CỨU RỖI THIÊN THẦN MÍT ƯỚT

Chương 7: Ánh Sáng Trong Đêm

Cỡ chữ:

“Rầm” một tiếng, cửa bị tông mạnh ra. Lộ Viễn xuất hiện ở cửa, loạng choạng, đầu đầy m.á.u. Thành Vọng kinh ngạc ra mặt:

“Sao mày có thể thoát ra được?”

Khi ánh mắt Lộ Viễn rơi xuống giường, đôi mắt đỏ ngầu như sắp nhỏ m.á.u. Cậu lao tới siết cổ Thành Vọng, gầm lên như một con dã thú:

“Tao đã nói rồi, có gì thì nhằm vào tao. Mày dám động vào cậu ấy tao sẽ g.i.ế.t c.h.ế.t. mày!”

Lộ Viễn tung một đấm hạ gục Thành Vọng, giáng mạnh xuống sống mũi cậu ta, Thành Vọng kêu thảm thiết. Những kẻ khác lúc này mới định thần lại, xông lên bao vây. Lộ Viễn như kẻ điên, sức lực lớn lạ thường, mang bộ dạng liều mạng, nhưng cũng nhanh c.h.óng không địch lại sức lực của nhiều người, bị đè sấp xuống đất.

“Mấy người còn không cản nổi mày, tao còn tưởng mày lợi hại lắm, hóa ra cũng chỉ có thế.”

Một tên to con áp sát mặt Lộ Viễn cười nhạo. Lộ Viễn ngẩng đầu, cắn c.h.ế.t. không buông vào phần thịt mềm trên cổ hắn. Tên to con rú lên:

“g.i.ế.t nó, mau g.i.ế.t nó!”

Càng nhiều nắm đấm nện xuống người Lộ Viễn, tai Lộ Viễn ứa ra m.á.u tươi. Lúc này Lộ Viễn mới nhả miệng, tên to con ôm cổ tức giận đạp một cước vào bụng Lộ Viễn.

Tôi loạng choạng bò dậy, dùng hết sức bình sinh đâm sầm vào bọn chúng, giải tán đám đông. Lộ Viễn sốt ruột:

“Đừng quản tôi, cậu chạy mau!”

Mấy tên kia hơi sững lại một chút rồi cười phá lên:

“Suýt quên vụ lúc nãy thằng này vẫn chưa xong, vội đến nộp mạng thế cơ à.”

m.á.u và nước mắt che mờ khiến tôi không mở mắt ra được, tôi chống đỡ cơ thể, giơ chiếc điện thoại sáng màn hình lên:

“Vừa nãy tôi đã báo cảnh sát rồi!”

Mấy kẻ kia nhìn nhau, thấy tình hình không ổn liền tản ra bỏ chạy, chỉ còn lại Thành Vọng. Thành Vọng mặt đầy m.á.u, nằm dưới đất đã bất động. Nhưng Lộ Viễn vẫn chưa dừng lại, những nắm đấm chậm chạp và tê dại nện xuống, âm thanh da thịt va chạm vào nhau khiến tôi tê dại cả da đầu. Tôi kéo mạnh Lộ Viễn lại:

“Đừng đánh nữa! Đánh nữa là có án mạng đấy!”

Thành Vọng trên mặt đất lại cười phá lên, cười đến mức ôm bụng, để lộ hàm răng nhuốm đỏ m.á.u. Lộ Viễn nhíu mày, bảo vệ tôi trong vòng tay. Thành Vọng chỉ vào tôi, nhìn Lộ Viễn:

“Trước khi Quý Ly xuất hiện, quan hệ của chúng ta rõ ràng thân thiết như vậy. Bây giờ mày lại hận không thể để tao c.h.ế.t. quách đi! Lộ Viễn, mày quên rồi sao? Quá khứ mày cũng từng đứng ra bảo vệ tao như thế mà! Nếu không phải lúc đầu mày tự ý bước vào cuộc đời tao, cho tao hy vọng rồi lại đột ngột rời đi, đẩy tao vào tuyệt vọng, tao cũng không trở nên như bây giờ! Tất cả những chuyện này đều do mày hại!”

Ánh mắt Thành Vọng từ oán hận chuyển sang bi thương, cuối cùng cậu ta bò đến dưới chân Lộ Viễn, kéo ống quần cậu ấy, ngẩng đầu van xin:

“Lộ Viễn, mày có thể nhìn tao lại một lần nữa được không? Có thể đừng ghét tao được không?”

