TUYẾT TAN RỒI, MỘC MỘC TRỞ VỀ NHÀ THÔI

CHƯƠNG 1: Cuộc Gặp Gỡ Nơi Cửa Hàng Tiện Lợi

Cỡ chữ:

Mắt của Bùi Tầm Châu rất đẹp, nhìn nhiều sẽ rất dễ bị cuốn sâu vào trong đó. Thế nhưng khi tôi cúi mắt xuống, tầm nhìn lại va đúng vào vòng eo săn chắc của anh. Chiếc áo bó sát màu đen mặc bên trong áo khoác măng-tô trông vô cùng hợp với anh. Tôi buộc phải dời mắt đi nơi khác thêm lần nữa.

 

Trước đây, tôi từng liều mạng chỉ để được gặp anh, muốn nói cho anh biết tôi chính là người yêu của anh. Nhưng hiện tại, tôi chỉ lặng lẽ cúi đầu tính tiền, cho tấm thẻ ngân hàng cùng hộp bao cao su 0.01 đã được bỏ vào túi ni-lông rồi đưa sang tay anh.

 

Bàn tay của Bùi Tầm Châu cũng rất đẹp, lòng bàn tay rộng, các ngón tay thon dài. Đôi bàn tay ấy trước kia lúc nào cũng thích nhéo má tôi, hết xoa rồi lại nắn.

 

— “Chúc anh một ngày vui vẻ. Xin đi thong thả.”

 

Bây giờ, từng tấc trên cơ thể anh đều đã thuộc về người khác.

 

Cánh cửa kính tự động mở ra rồi đóng lại, luồng gió lạnh từ bên ngoài luồn thẳng vào cơ thể tôi. Ngay lúc này, từ dưới quầy thu ngân vang lên một giọng nói non nớt, kèm theo đó là một cái đầu nhỏ xíu thò ra:

— “Bùi Mộc, mắt anh đỏ hoe kìa. Sao vậy, bị gió thổi trúng à?”

 

Tôi nhỏ giọng đáp, đưa tay dụi dụi mắt rồi ngồi xổm xuống, chống cằm bĩu môi chọc vào má lúm đồng tiền của cô bé con:

— “Đã bảo với con bao nhiêu lần rồi, phải ngoan ngoãn ở yên một chỗ, không được lên tiếng làm phiền lúc ba đang làm việc. Với lại, phải gọi là ba chứ!”

 

Hôm nay thật trùng hợp lại là sinh nhật của tôi. Anh cửa hàng trưởng tốt bụng đã đặc biệt cho phép tôi được tan làm sớm.

 

Tôi dắt tay Bùi Hy bước ra khỏi cửa hàng tiện lợi. Con phố này vô cùng sầm uất, trên mỗi viên gạch lát đường dường như đều khắc rõ hai chữ “nhà giàu”. Ban đầu tôi nghĩ trăm phương ngàn kế để xin vào đây làm việc cũng chỉ vì muốn xem liệu mình có cơ hội chạm mặt Bùi Tầm Châu hay không, bởi vì khu này là khu nhà giàu.

 

Tôi khẽ bĩu môi. Một khu nhà giàu mà đến cái bánh kem tôi cũng chẳng có tiền mua nổi.

 

Hôm nay cũng là sinh nhật của Bùi Tầm Châu. Lần đầu tiên tôi và anh gặp nhau cũng chính vào ngày đặc biệt này.

 

Năm đó, tôi vẫn còn là một tiểu thiếu gia sống trong nhung lụa, bánh kem đắt tiền sang trọng muốn mua bao nhiêu thì mua bấy nhiêu. Khi ấy cha mẹ vẫn chưa gặp tai nạn qua đời. Đúng ngày sinh nhật 18 tuổi của tôi, họ dẫn về nhà một thiếu niên.

 

Dáng người cậu ấy cao ráo, cao hơn tôi cả một cái đầu, ăn mặc rất giản dị nhưng vô cùng sạch sẽ. Cậu ấy đứng đó, thái độ không kiêu ngạo cũng không tự ti, không hề có chút sợ sệt nào, mắt lại cứ chằm chằm nhìn tôi như muốn nhìn thấu tâm can. Đó là một ánh mắt rất kỳ lạ và không thể nào diễn tả được.

 

Nhưng tôi biết cậu ấy là thiếu gia thật bị bế nhầm năm xưa, còn tôi chỉ là một kẻ mạo danh. Mặt tôi lập tức tái nhợt, chân mềm nhũn, suýt chút nữa đã ngã quỵ thẳng xuống đất. Thế nhưng Bùi Tầm Châu đã vững vàng đỡ lấy tôi. Anh khẽ cười, đưa tay bóp nhẹ vai tôi:

— “Sao lại nuông chiều thành ra thế này? Nuôi kiểu gì mà vừa gầy vừa nhát gan vậy? Yên tâm đi, sẽ không ai đuổi cậu đi đâu.”

 

Mãi sau này tôi mới biết, cha mẹ nuôi của Bùi Tầm Châu — cũng tức là cha mẹ ruột của tôi — đã qua đời từ nhiều năm trước. Bùi Tầm Châu lớn lên trong viện mồ côi, sau đó phải tự mình vừa học vừa làm. Cho dù anh đã được nhận tổ quy tông, cha mẹ vẫn nói rằng tôi cũng là con của họ, làm sao nỡ lòng đuổi tôi đi?

 

Sau đó nữa, về ánh mắt kỳ lạ của Bùi Tầm Châu trong lần đầu gặp gỡ, tôi cũng đã hiểu ra lý do. Anh nói với tôi, đó gọi là yêu từ cái nhìn đầu tiên.

Bình luận

Fhukzzzzzz 00:48 08/08/2026
ê cũng hay áaa, nma 2 chap cuối diễn ra nhanh nên hơi vô lí quá, chưa đọng lại trong não mình lắm. NMA V CŨNG HAY R