“Tối nay chỉ có thể làm hai tiếng, dù sao ngày mai còn phải đi làm, lần sau có nhu cầu thế này cậu có thể hẹn sớm một chút. Tôi nhớ không phải năm rưỡi cậu đã tan làm rồi sao?”
Nghe thấy giọng nói của người đàn ông, tôi vội vàng hoàn hồn, hoảng hốt chắn trước mặt anh ta.
“Nghiêm… Nghiêm tổng, tôi nghĩ sự hợp tác giữa chúng ta không cần thiết phải tiếp tục đâu. Anh về đi. Chuyện tối nay cứ coi như chưa từng xảy ra, được không?”
Nghiêm Hằng Xuyên chậm rãi đứng thẳng người. Đôi mắt như chim ưng của anh ta gắt gao chằm chằm vào tôi. Tôi căng thẳng không kìm được nuốt nước bọt.
“Tại sao? Tôi làm cậu không hài lòng sao?”
Nghiêm Hằng Xuyên đi đến trước mặt tôi, dùng một tay cởi áo khoác vest. Cơ ngực bị kìm nén cứ thế bung ra trước mặt tôi. Lại gần thêm một chút, tôi cảm giác mặt mình sắp bị cơ ngực của anh ta đánh tới nơi rồi. Nếu có thể, khi nhắn tin với anh ta ngày hôm qua, tôi nhất định sẽ hỏi thêm vài câu. Ai có thể ngờ lần đầu tiên làm chuyện thế này, lại hẹn trúng vị sếp mặt lạnh của mình chứ!
“Tôi không đáp ứng đủ điều kiện của cậu sao?”
Đâu chỉ đáp ứng, quả thực là quá đáp ứng đi chứ. Vai rộng eo thon, tuy chưa nhìn thấy cơ bụng nhưng rõ ràng cũng không hề tệ. Hơn nữa điều khiến người ta không thể bỏ qua nhất, chính là cơ ngực vừa đáng ghen tị lại cực lớn thế này.
“Không phải, anh quả thực rất đáp ứng, nhưng mà…”
Lời của tôi còn chưa nói xong, đột nhiên một bàn tay mạnh mẽ giữ lấy gáy tôi, kéo mạnh về phía trước, tôi trực tiếp đập đầu vào ngực Nghiêm Hằng Xuyên, mặt áp thẳng lên cơ ngực anh ta.
Mềm quá… thật thoải mái. Rất khó để từ chối!
Và ngay lúc tôi còn đang ngẩn người, trên đỉnh đầu bỗng truyền đến tiếng cười khẽ, đồng thời khuôn mặt tôi cũng bị chấn động đến hơi tê dại.
“Bây giờ còn muốn từ chối tôi nữa không?”
Cảm giác này hoàn toàn khác với việc ôm gấu bông. Cơ thể Nghiêm Hằng Xuyên mềm mại hơn gấu bông, lại mang nhiệt độ mà gấu bông không có, thậm chí quanh c.h.óp mũi tôi còn ngửi thấy mùi hương trên người anh ta. Trước khi đến đây chắc chắn anh ta đã tắm rửa, thậm chí còn dùng rất nhiều sữa tắm. Mùi này không giống mùi nước hoa, mà giống mùi sữa tắm dễ chịu hơn.
Tôi chưa từng cảm nhận được xúc cảm như vậy bao giờ, thật khó để từ chối. Thật muốn ôm mãi. Nhưng mà…
Tôi đột nhiên nhớ tới hình tượng của Nghiêm Hằng Xuyên ở công ty, và dáng vẻ lúc anh ta mắng người. Đầu óc đang mơ hồ lập tức tỉnh táo lại, tôi mạnh tay đẩy người trước mặt ra. May mà tay anh ta đã buông khỏi gáy tôi rồi, nếu không với sức lực của tôi chắc chắn không đẩy nổi anh ta.
“Nghiêm tổng, tôi nghĩ chúng ta có lẽ cần nói chuyện đàng hoàng.”
Tôi lén lút nhìn Nghiêm Hằng Xuyên đang ngồi trên sô pha. Chiếc sô pha mà bình thường tôi ngồi luôn cảm thấy rất vừa vặn, khi ghép với anh ta lại cứ thấy sai sai thế nào ấy. Vóc dáng anh ta quá tốt rồi! Hơn nữa hồi nhỏ anh ta ăn gì lớn lên vậy, sao có thể cao như vậy chứ?
