Cỡ chữ:

Tiễn Nghiêm Hằng Xuyên về, tôi nằm trên giường nhắn tin cho Giang Huy. Chỉ một lúc, cậu ấy đã gửi cho tôi không ít tin nhắn, toàn là hỏi chuyện giữa tôi và Nghiêm Hằng Xuyên. Tôi sắp xếp lại từ ngữ, kể cho cậu ấy nghe chuyện tôi gặp Nghiêm Hằng Xuyên. Đương nhiên, tôi không tiết lộ bí mật của anh ta.

“Tôi: Cậu thấy tôi đồng ý với anh ta là đúng chứ?”

“Giang Huy: Đương nhiên rồi! Dù quan hệ giữa cậu và anh ta có chút ngượng ngùng, nhưng đây cũng là người thích hợp nhất mà cậu có thể tìm được rồi.”

“Giang Huy: Hơn nữa hai người nắm thóp bí mật của nhau, cũng không lo xảy ra chuyện ngoài ý muốn gì.”

“Giang Huy: Biết đâu nhờ tầng quan hệ này, anh ta còn giao cho cậu ít việc hơn ấy chứ. Lỡ sau này muốn sa thải cậu, nhưng nghĩ đến giao dịch giữa hai người, chén cơm của cậu chẳng phải luôn được giữ vững sao.”

Mặc dù cảm thấy lời của Giang Huy cứ kỳ kỳ, nhưng nghe kỹ lại có vẻ cũng có lý. Thế là tôi không thèm nghĩ nhiều nữa, dù sao đi nữa tôi cũng đã đồng ý rồi, đâu thể nói đổi ý là đổi ý. Hơn nữa tôi nhớ lại cảm giác ôm ấp vừa nãy, tuy bình thường ở công ty Nghiêm Hằng Xuyên trông lạnh lùng, nhưng cái ôm của anh ta lại rất ấm áp. Tôi rất thích.

Cứ như vậy, tôi và Nghiêm Hằng Xuyên bắt đầu cuộc giao dịch riêng tư không ai hay biết. Mặc dù mỗi ngày đến công ty nhìn thấy anh ta luôn cảm thấy sai sai, nhưng một thời gian sau, cả tôi và anh ta đều quen dần. Thậm chí tôi còn ngày càng được nước lấn tới, yêu cầu anh ta mặc vài bộ quần áo khác rồi mới đến ôm tôi. Mặc dù anh ta mặc sơ mi rất đẹp trai, nhưng nói chung cảm giác ôm không đã bằng. Anh ta cũng không từ chối, ngược lại còn nghe theo ý kiến của tôi.

Chỉ là, Nghiêm Hằng Xuyên cũng đưa ra một yêu cầu nhỏ của mình.

“Có thể không cố định địa điểm ôm được không?”

“Tại sao?”

“Tôi có thể không giống cậu lắm, địa điểm tôi bị áp lực lớn là ở công ty, về đến nhà ngược lại không nghiêm trọng như vậy. Cho nên nếu cậu không ngại, tôi muốn thêm một địa điểm ôm nữa, được không?”

Thời gian qua anh ta đã nhượng bộ đủ nhiều rồi, dù sao cũng là giúp đỡ lẫn nhau. Tôi suy nghĩ một lúc, cuối cùng vẫn đồng ý. Nhưng qua thời gian chung đụng này, tôi cảm thấy bệnh của Nghiêm Hằng Xuyên nghiêm trọng hơn tôi nhiều. Tôi chỉ muốn ôm anh ta, nhưng anh ta lại không chỉ thỏa mãn với việc ôm, thậm chí anh ta còn muốn động chạm. Tuy không quá mạo phạm, nhưng mỗi lần đều khiến tôi cảm thấy rất xấu hổ. Nhưng nhìn vẻ mặt thỏa mãn của anh ta… thôi bỏ đi, dù sao anh ta cũng an ủi tôi, tôi tự nhiên cũng phải an ủi anh ta. Cuối cùng tôi vẫn chọn cách không nói gì cả.

Hơn nữa anh ta quả thực rất giỏi nắm bắt giới hạn mạo phạm, mỗi khi tôi không nhịn nổi nữa, anh ta liền rút tay về. Báo hại tôi cảnh cáo cũng không được, không cảnh cáo cũng không xong, sợ trong lòng lại cảm thấy không thoải mái, cuối cùng đành phải âm thầm nuốt cục tức này xuống bụng.

Cứ như vậy, thỉnh thoảng tôi sẽ đến văn phòng của Nghiêm Hằng Xuyên, nhưng đa phần thời gian vẫn diễn ra ở nhà tôi. Công ty đông người phức tạp, mỗi lần ôm nhau tôi đều rất căng thẳng. Tôi muốn nói làm vậy có thể ảnh hưởng đến chất lượng cái ôm, nhưng Nghiêm Hằng Xuyên căn bản chẳng bận tâm đến chuyện đó. Nếu anh ta không ngại, tôi cũng không cần thiết cứ nói mãi.

Chuỗi ngày yên bình bị phá vỡ bởi sự xuất hiện của bố Nghiêm Hằng Xuyên.

Hôm đó tôi vừa đến chỗ làm, đồng nghiệp đã vác bộ mặt hóng hớt ghé sát lại:

“Bố của Nghiêm tổng đến rồi!”

“Ừm, vậy thì sao?”

