuyên ép anh ta úp mặt xuống bàn, bắt anh ta nghe hết trọn vẹn toàn bộ đoạn ghi âm.
Nghe xong, tôi đẩy xe lăn dừng lại trước mặt anh ta: “Tai nạn xe hơi không phải do anh sắp xếp, nhưng anh đã gọi tôi lên xe. Nếu tôi c.h.ế.t., mọi tội lỗi đều sẽ đổ lên đầu Tống Miện, anh vẫn là một người anh trai vô tội, một lòng một dạ lo nghĩ cho em trai. Tống Lăng Nam, anh biết không? Ngày anh đón tôi lên xe, tôi vừa hẹn lịch đi lướt sóng vào tuần sau. Vì nhìn thấy tin nhắn của anh, anh nói lịch trình quá vội vàng, ngay cả môn lướt sóng đặc sản của địa phương cũng chưa kịp trải nghiệm. Tôi không muốn anh nuối tiếc, nên muốn tạo cho anh một bất ngờ, dẫn anh cùng đi trải nghiệm. Thật đáng tiếc, không còn cơ hội nữa rồi.”
Tôi sẽ không mềm lòng. Đã làm thì phải làm cho trót. Ba tháng sau, Tống Lăng Nam như một con c.h.ó nhà có tang, bị tôi tống cổ khỏi công ty. Chuyện ngoài mặt là nói để anh ta phụ trách các dự án ở nước ngoài, đưa anh ta xuất ngoại, nhưng những người biết chuyện đều hiểu, anh ta sẽ không bao giờ có cơ hội quay lại nữa.
Tranh giành qua lại, cái nhà họ Tống này, lại rơi vào tay một kẻ vốn chẳng hề mong muốn như tôi.