NHẬT KÝ DỤ DỖ BẠN CÙNG PHÒNG CẤM DỤC

CHƯƠNG 4: NGÔN LINH VÀ TRANG CONFESSION

Cỡ chữ:

Hồi nhỏ, việc tôi tu “bế khẩu thiền” không phải do tôi tự nguyện lựa chọn.

Bố tôi đi làm thuê ở xa quanh năm, ông bà nội ở nhà thường xuyên chèn ép, hành hạ mẹ tôi. Họ rất thương đứa cháu đích tôn là tôi, nhưng lại không muốn chăm sóc, buộc mẹ tôi phải ở lại quê nhà, một mình hầu hạ cả già lẫn trẻ.

Tôi không thích ông bà nội, lúc nào cũng bảo họ đi chỗ khác. Có một lần, chỉ vì mẹ nấu món ăn hơi mặn mà họ chửi mắng, đánh đập bà. Khi đó tôi còn nhỏ, chẳng bảo vệ được ai, bèn hét lên bảo họ đi c.h.ế.t. đi.

Không ngờ vài ngày sau, trên đường đi chợ, chiếc xe ba gác của ông bà lật nhào xuống mương nước ngoài đồng. Họ qua đời một cách vô cùng c.h.óng vánh.

Lúc mẹ tôi đi nhặt xác cho họ, toàn thân bà run lẩy bẩy, ánh mắt nhìn tôi cũng tràn ngập sự sợ hãi. Nhưng khi tôi bị người trong làng chỉ trỏ bàn tán, bà vẫn ôm tôi vào lòng thật chặt.

Sau đám tang, bố tôi không bao giờ trở về nhà nữa.

Mọi người đều đồn rằng ông bà nội là bị cái miệng quạ đen của tôi trù ẻo đến c.h.ế.t.. Mẹ tôi đi hỏi bà đồng, bà đồng nói lời nói của tôi có tính linh nghiệm. Mẹ sợ tôi vô tình làm tổn thương người khác nên ép tôi tu “bế khẩu thiền”, một mình gian khổ nuôi tôi khôn lớn.

Thật vất vả mới đợi được đến lúc tôi tự lập, bà mới có thể lên thành phố tìm việc làm. Nhưng rồi đi làm mãi, bà cũng giống như bố tôi… không bao giờ quay trở lại nữa.

Họ đều không cần tôi, chỉ vì cái miệng quạ đen này.

Khó khăn lắm tôi mới chấp nhận được bản thân, sẵn sàng mở miệng nói chuyện, kết quả suýt chút nữa lại vướng vào “họa từ miệng mà ra”.

Biết thế tôi đã chẳng nói chuyện nữa cho xong.

Tôi chưa từng xác nhận điều này với Dung Từ, chỉ là sau ngày hôm đó, tôi lại rất khó mở miệng nói chuyện.

Lần này là muốn người ta cút đi, lần sau không biết chừng lại muốn người ta đi c.h.ế.t..

Bạn cùng phòng hỏi tôi cái gì, tôi không gật đầu thì lắc đầu, hoặc chỉ đáp gọn lỏn “Ừm”, “Không sao”.

Hai cậu bạn cùng phòng rất lo lắng cho tôi:

– “Tiểu Lý Lý, sao tự dưng cậu lại trở nên lạnh lùng thế này? Lạnh buốt cả tim tôi rồi hức hức! Chắc chắn là do thằng ngu sát vách kia chọc tức cậu đúng không? Cùng lắm thì tụi này qua đánh cho nó một trận, cậu đừng có buồn bực trong lòng nha!”

Họ còn quay sang trách móc Dung Từ:

– “Lão tứ, cậu làm ăn kiểu gì thế? Tụi này lùn, đứng tận phía sau không biết chuyện gì xảy ra thì chớ, cậu đứng ngay cạnh lão tam sao lại không bảo vệ được cậu ấy?”

