Hai tháng trước, đảo Phỉ Thúy mới đón một người cá đực đến, hắn sống một mình ở phía bên kia hòn đảo.
Người cá vốn sống thành bầy đàn theo từng gia tộc, nhưng vẫn luôn có những người cá đực trẻ tuổi chọn cách rời khỏi bầy đàn nơi mình lớn lên để đi tìm tình yêu, gia nhập vào một bầy đàn khác. Đây là một cách làm rất thông minh vì nó có lợi cho việc làm phong phú nguồn gen.
Khác với khuôn mặt tròn trịa xinh đẹp của những người cá bình thường, diện mạo của người cá này góc cạnh và sắc sảo hơn rất nhiều. Ngũ quan hoàn mỹ như ác ma, khắc họa nên một khuôn mặt lạnh lùng mang đầy tính thần thánh. Răng hắn nhọn hoắt, móng vuốt cũng dài hơn nhiều so với người cá vùng biển nông. Mái tóc dài màu vàng bạc, đôi mắt xanh lục, chiếc đuôi cá thon dài màu vàng đen ước chừng dài đến 25 mét. Trong khi đó, chiều dài trung bình của người cá đực vùng biển nông chỉ khoảng 21 mét. Rõ ràng, đây là một người cá biển sâu vô cùng mạnh mẽ đã chọn rời khỏi bầy đàn, đến đảo Phỉ Thúy để tìm kiếm bạn đời.
Tôi thường quan sát những người cá này thông qua máy quay dưới nước quanh đảo. Nhưng có một lần, khi đang lái thuyền trên đảo Phỉ Thúy, tôi tình cờ gặp người cá này. Tôi điều khiển máy bay không người lái đuổi theo hắn. Bóng dáng tuyệt đẹp của hắn cuộn trào và đuổi theo những con sóng. Một con cá kiếm có vận tốc lên tới 110km/h vậy mà lại bị hắn dễ dàng đuổi kịp, sau đó hắn dùng móng vuốt mổ toang bụng con cá ra. Mùi m.á.u tanh không thu hút cá mập hay cá voi sát thủ gần đó, bởi vì chúng hoàn toàn không dám lại gần người cá này. Xem ra, người cá biển sâu quả thật là bá chủ đại dương không thể chối cãi.
Khi hắn kéo con cá kiếm dài bốn, năm mét kia bơi ngang qua thuyền của tôi một cách đầy hững hờ, tôi không kìm được mà cảm thán: “Anh bơi giỏi thật đấy!”
Đương nhiên là hắn nghe không hiểu.
Kể từ khi nhân loại phát hiện ra hành tinh người cá này, từng có một thời dấy lên cơn sốt nghiên cứu người cá. Nhưng khi kết quả nghiên cứu chỉ ra rằng chỉ số thông minh của người cá chẳng cao hơn cá voi sát thủ là bao; chúng là động vật ăn tạp, thức ăn chủ yếu là tảo biển, rong biển, đôi khi ăn thêm cua, hàu và các loại hải sản nhỏ; lại thêm việc có sự cách ly sinh sản với con người, nên cơn sốt nghiên cứu người cá cũng dần hạ nhiệt. Hiện tại, phần lớn các nhà nghiên cứu đều chuyển sang nghiên cứu người thú rồi.
Về phần tôi, trước đây tôi cũng học chuyên ngành nghiên cứu người thú, vốn không quá am hiểu về người cá. Tôi là một nghiên cứu sinh bị điều chuyển nguyện vọng, giáo sư hướng dẫn thì suốt ngày bay tới bay lui giữa các hành tinh để tham gia hội nghị học thuật, rồi lại về trường đại học giảng dạy, vài tháng mới ghé hành tinh người cá một lần. Tôi đã ở lại đảo Phỉ Thúy một mình suốt 3 tháng nay rồi. Nếu không nhờ có người máy làm việc nhà và mạng internet, chắc tôi đã chọn cách bỏ học từ lâu.
Ai ngờ, sau khi nghe tôi nói chuyện, người cá kia bỗng dừng lại, dùng đôi mắt sắc bén lạnh lẽo chằm chằm nhìn tôi. Tôi bỗng có cảm giác rợn tóc gáy, dù rõ ràng tôi đang ở trên thuyền rất an toàn.
Đúng lúc tôi chuẩn bị bỏ chạy trối c.h.ế.t., người cá bỗng dùng móng vuốt sắc nhọn cắt lấy phần thịt hình tam giác trên lưng con cá – phần thịt ngon nhất, rồi ném thẳng lên thuyền của tôi. Tôi vậy mà lại được một con người cá cho ăn.
Hắn khác với những người cá khác, rất thông minh và mạnh mẽ. Tôi như nhìn thấy bài luận văn của mình đang vẫy tay chào đón, có khi tôi sẽ được tốt nghiệp sớm cũng nên!
Chỉ cần người cá này có thể tìm được bạn đời trong mùa sinh sản, hắn sẽ có thể ở lại bầy đàn người cá đảo Phỉ Thúy. Mùa xuân năm sau, sẽ có hai, ba bé người cá thông minh và mạnh mẽ ra đời. Tôi còn có thể nghiên cứu đặc điểm lai tạo giữa các chủng loại người cá khác nhau nữa.
Tôi đặt tên cho người cá biển sâu đó là Âu Phách. Chiếc đuôi màu vàng đen của hắn giống hệt như đá mắt mèo đen (Opal), lấp lánh thứ ánh sáng đầy màu sắc dưới ánh trăng.