Tôi đến khách sạn trước thời gian đã hẹn để chờ người bán thuốc, nhưng đợi cả một buổi chiều mà vẫn không thấy bóng dáng ai.
Bầu trời bên ngoài dần tối sầm lại, trận mưa to trút xuống xối xả. Trong lòng tôi bắt đầu bất an, tin nhắn gửi cho người môi giới cũng không thấy hồi âm.
[Thằng ngu này vẫn còn ngồi đây đợi cơ đấy! Cây Viêm Hoàng Liên sớm đã nằm trong tay Lý Thư Nghĩa, bị cậu ta tung hứng chơi đùa rồi.]
[Đáng thương thật. Nếu để tên pháo hôi này biết được dược liệu hắn cất công tìm kiếm bấy lâu nay luôn ở trên người Đằng Viễn Sơn, hơn nữa Đằng Viễn Sơn còn tiện tay mang tặng cho Lý Thư Nghĩa làm đồ chơi… chậc, không biết tên pháo hôi sẽ có cảm giác gì nhỉ?]
[Đáng đời! Ai bảo hắn cứ luôn tranh giành với em trai mình. Kết quả ngay cả người đầu ấp tay gối của mình cũng thiên vị em trai.]
[Bạch Tranh mua vị thuốc này là để giữ mạng, nhưng Lý Thư Nghĩa thì chỉ là vì tò mò thôi. Vậy mà Đằng Viễn Sơn cũng đưa cho cậu ta bằng được.]
Mưa lớn đến mức lái xe cũng khó nhìn rõ đường phía trước, nhưng tôi vẫn đạp chân ga chạy về nhà. Cả người ướt sũng vì nước mưa.
Lúc bước vào cửa, Đằng Viễn Sơn đang ngồi bần thần trên bệ cửa sổ. Nghe thấy tiếng mở cửa, hắn ngạc nhiên quay mặt lại nhìn tôi. Chút niềm vui sướng trên mặt chưa kịp tồn tại lâu, hắn đã vội vã chạy về phía tôi:
- Mưa lớn như vậy, anh vội vã chạy về làm gì? Nhớ em rồi hay là biết lỗi, về để nhận sai với em?
Chiếc khăn tắm phủ lên đầu tôi, Đằng Viễn Sơn giúp tôi lau tóc. Ngoài cửa sổ là mưa to gió lớn, trong nhà ánh đèn dìu dịu, Đằng Viễn Sơn cười rất dịu dàng.
Nếu không phải tôi vừa biết được Đằng Viễn Sơn đã đem vị thuốc cứu mạng của tôi tặng cho Lý Thư Nghĩa, thì có lẽ bây giờ tôi đã thấy vô cùng ấm áp.
Tôi giật phăng chiếc khăn tắm ra. Mái tóc rũ xuống trước mắt vẫn còn nhỏ nước ròng ròng.
- Thuốc đâu? Thuốc gì cơ?
- Tôi nghiến răng:
- Vị dược liệu cuối cùng mà lão tử còn thiếu!
Đằng Viễn Sơn đáp lời nhẹ bẫng, giống như chỉ đang vứt đi một món đồ chơi không đáng giá cho người ta nghịch:
- Đem tặng người ta rồi.
Tôi kìm nén chút hơi tàn cuối cùng:
- Cho Lý Thư Nghĩa rồi?
Lý Thư Nghĩa, đứa em trai cùng cha khác mẹ của tôi. Mẹ tôi là chính thất, mẹ cậu ta là kẻ thứ ba dùng thủ đoạn đoạt vị. Cậu ta nhận được sự thương xót của bố, được sự che chở của mẹ cậu ta. Chỉ có tôi bị mẹ mang theo, ra khỏi nhà với hai bàn tay trắng. Sau khi mẹ qua đời, tôi phải sống lưu lạc đầu đường xó chợ.
Tôi gần như ho ra m.á.u từ trong cổ họng:
- Em biết rõ là anh hận cậu ta, tại sao em còn đưa cho cậu ta? Mạng của anh trong mắt em, chẳng bằng một món đồ chơi của cậu ta sao? Đằng Viễn Sơn!
Hắn dường như không hiểu vì sao tôi lại kích động đến vậy, động tác trên tay khựng lại:
- Mạng gì cơ? Anh đang nói cái gì vậy? Chẳng qua chỉ là một vị thuốc thôi mà.
Tôi mất kiểm soát, đẩy mạnh hắn về phía cửa ra vào:
- Em cút đi! Cút đi tìm Lý Thư Nghĩa của em! Anh không bao giờ muốn nhìn thấy em nữa!
[Trời đất, xé rách mặt nhau thật rồi. Đổi lại là tao, vị thuốc đợi ròng rã ba năm lại bị lấy đi dỗ dành kẻ thù, tao còn quậy ác hơn cả tên họ Bạch này, xách dao ra cửa thấy ai là chém!]
[Đằng Viễn Sơn đang định thò tay làm gì thế? Không phải là định lấy Cổ trùng ra đấy chứ? Âm hiểm quá! Bạch Tranh mà làm loạn nữa là thật sự bỏ mạng ở đây luôn đó, kịp thời thu tay lại thì còn nhảy nhót được thêm một thời gian.]
Ngọn lửa giận dữ trong ngực tôi tức khắc bị dập tắt. Tôi buông thõng bàn tay đang túm áo Đằng Viễn Sơn, vuốt mặt một cái, vén lại mái tóc xù xì ra sau tai.
- Theo hợp đồng, ba triệu tệ anh đã đưa cho em rồi. Chỗ này để lại cho em ở. Đợi hợp đồng hết hạn, em lập tức cút xéo cho anh. Anh không muốn nhìn thấy em trên địa bàn của anh thêm một lần nào nữa!
Ngoài cửa sổ, mưa mỗi lúc một lớn. Tôi nhấc chân bước đi.
Khoảnh khắc cánh cửa bị đóng sầm lại, Đằng Viễn Sơn ngẩng mặt lên, đôi mắt đỏ ngầu đến đáng sợ.