Dung Từ lạnh mặt đẩy tôi vào phòng tắm tắm rửa sạch sẽ, sau đó ôm tôi đi ngủ, không nói một chữ nào.
Dung phu nhân ngồi suy ngẫm lại suốt cả một đêm, kiên quyết cảm thấy cái nồi này không nên để mình phải gánh!
Sáng sớm hôm sau bà đã đập cửa phòng Dung Từ ầm ầm:
– “Nếu không phải chính miệng thằng nhóc con mày thừa nhận thì sao mẹ nhận ra nó được?! A Từ à, nó có ý đồ xấu đấy! Trước đây nó lấy của mẹ bao nhiêu tiền thù lao, bây giờ lại lật lọng! Con nghe lời mẹ, tìm một cô gái tốt mà yêu đi!”
Kết quả là bà nhìn thấy Dung Từ đang ngồi xoa bóp chân cho tôi.
Chẳng có gì khác, chỉ là cái cơ thể này bị hắn đè ngủ cả một đêm, tê rần hết cả ra rồi.
Dung Từ không ngẩng đầu lên.
Tôi và Dung phu nhân mắt lớn trừng mắt nhỏ. Tôi muốn rút chân về thì bị Dung Từ giữ chặt lấy.
– “Con biết em ấy ngay từ ngày đầu tiên rồi, là mẹ thôi. Mẹ còn chẳng sáng dạ bằng một con ma nữa.”
Dung phu nhân rùng mình một cái, xoa xoa cánh tay:
– “Mày đang nói cái thứ ngôn ngữ ma q.u.ỷ gì thế?”
Dung Từ ngước mắt, tầm nhìn rơi vào khoảng không trước mặt bà:
– “Mẹ vợ con đang xin lỗi mẹ đấy. Bà ấy nhờ mẹ đừng chia rẽ bọn con.”
Dung phu nhân hét lên một tiếng thất thanh rồi chạy biến.
Tôi và Dung Từ nhìn nhau trân trối:
– “Thật hay đùa thế?”
Dung Từ vén vạt áo ngủ của tôi lên, nhàn nhạt đáp:
– “Thật đấy. Tôi nhờ có mẹ vợ mới tìm được em mà.”
Tôi giữ chặt tay hắn lại:
– “Thật á?! Cậu còn cởi!!”
Dung Từ cúi người xuống hôn tôi:
– “Ừm, kích thích.”
Tôi ngây người ra.
Dung Từ mày mắt chứa ý cười:
– “Lừa em đấy, bà ấy ra ngoài rồi.”
Tôi thở phào nhẹ nhõm, lại nhớ ra một vấn đề:
– “Tại sao cậu lại không bị ảnh hưởng bởi lời nói của tôi? Người ta đều bảo tôi có miệng quạ đen mà.”
Dung Từ khựng lại một chút:
– “Đó gọi là Ngôn linh, không phải miệng quạ đen. Nó chỉ có tác dụng với người bình thường thôi. Mệnh cách của tôi rất mạnh, sau này em đừng ra lệnh cho người khác, ra lệnh cho tôi là được.”
– “Nhưng tôi ra lệnh cho cậu có tác dụng quái đâu!”
Tôi hơi thất vọng một chút, nhưng rồi lại thấy lòng dâng tràn cảm xúc mãnh liệt. Cuối cùng cũng có một người không bị lời nói của tôi trói buộc!
Tôi không nhịn được kích động:
– “Chỉ cần là cậu nói thì sẽ có tác dụng sao?!”
Nói xong, nhớ đến “vết xe đổ” trước đây của mình, Dung Từ bổ sung thêm một câu:
– “Chuyện tốt thì có tác dụng, chuyện xấu thì không.”
Tôi đã bị lột sạch sành sanh, mà cửa phòng vẫn đang mở toang.
Dung Từ cúi đầu nhìn chân tôi:
– “Vẫn chưa mở đâu, đừng vội.”
Kẻ nào đồn Dung Từ thanh cao thoát tục, sáng trong như trăng gió thế?! Tôi phải xé nát miệng kẻ đó ra!
Dung Từ không đến nỗi cầm thú như vậy, hắn chỉ dọa tôi thôi:
– “Sau này không được tùy tiện bỏ rơi tôi nữa, nếu không em sẽ thảm lắm đấy.”
Trong lòng tôi đang có tâm sự, gật đầu lấy lệ.
Suy đi tính lại, tôi vẫn không nhịn được mà hỏi hắn:
– “Mẹ tôi… bà ấy đi như thế nào?”
Hắn nhìn sang khoảng không bên cạnh tôi, khẽ gật đầu nói:
– “Bà ấy lên thành phố làm việc chưa được một năm thì cơ thể gặp vấn đề, không chữa được. Bà ấy không muốn là gánh nặng cho em, cũng không nỡ tốn tiền chữa trị, nên nhờ người mỗi tháng chuyển sinh hoạt phí cho em. Bà ấy bảo có lỗi với em, chỉ tiết kiệm đủ tiền sinh hoạt cho em trong ba năm cấp ba, tiền đại học em phải tự mình kiếm lấy.”