“Muốn nói gì với tôi?”
Tôi vội vàng thu hồi tầm mắt, sợ bị anh ta phát hiện ra điều gì.
“À… thì… tôi cảm thấy mối quan hệ giữa chúng ta có lẽ không thích hợp để tiếp xúc riêng tư như vậy, cho nên hay là bỏ đi.”
Hai chữ chưa kịp nói hết, Nghiêm Hằng Xuyên đã ngắt lời tôi.
“Chúng ta có quan hệ gì? Cấp trên và cấp dưới sao?”
Anh ta giơ tay nhìn đồng hồ.
“Bây giờ đã là giờ tan làm rồi, rời khỏi công ty, chúng ta không còn là quan hệ cấp trên cấp dưới nữa, miễn cưỡng có thể coi là bạn bè bình thường. Đương nhiên, nếu cậu coi tôi là bạn.”
Ai dám coi sếp của mình là bạn chứ! Hơn nữa lúc anh ta gọi điện bắt tôi tăng ca, sao không nói rời công ty xong chúng ta không phải là quan hệ cấp trên cấp dưới nữa? Chỉ một khoảnh khắc do dự và ngẩn người ấy, quyền chủ động của cuộc đối thoại này đã nằm gọn trong tay Nghiêm Hằng Xuyên.
“Tôi có thể nhìn ra cậu rất hài lòng về tôi, và hiện tại cậu chắc hẳn không tìm được ai phù hợp hơn tôi. Vậy nên nếu cậu dùng lý do cấp trên cấp dưới làm cái cớ từ chối tôi, thì xin lỗi, tôi không thể chấp nhận.”
Miệng thì nói xin lỗi, nhưng thái độ thì chẳng có chút gì là xin lỗi cả. Chỉ là lời nói của anh ta làm tôi có chút kinh ngạc. Dựa theo sự hiểu biết của tôi khi làm việc dưới trướng anh ta từ lúc vào công ty, khi tôi mở cửa ra và anh ta nhìn thấy tôi, anh ta nên lặng lẽ rời đi mới đúng với phong cách của anh ta, chứ không phải một mực muốn vào nhà tôi. Thậm chí bây giờ còn ngồi trên sô pha nhà tôi và nói không thể chấp nhận, điều này cũng quá không phù hợp với thiết lập nhân vật của Nghiêm Hằng Xuyên rồi!
Nghĩ đi nghĩ lại, tôi vẫn mở miệng hỏi: “Anh là Nghiêm Hằng Xuyên đúng không? Là cái người tên Nghiêm Hằng Xuyên mỗi ngày đến công ty đi làm đó đúng không?”
“Cậu có muốn đến sờ thử mặt tôi xem tôi có đang đeo mặt nạ da người không? Được không?”
Tôi nhìn thẳng vào Nghiêm Hằng Xuyên vài giây.
“Được rồi, không được.”
Nhưng giây tiếp theo, người vốn đang ngồi đối diện tôi lại đứng dậy ngồi xuống ngay bên cạnh tôi. Tuy không dựa sát vào tôi, nhưng khoảng cách như vậy đã khiến cả người tôi trở nên căng thẳng.
“Thực ra tôi cũng giống cậu, có một căn bệnh kỳ lạ không thể cho ai biết. Cậu cần ôm người khác để giảm áp lực, tình cờ tôi cũng vậy. Tôi cần ôm thứ gì đó khiến tôi cảm thấy thoải mái.”
Tôi hơi trừng mắt nhìn Nghiêm Hằng Xuyên. Hóa ra căn bệnh hiếm gặp này anh ta cũng mắc phải! Tôi còn tưởng chỉ có mình tôi vì lý do thuở nhỏ mới sinh ra căn bệnh kỳ quái này cơ đấy. Anh ta thì vì cái gì? Nghĩ lại, Nghiêm Hằng Xuyên tuổi không tính là lớn, quản lý một công ty lớn như vậy, áp lực có thể tưởng tượng được, quả thực áp lực của anh ta còn lớn hơn tôi nhiều.
“Thực ra khi cậu mới vào công ty, tôi đã sinh ra suy nghĩ muốn ôm cậu.”
“Cái gì?” Tôi bị lời nói của anh ta làm cho hoảng sợ, suýt chút nữa ngã khỏi sô pha.
“Rất khó tin đúng không? Hơn nữa còn cảm thấy ý nghĩ đó rất biến thái, đúng không?”