Dung Từ mím môi nhận lỗi:

– “Lỗi tại tôi.”

Hắn nhìn tôi, nói:

– “Cậu có chuyện gì cũng có thể nói với tôi.”

Tôi thì có cái gì để nói với hắn chứ? Chuyện tôi lừa gạt hắn vẫn còn là một quả bom nổ chậm kia kìa!

Tôi lắc đầu:

– “Không liên quan đến cậu.”

Nói xong, tôi cắm đầu vào học.

Nhưng cho dù tôi cực kỳ ít nói, những lời đồn đại ác ý về tôi vẫn bắt đầu lan truyền khắp nơi.

Trên trang confession của trường, có vài kẻ ẩn danh đăng bài mỉa mai tôi là đồ lẳng lơ hám tiền:

– [Tôi chính mắt nhìn thấy một thằng mặt trắng họ V nào đó bám đuôi lạy lục Thái tử gia. Vì tiền mà đến thể diện cũng không cần. Xin mấy kẻ ỉ ôi lả lơi đừng có làm vấy bẩn rường cột quốc gia của trường chúng ta nữa!]

Bình luận phía dưới cũng chẳng sạch sẽ gì cho cam:

– Đang nói YL (Viên Lý) đấy à? Vãi, cậu ta đẹp trai thế không phải là phẫu thuật thẩm mỹ đấy chứ?

– Nói thật, cứ thấy cậu ta là y như rằng thấy Thái tử gia ở bên cạnh. Bảo không phải cậu ta bám đuôi thì c.h.ó nó tin!

– Tôi có đứa bạn học cùng trường cấp 3 với cậu ta, bảo cậu ta là trẻ mồ côi, làm gì có tiền học đại học. Nếu không đi “bán sắc” thì lấy đâu ra tiền đóng học phí?

– Thật á? Bao nhiêu tiền một đêm? Dù là đàn ông nhưng cậu ta đẹp thật, tôi cũng không phải là không ăn được…

– Nhưng mà người ta ở chung ký túc xá mà? Hay đi cùng nhau không phải bình thường sao? Lầu trên tưởng con trai ai cũng như con gái á, làm cái gì cũng thích dính lấy nhau chắc?

– Lại còn kích động bất bình đẳng giới nữa chứ! Người ta vừa cao vừa đẹp vừa trắng, bọn tôi thích kiểu đó đấy, có giỏi thì mấy người cũng mọc ra cái mặt như thế đi!

Những bài đăng đó rất nhanh đã bị xóa sạch. Tôi chụp lại màn hình, để lại một dòng bình luận: [Đã báo cảnh sát. Admin trang và người đăng bài tốt nhất là tự lo liệu đi.]

Chỉ trong vòng một ngày, admin của trang confession trường đã được thay mới.

Có lẽ cảm thấy bị xúc phạm, Dung Từ phá lệ cũng gửi một bài đăng lên trang confession.

Chỉ với hai câu: [Tôi là Dung Từ. Kẻ nào còn tung tin đồn nhảm thì đừng trách tôi không khách sáo.]

Và: [Viên Lý không phải trẻ mồ côi, mẹ cậu ấy rất yêu cậu ấy.]

Hắn còn bảo người khác đừng tung tin đồn, trong khi chính bản thân hắn lại đang tung tin đồn đấy thôi. Tôi không phải trẻ mồ côi thì là cái gì?

Nhưng lần này, trong mục bình luận không một ai dám nói những lời bẩn thỉu nữa, bởi vì kẻ tung tin đồn đầu tiên là Trương Dương thực sự đã bị đuổi học rồi. Chỉ là không biết đây là công lao của cảnh sát và nhà trường, hay là của Dung Từ nữa.

Dung Từ hầu như không dùng điện thoại, hắn không có QQ hay WeChat. Lần này là hắn đặc biệt nhờ hai cậu bạn cùng phòng đăng ký giúp, còn hỏi họ cách đăng bài lên trang confession như thế nào.

