CỨU RỖI THIÊN THẦN MÍT ƯỚT

Chương 8: Mùa Xuân Của Chúng Ta

Cỡ chữ:

Mùa xuân năm thứ hai, Lộ Viễn đưa tôi đi ngắm hoa đào. Dưới gốc cây đào, tôi ngẩng đầu lên, nhìn những cánh hoa nở rộ rực rỡ khắp cành mà không kìm được nước mắt. Lộ Viễn mỉm cười hôn đi những giọt nước mắt của tôi, nhưng ánh mắt lại ngày càng cuồng nhiệt. Tôi đỏ mặt, ở bên nhau lâu như vậy, tất nhiên tôi hiểu ý anh ấy. Tôi lườm một cái rõ yêu:

“Không phải sáng nay mới để anh ăn no rồi sao?”

Sau đó, trên chiếc giường đơn trong ký túc xá, Lộ Viễn cắn dái tai tôi nói:

“Quý Ly, ai bảo em cứ khóc là anh không nhịn được cơ chứ?”

Tôi cạn lời:

“Thế nếu sau này em không khóc nữa thì sao?”

Tôi ngồi dậy, nghiêm túc hỏi anh:

“Nếu một ngày nào đó em không còn là thể chất mít ướt nữa, không biết rơi nước mắt nữa, anh có còn thích em không?”

Lộ Viễn xoa xoa tóc tôi, cười rất đỗi dịu dàng:

“Quý Ly, ngay lần đầu tiên anh gặp em, em không hề khóc, mà anh đã rung động rồi. Cho nên dù em có mang dáng vẻ nào, anh đều yêu em như thuở ban đầu.”

Hạnh phúc lấp đầy con tim, và được giải phóng trong những nụ hôn triền miên. Tôi ôm chặt lấy tấm lưng rộng của Lộ Viễn, thỏa sức ngửi mùi hương khiến người ta an lòng trên người anh. Trong thoáng chốc, tôi ngỡ như nhìn thấy cậu bé năm xưa thu mình khóc trong góc tối. Tôi bước tới, nắm lấy đôi bàn tay đầy thương tích của cậu, khẽ nói với cậu ấy rằng, tương lai sẽ rất hạnh phúc, hãy thay tôi yêu thương bản thân mình trước nhé.

Bình luận

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!