“Cũng… cũng không hẳn…” Suy cho cùng, đôi lúc tôi cũng từng nảy sinh suy nghĩ như vậy với anh ta. Chỉ là vì quan hệ giữa anh ta và tôi nên suy nghĩ đó đã bị bóp c.h.ế.t. ngay từ trong trứng nước.
“Nhưng chắc chắn cậu sẽ không vì tôi là sếp của cậu, mà cho phép tôi làm ra hành động mạo phạm như vậy với cậu. Nên tôi đã kiềm chế lại.”
Tôi xoa xoa hai tay, không hiểu sao bây giờ Nghiêm Hằng Xuyên lại nói với tôi những chuyện này làm gì.
“Cho nên giữa chúng ta cũng có thể coi là giúp đỡ lẫn nhau. Cậu biết bí mật của tôi, tôi cũng biết bí mật của cậu, cho nên cậu không cần phải có gánh nặng gì khác.”
Làm sao mà không có gánh nặng cho được? Tôi cảm thấy lời này chẳng những không làm nhẹ gánh nặng của tôi, mà ngược lại còn đẩy gánh nặng đó sang một cảm giác khác. Tóm lại, chỉ cần nghĩ đến những lời anh ta nói, mặt tôi đã không kìm được mà đỏ lên. Hóa ra anh ta cũng từng có ý nghĩ như vậy sao?
“Hơn nữa trước khi gặp cậu, tôi chưa từng sinh ra suy nghĩ như vậy với bất kỳ ai khác. Nhưng tôi cũng biết, căn bệnh này quả thực không nên ảnh hưởng đến người khác, cho nên tôi đã nhịn.”
“Nhưng bây giờ cậu lại cho tôi biết cậu cũng mắc phải căn bệnh này, vậy thì tôi nghĩ chúng ta không có bất kỳ lý do gì để từ chối sự giúp đỡ của đối phương. Đúng không?”
“Đúng… đúng không?”
“Không đúng sao?” Nghiêm Hằng Xuyên hỏi ngược lại tôi.
Tôi lại không còn lời nào để phản bác anh ta.
“Là thật sao? Chuyện anh nói… muốn ôm tôi ấy.”
“Tất nhiên, tôi không có lý do gì phải nói dối chuyện này. Dù sao nếu là giả thì nghe sẽ rất kỳ lạ.”
“Vậy bình thường anh làm thế nào để đè nén ý nghĩ này?”
Tôi thật không tưởng tượng ra cảnh Nghiêm Hằng Xuyên ôm một con gấu bông lớn trên giường để tự an ủi mình. Đột nhiên anh ta đưa tay ra trước mặt tôi, tôi nhìn thấy những vết thương trên ngón tay anh ta.
“Đấm bốc. Cơn đau sẽ đè nén ý niệm đó, tránh để tôi thực sự biến thành phần tử vi phạm pháp luật.”
Thực sự là một hành vi rất phù hợp với thiết lập nhân vật của anh ta. Nhưng dù đã nói nhiều như vậy, tôi vẫn không kìm được mà nghĩ đến mối quan hệ giữa chúng tôi. Nếu cuộc sống sau giờ làm việc cũng dính líu đến nhau, luôn cảm thấy rất kỳ lạ. Nhưng giống như Nghiêm Hằng Xuyên đã nói, tôi rất hài lòng về anh ta, và tôi không tìm được ai thích hợp hơn. Hơn nữa anh ta còn không lấy tiền, không ai thích hợp hơn anh ta.
Không biết có phải thời gian do dự quá lâu hay không, Nghiêm Hằng Xuyên mất kiên nhẫn.
“Nếu cậu đã do dự như vậy thì tối nay bỏ đi. Khi nào cậu nghĩ kỹ thì nhắn tin cho tôi, tài khoản nào cũng được. Tôi đi trước.”
Anh ta nhấc áo khoác vest lên, tiện tay cài lại cúc áo sơ mi vừa mở, sau đó đứng dậy. Nhưng ngay khoảnh khắc anh ta đứng dậy, trong tôi đột nhiên trào dâng một luồng xúc động mãnh liệt, tôi trực tiếp nắm lấy tay anh ta. Khi Nghiêm Hằng Xuyên cúi đầu, tôi cũng ngẩng đầu lên, chạm phải ánh mắt anh ta. Liếm liếm đôi môi khô khốc, tôi vẫn quyết định nói thẳng suy nghĩ của mình:
“Chúng ta… thử xem sao được không?”