NHẬT KÝ DỤ DỖ BẠN CÙNG PHÒNG CẤM DỤC

CHƯƠNG 2: KỲ QUÂN SỰ VÀ NHỮNG TIN ĐỒN

Cỡ chữ:

Hai tháng trước, tôi tình cờ nghe nói Thái tử gia giới thượng lưu nhìn thấu hồng trần, muốn đi làm Phật tử. Nhà họ Dung sốt vó, tuyên bố chỉ cần ai có thể khiến Dung Từ phá giới sẽ được hậu tạ một khoản tiền khổng lồ.

Nhà họ Dung hoảng hốt như vậy không phải là không có lý do.

Nghe nói khi Dung Từ vừa chào đời, nhà họ Dung có mời đại sư về xem bói. Đại sư nói mệnh cách của Dung Từ cực kỳ quý hiển, Phật duyên rất sâu, mắt sáng tâm sáng, đôi mắt khác hẳn người phàm, có thể nhìn thấy những thứ mà người bình thường không nhìn thấy. Ông còn bảo “vật cực tất phản”, dòng chính nhà họ Dung đến đời hắn sẽ tuyệt tự.

Cuối cùng, đại sư khuyên Dung Từ nên tu Phật hoặc nhập Đạo.

Kết quả, vị đại sư đó bị nhà họ Dung đuổi thẳng cổ ra khỏi cửa.

Sau này, Dung Từ khi còn bé rất hay ngẩn người nhìn vào khoảng không, sau khi biết nói lại thường xuyên lầm bầm với không khí. Dung phu nhân sợ hãi, vội vàng tìm cách sinh bé thứ hai, nhưng tiếc là làm cách nào cũng không thể mang thai tiếp được.

Về sau, Dung Từ tự hiểu ra làm như vậy là không bình thường, nên không bao giờ làm những hành động đó trước mặt người khác nữa.

Dung phu nhân đưa hắn đến chùa xin kinh văn về rải, ngày ngày đeo kinh niệm Phật, kiên trì suốt 18 năm là có thể sống như người bình thường.

Bà tưởng rằng mọi chuyện đã êm đẹp, an tâm suốt mười mấy năm trời. Ngờ đâu sau khi trưởng thành, Dung Từ dọn thẳng vào ở luôn trong Phật đường của gia đình.

Nhà họ Dung lại một lần nữa hoảng loạn, chỉ sợ hắn chìm đắm trong việc ăn chay niệm Phật, bèn bắt đầu rầm rộ tìm kiếm các cô gái để khơi gợi dục niệm trần tục của hắn.

Ngày nào cũng có người ngậm ngùi thất bại trở về.

Tôi khi ấy đang thiếu tiền trầm trọng, đành liều mạng giả gái tìm đến.

Dung phu nhân nhìn thấy tôi thì hơi mở rộng tầm mắt, lập tức vỗ bàn chọn tôi ngay tắp lự. Khi biết tôi bị câm, bà lại càng hài lòng hơn:

– “Trong thời gian nó ở Phật đường, cậu muốn làm gì thì làm. Nhưng sau khi nó ra khỏi Phật đường, cậu tuyệt đối không được xuất hiện trước mặt nó nữa. Không biết nói cũng tốt, đỡ cho sau này Dung Từ nhớ được giọng của cậu.”

Nói đoạn, bà đưa tôi vào thẳng Phật đường không nói hai lời.

Phật đường lạnh lẽo, trang nghiêm và tĩnh lặng.

Tôi xách chiếc váy dài, chân còn chưa bước qua ngưỡng cửa thì Dung Từ – lúc này đang đưa lưng về phía tôi – đã vang lên chất giọng thanh lạnh lọt vào tai:

– “Ở đây rất nhàm chán, xin mời về cho.”

Giọng nói không chút gợn sóng, phẳng lặng như mặt nước tĩnh.

Trước mặt tượng Phật mà dám nói Phật đường nhàm chán, xem ra hắn cũng chẳng tôn kính thần Phật cho lắm.

Tôi mím môi, không nghe lời hắn mà từng bước từng bước tiến lại gần.

Tôi đứng ngay trước mặt, che khuất tầm nhìn hướng lên tượng Phật của hắn rồi cúi người xuống, mái tóc dài cùng vạt váy rủ trên mặt và trên đùi hắn.

Hắn chợt hỏi tôi:

– “Cậu nói gì cơ?”