Toàn thân tôi run lên bần bật, những lời quen thuộc của Thành Vọng khiến tôi toát mồ hôi lạnh. Chúng tôi đều mong cầu được yêu thương, được bảo bọc. Lộ Viễn cũng từng bảo vệ Thành Vọng như từng bảo vệ tôi, liệu có một ngày, tôi cũng sẽ trở thành một Thành Vọng thứ hai, cũng bị chán ghét, bị vứt bỏ?

Tôi đứng thẫn thờ rất lâu, mãi đến khi xe cảnh sát đến, Thành Vọng bị giải đi. Lộ Viễn ôm lấy tôi, xoa xoa tóc tôi rồi nhẹ nhàng đặt một nụ hôn:

“Quý Ly, mọi chuyện kết thúc rồi, đừng sợ.”

Tôi im lặng không mở lời. Lộ Viễn khom người xuống, chạm vào mắt tôi, lúc này tôi mới nhìn rõ hơn vết thương trên mặt cậu ấy, nghĩ đến việc cậu ấy vừa nãy đã phải liều mạng như thế nào mới có thể thoát khỏi căn phòng kia để đến bên tôi. Tôi không kiềm được cơn xót xa, bàn tay vươn ra nhưng lại khựng giữa không trung. Lộ Viễn nắm lấy lòng bàn tay tôi, áp vào má mình, nhẹ nhàng cọ xát, rồi lại hôn lên lòng bàn tay tôi.

Trong bóng tối, ánh mắt cậu ấy rất sáng, hệt như lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau, kiên định và rực lửa. Cuối cùng tôi cũng mỉm cười:

“Lộ Viễn, chúng ta về thôi.”

Lộ Viễn mãi mãi là Lộ Viễn, và tôi cũng sẽ không bao giờ trở thành Thành Vọng.

Đường phố lúc rạng sáng, đèn đường đều đã tắt. Lộ Viễn cõng tôi chầm chậm bước đi. Tôi tì cằm lên bờ vai rộng của Lộ Viễn, nhẹ giọng nói:

“Thả tôi xuống đi, tự tôi đi được, anh bị thương nặng hơn đấy.”

Lộ Viễn không dừng bước, mỗi bước đi đều rất vững vàng. Anh ấy nói:

“Quý Ly, xin lỗi em, tất cả đều là tại anh, hôm nay em mới phải chịu tổn thương lớn như vậy.”

Giọng điệu tôi nhẹ nhàng hờ hững:

“Chỉ là trầy mũi một chút, đầu bị cụng một cục thôi mà.”

Tôi cảm nhận được bờ vai Lộ Viễn đang run rẩy, tôi sững sờ:

“Lộ Viễn, anh đang khóc…”

Tiếng nức nở trong đêm đen tĩnh lặng càng thêm rõ ràng:

“Quý Ly, anh đúng là một thằng khốn nạn. Từ trước đã mang theo mục đích tiếp cận em, muốn chiếm đoạt em một cách bệnh hoạn. Thấy em bị anh bắt nạt rơi nước mắt, ngửi quần áo của anh là anh vui sướng đến phát điên. Anh từng thề sẽ bảo vệ em thật tốt, những dáng vẻ khóc lóc của em mà anh từng vẽ sẽ không bao giờ xuất hiện nữa, nhưng anh đã không làm được.”

Đây là lần đầu tiên tôi thấy Lộ Viễn khóc. Hóa ra khóc chẳng có gì là xấu xí cả. Tôi vòng tay ôm lấy cổ Lộ Viễn, vùi sâu hơn vào hõm cổ anh ấy:

“Lộ Viễn, trước đây em luôn oán hận thế giới này, em cảm thấy ông trời không công bằng, ban cho em một thể chất khó xử như vậy, khiến em chịu đủ mọi lời chế giễu, không nhìn thấy chút hy vọng nào. Sau đó em nghĩ, em sẽ sống đến mùa xuân, đợi hoa đào nở em sẽ rời đi. Nhưng rồi ngày hôm đó anh đã đến, thế là em muốn sống tiếp, muốn cùng anh ngắm hoa đào năm sau, nhất định sẽ càng đẹp hơn. Đến bây giờ em mới hiểu, hóa ra số phận sắp đặt cho em những đau khổ, đều là để chờ đợi giây phút được gặp anh, và ngay khoảnh khắc gặp nhau, mọi khiếm khuyết đều đã được buông bỏ. Lộ Viễn, cảm ơn anh đã xuất hiện trong cuộc đời em.”

Bình luận

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!