Điều này khiến hai cậu bạn cùng phòng ngỡ ngàng ngơ ngác, bèn hỏi hắn:

– “Lão tứ, bình thường cậu giải trí bằng cái gì thế?”

– “Ngồi thiền, tụng kinh.” – Dung Từ đáp.

Sự im lặng của mấy cậu bạn cùng phòng quả thực điếc cả tai.

– “Cậu biết yêu thật đấy à? Sao nghe khó tin thế nhỉ?”

Dung Từ im lặng vài giây rồi nói:

– “Tôi không biết. Tôi chỉ biết khi đối mặt với em ấy, trái tim vốn bình lặng của tôi luôn dao động không ngừng. Không nỡ hung dữ với em ấy, không nhịn được muốn chạm vào em ấy, điên cuồng muốn hôn em ấy, cướp đoạt hơi thở của em ấy, chiếm đoạt mọi thứ của em ấy.”

Lời nói của hắn khiến mấy cậu bạn cùng phòng đỏ bừng cả mặt:

– “Vãi chưởng, hòa thượng phá giới mãnh liệt thế! Sao cậu có thể với cái mặt lạnh te đó mà nói ra mấy lời kích thích thế này được vậy?! Với khuôn mặt và gia thế này của cậu, cho dù không biết yêu thì cũng chẳng có ai từ chối được cậu đâu đúng không?”

Dung Từ im lặng.

Tôi nằm trên giường giả vờ ngủ, trái tim đập nhanh như đánh trống.

Đợi rất lâu, Dung Từ mới lên tiếng, giọng nói rủ xuống mang theo sự tủi thân rõ rệt:

– “Vậy tại sao em ấy lại bỏ chạy? Rõ ràng là em ấy đến trêu chọc tôi trước cơ mà. Em ấy chẳng thèm để ý đến tôi nữa.”

Mấy cậu bạn cùng phòng đang tràn ngập sự hưng phấn vì hóng được drama mà không có chỗ xả, liền chạy lên trang confession bình luận dưới bài đăng của Dung Từ:

[Đừng có đồn bậy bạ nữa, Dung thiếu của chúng tôi có người trong mộng rồi, đang cầu mà không được đây này!]

Kèm theo đó là một bức ảnh Dung Từ rũ đuôi mắt, khuôn mặt đầy vẻ khó hiểu.

[Nhìn xem, nam thần trường mình tủi thân sắp khóc đến nơi rồi đây này!]

Khung bình luận lập tức nhảy dựng lên:

– Còn nữa không? Tiếp đi! Đẹp quá, chụp thêm đi!!

Ngày hôm sau nhìn thấy bài đăng trên confession, tôi suýt thì phun ngụm nước đang uống ra ngoài, lặng lẽ ấn giữ màn hình lưu bức ảnh lại, cẩn thận thưởng thức.

Ừm… đuôi mắt đỏ thật này.

Đây đáng lẽ không phải là biểu cảm xuất hiện trên khuôn mặt của Dung Từ. Hắn rõ ràng phải là một kẻ cao ngạo, lạnh nhạt như tuyết mới đúng. Ngay cả khi đối mặt với tôi trong lúc bị quyến rũ, hắn cũng chưa từng để lộ vẻ yếu đuối như thế này.

Chẳng hiểu sao trong lòng tôi lại dấy lên một nỗi chua xót vô cớ.

Sẽ chẳng có ai yêu một kẻ vì tiền mà đến quyến rũ mình, cũng chẳng có ai yêu một người mà ngay cả giới tính cũng không rõ ràng.

Bây giờ hắn dính dáng đến tôi, lại kéo theo hết tin đồn này đến tin đồn khác. Giữa tôi và hắn như có một rãnh sâu ngăn cách, tôi không thể bước qua, chỉ có thể né tránh.

Bình luận

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!