Tôi không đáp, hắn tưởng mình nghe nhầm.

Tôi nhẹ nhàng kéo bàn tay đang gõ tràng hạt của hắn qua, viết từng chữ vào lòng bàn tay hắn:

“Đừng cản tôi, tôi có nỗi khổ, tôi đang cần tiền.”

Hắn đợi tôi viết xong, khuôn mặt được chạm khắc như ngọc quý vẫn không hề xuất hiện biểu cảm dư thừa nào, chỉ lặng lẽ rút tay về, hé môi:

– “Tìm chỗ nào ngồi tạm đi.”

Quả thật là một người lương thiện.

Tôi chán nản quan sát hết một lượt Phật đường, sau đó ngồi thiền xuống bên cạnh hắn. Nghĩ rằng nên làm thân với “kim chủ” một chút, tôi bèn xoay người, tiếp tục viết viết vẽ vẽ lên cánh tay hắn.

Trông thì gầy nhưng lại rất săn chắc, cơ bắp cứng ngắc.

“Tôi tên là Trường Sinh, lớn hơn cậu nửa tuổi, cậu có thể gọi tôi là chị.”

Trường Sinh là tên cúng cơm của tôi. Khi mẹ còn chưa bỏ rơi tôi, bà luôn gọi tôi là Trường Sinh.

Chiêu này gọi là mặt dày kéo gần khoảng cách.

Dung Từ từ đầu đến cuối không hề có phản ứng gì. Đợi tôi viết xong, hắn mới hơi nghiêng đầu, từ chối đúng như dự đoán:

– “Không được làm vậy, như thế là không đúng.”

Đôi mắt bị che kín bởi dải lụa rõ ràng không thể nhìn thấy tôi, vậy mà tôi lại có ảo giác như mình đang bị hắn nhìn chằm chằm.

Quả thật là không đúng.

Tôi nhẹ nhàng nhếch môi, không quấy rầy hắn nữa, ngẩng đầu chắp tay nhìn tượng Phật trang nghiêm mà ngẩn người.

Ngẩn người một lúc, tôi lại tiếp tục quấy rầy hắn.

Thực ra tôi cũng chẳng làm hành động gì quá giới hạn, chẳng qua là không biết mệt mỏi mà viết chữ lên khắp các bộ phận trên người hắn để “giao tiếp” mà thôi.

Mỗi ngày tôi đến từ 9 giờ sáng, 5 giờ chiều lại về, tuổi trẻ tài cao sống một cuộc sống công sở sáng đi tối về vô cùng chuẩn mực.

Một tháng sau, chữ của tôi đã viết đến tận cơ bụng săn chắc của hắn.

Hắn bỗng bặm chặt môi, túm lấy mái tóc dài của tôi kéo giật về phía sau.

Tôi còn chưa kịp thất vọng thì đôi môi của hắn đã tông mạnh vào môi tôi. Bàn tay đang nắm tóc tôi đổi thành sức lực xoa nắn mãnh liệt, dường như muốn đem tôi khảm sâu vào tận xương m.á.u.

Tôi khó khăn lắm mới giữ được lý trí, vươn tay ôm lấy hắn, lặng lẽ quay lại một đoạn video vô cùng ám muội ở sau lưng hắn.

Dĩ nhiên là không làm đến bước cuối cùng, tôi không muốn bị lộ tẩy ngay tại trận đâu!

Tôi làm ra vẻ xấu hổ đẩy Dung Từ ra, chạy đi nhận thù lao từ Dung phu nhân rồi lập tức chuồn thẳng.

Nghe nói sau ngày hôm đó, Dung Từ không thèm tu bế nhãn thiền nữa, cũng chẳng tụng kinh luôn. Hắn lùng sục khắp nơi để tìm một “cô gái câm” chân dài dáng cao, tóc dài đến eo.

Tôi đưa tay cào cào mái tóc ngắn vừa chạm gáy của mình, im re không dám ho hé nửa lời.

Trước đây giả câm chẳng ai quản, lại không có tiền nên tôi không cắt tóc. Sau khi nhận được thù lao từ nhà họ Dung, tôi lập tức đi cắt phăng mái tóc dài, cảm giác cái đầu nhẹ nhõm đi cả cân, lại còn xóa bỏ được một đặc điểm nhận dạng.

Nếu thế này mà Dung Từ vẫn nhận ra tôi, thì hắn đúng là không phải người rồi!

Bình luận

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!