Dung Từ dừng lại một lát, ngón tay cái khẽ gạt qua má tôi:
– “Trường Sinh, đừng khóc.”
Hắn đợi tôi bình tĩnh lại, rồi mới từ từ giải đáp toàn bộ những nghi hoặc trong lòng tôi:
– “Ngày đầu tiên tôi đã biết em là con trai rồi. Mẹ vợ nhờ tôi đừng đuổi em đi. Em không nói chuyện, mẹ vợ vẫn luôn nói thay cho em. Trường Sinh trong lời bà ấy kể là một đứa trẻ đáng yêu và kiên cường. Tôi đã tưởng tượng ra dáng vẻ của em vô số lần, nhưng trụ trì dặn tôi trong thời gian ở Phật đường không được mở mắt, mà em lại chỉ đến Phật đường gặp tôi.”
– “Mặc dù tôi vẫn không nhịn được mà hôn em… nhưng tôi cũng có tâm lý ăn may, hy vọng em có thể bên tôi cho đến khi tôi không còn nhìn thấy, nghe thấy ma q.u.ỷ nữa.”
– “Sau đó em đi mất, tôi luôn không thể buông bỏ được em, thầm nghĩ biết đâu em cần tôi nhìn thấy, nghe thấy, nên giới luật gì cũng chẳng muốn tuân theo nữa.”
– “Tôi quả thật đã đi tìm em một thời gian, nhưng tôi suy cho cùng không phải là thần, không thể tìm ra một người đã cố tình ngụy trang.”
– “Về sau mẹ vợ đến tìm tôi, nói em rất hay ngẩn người, cũng vô thức tụng những bài kinh mà tôi từng đọc, nói em cũng thích tôi, hỏi tôi có thể tha thứ cho em không.”
Hắn cười khổ:
– “Tôi chưa từng trách em. Tôi có rất nhiều tiền, sẽ không vì chút tiền bạc mà oán trách em.”
– “Lúc gặp lại em, nhìn thấy em định lùi ra ngoài, thực ra tôi rất muốn lao tới ôm lấy em, nhưng tôi đã nhịn được. Em biết đấy, bản lĩnh lớn nhất của tôi chính là nhẫn nhịn.”
– “Em sợ hãi không dám nhận nhau với tôi cũng không sao, dù gì chúng ta cũng có rất nhiều thời gian. Ngay cả việc cùng em diễn cái vở kịch ngoại tình đáng nguyền rủa kia… cũng chẳng sao cả.”
Nói đi nói lại, hắn lại bắt đầu lật lại nợ cũ rồi!
– “Nhưng em không nên lúc nào cũng nghĩ đến chuyện bỏ chạy.”
Tôi ngây ngốc nhìn hắn, có chút cảm động, nhưng không nhiều, nhiều hơn là sự xấu hổ.
Tôi bỗng thấy hơi ngượng ngùng:
– “Tôi đi trước đây.”
Dung Từ không lên tiếng, lặng lẽ nhìn tôi.
Tôi bước đi vài bước, nhớ lại lời cảnh báo vừa nãy của hắn, bèn hắng giọng một tiếng, quay đầu lại nắm lấy tay hắn:
– “Chúng ta cùng đi đi.”
– “Về trường.”
Dung Từ khẽ cong khóe môi, mỉm cười mãn nguyện.
Đẹp trai đến mức khiến tôi nhũn cả chân.
Tôi lầm bầm:
– “Mặc dù cậu tuyệt tự rồi, nhưng tôi cũng đâu có khác gì.”
– “Là con rể, sau này cậu phải thường xuyên nói chuyện với mẹ tôi đấy, không bà ấy sẽ buồn.”
Dung Từ gật đầu rồi lại lắc đầu:
– “Mẹ vợ nói, đợi thấy chúng ta yên ổn, tâm nguyện của bà ấy cũng thành rồi, bà ấy nên đi đầu thai thôi.”
Từ nhỏ tôi đã là sợi dây trói buộc mẹ, quả thật là nên cởi bỏ rồi.
Tôi nhìn vào khoảng không trước mặt, khẽ nói:
– “Mẹ… thực ra con chưa từng oán trách mẹ. Con chỉ hơi buồn, con cứ tưởng không có con mẹ sẽ sống tốt hơn, nên không dám đi tìm mẹ.”
– “Nhưng mẹ lại có nỗi khổ tâm giấu con, sự thật này càng khiến con đau lòng hơn.”
– “Cảm ơn mẹ đã yêu thương, bảo vệ con lâu như vậy. Tiếc nuối lớn nhất của con là chưa kịp yêu thương, chăm sóc cho mẹ. Hy vọng kiếp sau mẹ sẽ được hạnh phúc…”
– “…và cũng được trường sinh.”
Trên đỉnh đầu tôi chợt nặng hơn một chút, rồi thoáng qua rất nhanh, dường như để kiểm chứng cho suy đoán của tôi.
Dung Từ nói:
– “Bà ấy đang xoa đầu em, bảo em ngoan lắm, ngoan lắm.”