Từ nhỏ tôi đã ốm yếu, cơ thể quanh năm khô nóng như một cái lò lửa, những ngày nóng nực giữa mùa hè lại càng thêm khổ sở. Một vị cao nhân từng xem mạch tượng cho tôi, lắc đầu thở dài:
- Trừ khi cậu dựa theo đơn thuốc của tôi mà gom đủ các vị thuốc này, hoặc tìm được một người bẩm sinh mang hàn khí để giúp cậu làm dịu, nếu không cậu không sống qua nổi tuổi hai mươi tám.
Y học chính thống không chữa được, tôi đành phải tìm đến các bài thuốc dân gian. Nghe nói có một bản làng nọ có người biết dùng Cổ, tôi lái xe đến đó thử vận may.
Lần đầu tiên nhìn thấy Đằng Viễn Sơn chính là ở trong bản làng đó. Hắn cũng có mũi có mắt như người bình thường, nhưng chẳng hiểu sao, vừa nhìn thấy hắn, tâm trí tôi lại tĩnh lặng hẳn, ngọn lửa nóng bỏng không lối thoát trong cơ thể cũng dần dần dịu xuống.
Người dân ở đây sống biệt lập, hầu như không dùng đến tiền. Tôi ra giá ba triệu tệ để mua Đằng Viễn Sơn trong một năm. Hắn chẳng thèm đoái hoài gì đến tôi. Dân làng có lẽ chưa từng nghe đến con số lớn như vậy, khuôn mặt lộ rõ vẻ kinh hãi, dùng thứ tiếng phổ thông lơ lớ nói:
- Cậu đừng mang nó đi, nó là Cổ, không hiểu tiếng người đâu!
Nhưng mạng lão tử sắp mất đến nơi rồi, quản gì chuyện đó nữa. Tôi trực tiếp tống Đằng Viễn Sơn lên xe mang đi. Bỏ ra ba triệu tệ, tôi mua được một kẻ không giấy tờ tùy thân trong vòng một năm.
Đằng Viễn Sơn luôn tỏ ra lạnh nhạt với tôi, nhưng nghe nói người Miêu Cương thế này từ nhỏ đã được ngâm mình trong thảo dược mà lớn lên. Hết cách, cơn nóng trong người tôi lại phát tác dữ dội, nhân lúc chuốc say hắn, tôi trực tiếp thừa cơ kéo hắn vào lòng.
Hóa ra Đằng Viễn Sơn biết nói tiếng phổ thông. Đôi mắt hắn đỏ ngầu:
- Đừng có mẹ nó trêu chọc tôi.
Tôi chẳng thèm nghe, đè chặt vai hắn cắn một cái. Đằng Viễn Sơn không giãy giụa nữa.
Những ngày tháng sau đó có hắn ở bên, sự khô nóng trên cơ thể tôi quả nhiên thuyên giảm rất nhiều. Tôi cũng thực lòng yêu chiều hắn, hắn muốn gì tôi cũng đáp ứng.
Tôi cứ đinh ninh rằng mình đã làm tan chảy được tảng băng đến từ vùng núi này, còn ngu ngốc coi như bảo bối nâng niu trong tay. Nào ngờ đọc được những dòng bình luận kia mới biết, lão tử đây đã nhặt về một quả bom hẹn giờ, loại có thể phát nổ bất cứ lúc nào.
Đằng Viễn Sơn bị tôi quát một tiếng, khuôn mặt vốn đã trắng lại càng nhợt nhạt hơn. Hắn nhíu mày:
- Anh lại lên cơn điên gì vậy?
Dòng bình luận không ngừng cuộn chảy khiến tôi buộc phải hoàn hồn.
Nếu là trước đây, tôi đâu nỡ để hắn chịu uất ức thế này, sớm đã ôm vào lòng dỗ dành rồi. Nhưng hiện tại, tôi chỉ có thể lau mồ hôi lạnh, cố tỏ ra trấn tĩnh:
- Hôm nay anh đi tiếp khách mệt rồi, không làm nổi đâu, em ngủ trước đi.
Đằng Viễn Sơn không nói thêm gì, đứng dậy bỏ đi, đóng sầm cửa phòng ngủ vang trời.
Tôi vào nhà vệ sinh, dùng nước lạnh xối cho mình tỉnh táo lại. Ngâm mình trong bồn tắm suốt hai tiếng đồng hồ, đợi đến khi mọi âm thanh trong biệt thự hoàn toàn chìm vào im lặng, tôi mới bước lên tầng ba.
Tôi và Đằng Viễn Sơn thường sinh hoạt ở tầng hai. Không gian tầng ba là nơi tôi dành riêng làm chỗ cá nhân cho hắn, bình thường tôi không bao giờ bước chân lên đó.
Nhưng những dòng bình luận ngu ngốc kia quá c.h.ói mắt, tôi không thể không tin lời bọn họ nói: Rằng trên tầng ba có nuôi Cổ trùng của Đằng Viễn Sơn; Rằng đợi đến khi Đằng Viễn Sơn bòn rút cạn kiệt chút giá trị lợi dụng cuối cùng của tôi, hắn sẽ dùng Cổ trùng để g.i.ế.t tôi.
Nhưng rõ ràng Đằng Viễn Sơn từng nói hắn không biết hạ Cổ cơ mà?
Tôi đi chân trần bước lên cầu thang, lặng lẽ mở cánh cửa. Một luồng khí lạnh lẽo âm u phả thẳng vào mặt.
Còn chưa kịp bật đèn, trong không trung, một bầy côn trùng nhỏ phát ra ánh sáng huỳnh quang đỏ thẫm bay thẳng về phía mặt tôi. Cùng lúc đó, có thứ gì đó lạnh toát từng vòng từng vòng quấn lấy bắp chân tôi. Tôi nghe thấy tiếng rắn thè lưỡi.
Tim đập thình thịch, nhiệt độ cơ thể đột ngột tăng vọt, đó là dấu hiệu trước khi tôi phát bệnh.
Một đôi tay lặng lẽ bóp chặt lấy cổ họng tôi. Giọng nói ma mị của Đằng Viễn Sơn vang lên bên tai:
- Đã nói đừng vào, sao anh không chịu nghe?
Tôi run rẩy dữ dội. Trong bóng tối, đồng tử của Đằng Viễn Sơn lóe lên tia sáng lạnh lẽo, không chớp mắt nhìn chằm chằm vào tôi.
[Mẹ ơi, nhìn giống ác q.u.ỷ quá!]
[Trời má, nhìn mà tim tôi cũng ngừng đập theo. Bạch Tranh gặp cảnh này mà không hét lên, cũng coi như là người chịu được áp lực rồi.]
[Tại sao Đằng Viễn Sơn không bật đèn? Sợ Bạch Tranh nhìn thấy ánh mắt muốn g.i.ế.t người của anh ấy sao? Ngày Đằng Viễn Sơn đến bắt người, chỉ tiếp xúc với hai người, một trong số đó chính là bạn của Bạch Tranh đấy.]
Tim tôi khẽ run lên. Chỉ nghe người ta miêu tả thôi đã là một chuyện, tự mình chứng kiến tận mắt lại là chuyện hoàn toàn khác. Sự tàn nhẫn của Đằng Viễn Sơn vượt xa sức tưởng tượng của tôi. Phải nhanh c.h.óng cắt đứt sạch sẽ với hắn thôi!