TUYẾT TAN RỒI, MỘC MỘC TRỞ VỀ NHÀ THÔI

CHƯƠNG 3: Bí Mật Bị Che Giấu Và Sự Hiểu Lầm

Cỡ chữ:

Tôi im lặng, không thể nói là ghét, nhưng cũng không thể đưa ra bất kỳ câu trả lời nào khác. Mất vài giây sau, Bùi Tầm Châu mới dời ánh mắt đang dán chặt lên người tôi đi nơi khác, hơi nghiêng đầu, bực bội chậc lưỡi một tiếng:

— “Được, cậu không thừa nhận chúng ta quen nhau cũng không sao. Vậy cậu có thể nói cho tôi biết, mùi pheromone dính trên người cậu là từ đâu ra không? Cho dù cùng là Alpha, cậu cũng không thể tùy tiện để dính pheromone của kẻ khác như vậy chứ? Hôi c.h.ế.t. đi được.”

 

Tôi không thể tin nổi, tự cúi xuống ngửi ngửi mùi hương trên áo mình. Mùi bạc hà thanh mát đó không phải pheromone của tôi, mà là của Hạ Thốn. Sáng nay anh ấy đến thời kỳ nhạy cảm sớm, tôi đã giúp anh ấy tiêm thuốc ức chế nên mới bị ám một chút mùi.

 

Bùi Tầm Châu vậy mà lại dám chê tôi hôi. Trước kia anh chưa từng nói với tôi nửa lời nặng nề.

 

Tôi siết chặt nắm tay, trong lòng vừa có chút sợ sệt, lại càng nhiều hơn là sự tủi thân sinh lý không thể nào kiềm chế nổi. Tôi cố nén cảm giác cay xè ở sống mũi, trừng mắt nhìn anh:

— “Đã nói rồi, chuyện riêng tư của người khác không liên quan đến anh!” — Tôi hướng về phía anh, nói ra những lời trái lòng — “Còn nữa, loại bao cao su siêu mỏng anh mua thực sự rất tốt, anh thích thì có thể mua nhiều một chút đem về dùng, không cần lúc nào cũng đến cửa hàng làm phiền người khác.”

 

Bùi Tầm Châu lại ngẩn ra hai giây, sau đó đôi lông mày nhíu chặt lại:

— “Đợi đã, cậu rành về thứ đó lắm sao? Sao cậu biết loại đó dùng tốt?”

 

Anh đang nói cái quái gì vậy? Tôi là nhân viên bán hàng, loại nào doanh số cao thì loại đó tốt chứ sao, có gì mà không biết?

 

Tôi gật đầu:

— “Rất rành. Anh mua nhiều vào.”

 

Vừa dứt lời, sắc mặt Bùi Tầm Châu lập tức tối sầm lại hơn mấy độ, cứ như tắc kè hoa đổi màu. Anh vừa định nói thêm điều gì đó thì từ dưới quầy thu ngân chợt vang lên hai tiếng ho khan trong trẻo của trẻ con:

— “Khụ khụ!”

 

Thần kinh trong não tôi tức thì căng như dây đàn. Tôi hơi hoảng hốt cúi đầu xuống, chỉ thấy Bùi Hy đang lấy hai tay che miệng, đôi mắt to tròn ngập nước cứ chớp liên hồi nhìn tôi.

 

— “Bùi Tầm Châu, anh không…”

 

Ba chữ “tới gần con” còn chưa kịp thốt ra khỏi miệng thì một giọng nam mang theo vẻ gấp gáp từ ngoài cửa truyền đến:

— “Bùi tổng!”

 

Là Tạ Trúc. Cậu ta có việc tìm anh, nghe nói là chuyện rất gấp liên quan đến những người kia. Động tác của Bùi Tầm Châu khựng lại, anh quay đầu nhìn ra bên ngoài.

 

Thuận theo ánh mắt của anh, tôi cũng nhìn thấy người ngồi trong xe ô tô. Cửa sổ xe hạ xuống, người nọ khẽ nhếch khóe môi, gật đầu chào Bùi Tầm Châu.

 

Tôi nhận ra cậu ta. Lúc tin tức kết hôn của Bùi Tầm Châu được báo chí đăng tải, tôi đã ngắm đi ngắm lại bức ảnh chụp hình bóng mờ của vị Omega nam đó rất nhiều lần. Người thật bên ngoài còn đẹp hơn trong ảnh. Hóa ra cậu ta tên là Tạ Trúc.

 

Bùi Tầm Châu nhìn tôi với vẻ mặt muốn nói lại thôi, cuối cùng vẫn nghiêm mặt xoay người bước đi, chẳng biết là đang mất vui vì cái gì. Trông bộ dạng anh lúc này cứ như thể trong đoạn tình cảm trong quá khứ của chúng tôi, anh mới là người chịu tổn thương vậy.

 

— “Trợ lý Trần, tôi đã nhấn mạnh bao nhiêu lần rồi, đừng có lúc nào cũng hốt hoảng, hậu đậu như thế.”

— “Xin lỗi Bùi tổng.”

 

Giọng nói và bóng lưng của anh dần biến mất ở phía xa.

 

Hôm nay đã làm cho mọi chuyện trở nên mất vui như vậy, ước chừng sau này Bùi Tầm Châu sẽ không đến đây nữa. Như vậy cũng rất tốt.

 

— “Ba ơi…” — Gấu áo tôi bị một bàn tay nhỏ nhắn khẽ kéo lấy — “Vừa nãy…”

Bùi Hy dùng ngón tay ngắn ngủn chỉ vào cổ họng mình:

— “Vừa nãy ở đây ngứa… Con xin lỗi.”

 

— “Không sao đâu.” — Tôi thu lại sự chua xót đang tràn ngập trong lòng, hít một hơi thật sâu, nhéo má Bùi Hy rồi lẩm bẩm — “Ba chỉ có mỗi mình con, làm sao nỡ trách con chứ?”

 

Bùi Hy ngẩng cao đầu nhìn tôi:

— “Chú chủ cửa hàng nói, đợi con đi mẫu giáo thì sẽ không phải trốn dưới gầm bàn nữa. Chú ấy bảo trẻ con tuổi này đều phải đi học mẫu giáo, có đúng không ba?”

 

Tôi ngẩn người, không ngờ Hạ Thốn lại từng trò chuyện những điều này với Bùi Hy. Đúng thật là con bé cũng sắp đến tuổi đi mẫu giáo rồi. Tôi mở điện thoại xem số dư tài khoản, lặng lẽ siết chặt máy trong tay, cắn răng nói:

— “Con yên tâm, ba nhất định sẽ cho con được đi học.”

Bình luận

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!