“Cậu đúng là chẳng biết cái gì cả. Nghe nói Nghiêm tổng và bố quan hệ rất tồi tệ, mỗi lần gặp mặt đều cãi nhau. Hôm nay nghe nói vừa vào trong đã truyền ra tiếng đập vỡ đồ đạc rồi.”

Bàn tay đang dọn dẹp đồ đạc của tôi khựng lại. Nghiêm Hằng Xuyên sẽ không phát bệnh chứ? Tôi nhớ tới lúc mình bị áp lực lớn dẫn đến phát bệnh, cả người đều không ổn, thậm chí còn có xung động muốn lao ra ngoài đường tùy tiện tìm một người để ôm, trong lòng tràn ngập cảm giác bị cả thế giới vứt bỏ. Cũng không biết Nghiêm Hằng Xuyên có giống tôi không. Nhưng tay vừa đặt lên điện thoại, tôi lại không kìm được rụt về. Mối quan hệ giữa chúng tôi cũng chưa đến mức thân thiết thế này. Hơn nữa lỡ anh ta không sao, tôi hỏi vậy chẳng phải là xen vào chuyện người khác quá sao? Tự an ủi bản thân như vậy, tôi mới cảm thấy an tâm hơn một chút.

Nhưng làm việc chưa được bao lâu, điện thoại của tôi rung lên. Là tin nhắn của Nghiêm Hằng Xuyên.

“Nghiêm Hằng Xuyên: Lối thoát hiểm.”

Nhận được tin nhắn, tôi xác nhận các đồng nghiệp xung quanh đều không chú ý đến mình, bấy giờ mới lén lút đứng dậy rời khỏi khu vực làm việc. Sau đó, tôi cẩn thận đi đến trước cửa lối thoát hiểm, hít một hơi thật sâu rồi mới đẩy cửa bước vào.

Ai ngờ khoảnh khắc tôi đẩy cửa ra, người bên trong liền vươn tay kéo tôi vào. Giây tiếp theo, trước mắt tôi tối sầm lại, cả người bị Nghiêm Hằng Xuyên ôm chặt vào lòng. Có một khoảnh khắc, tôi cảm giác mình sắp ngạt thở. May mà người đàn ông đã phát hiện ra sự khác thường của tôi, hơi nới lỏng tay một chút để mặt tôi có thể lộ ra. Không hổ là đồ vest cao cấp, mặt áp lên đó cũng cảm thấy trơn tuột. Nhưng nói thật, tôi vẫn thích cảm giác Nghiêm Hằng Xuyên mặc đồ bó sát màu đen hơn, ít nhất áp vào cũng thoải mái hơn bộ vest đắt tiền của anh ta.

“Để tôi ôm một lát.”

“Được.”

Không biết đã qua bao lâu, tôi cảm thấy hai chân mình đứng đến mức hơi mỏi, nhưng Nghiêm Hằng Xuyên vẫn chưa buông tôi ra. Thậm chí tay anh ta lại bắt đầu không ngoan ngoãn, từ vai tôi vuốt xuống cổ, cuối cùng dừng lại trên dái tai tôi, đầu ngón tay nhẹ nhàng xoa nắn. Sau đó tôi nghe thấy anh ta khẽ nói bên tai mình:

“Có thể hôn một cái không?”

Khoảnh khắc đó tôi tưởng mình nghe nhầm, nhưng rất nhanh đã nhận ra Nghiêm Hằng Xuyên có lẽ thực sự không nói đùa. Trái tim lập tức đập liên hồi, theo bản năng muốn đẩy anh ta ra. Nhưng hiển nhiên anh ta đã đoán trước được động tác của tôi, ôm chặt lấy tôi, còn đáng thương áp vào tai tôi nói:

“Xin cậu, đừng đẩy tôi ra.”

Tôi đang định từ chối, lại không ngờ đúng vào lúc mấu chốt này, bên ngoài cửa vang lên tiếng bước chân. Tôi nghe thấy giọng đồng nghiệp nói muốn vào hút điếu thuốc. Nhưng giờ phút này, bất kể là ai vào, ai nhìn thấy bộ dạng của tôi và Nghiêm Hằng Xuyên cũng đều sẽ hiểu lầm cả!

Tôi vùng vẫy dữ dội, muốn chui ra khỏi vòng tay Nghiêm Hằng Xuyên trước khi người đồng nghiệp kia xông vào. Nhưng tôi vừa mới nhúc nhích, cánh tay của Nghiêm Hằng Xuyên đã siết chặt lấy tôi hơn. Khoảnh khắc tay nắm cửa bị ấn xuống, tay Nghiêm Hằng Xuyên chống mạnh lên cánh cửa, dùng sức chặn lại lực đẩy cửa từ bên ngoài.

Làm sao đây? Sắp bị phát hiện rồi ư? Đều tại anh ta, nếu không phải tại anh ta, sao tôi có thể rơi vào hoàn cảnh này chứ? Tôi ngẩng đầu lườm Nghiêm Hằng Xuyên, trong mắt anh ta chẳng có chút căng thẳng nào của việc sắp bị phát hiện, ngược lại còn rất bình tĩnh:

“Kỷ tổ trưởng, cậu cũng không muốn bị đồng nghiệp phát hiện chứ?”

Tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa, đại khái chính là nói tôi lúc này đây. Tôi chưa bao giờ nghĩ có một ngày Nghiêm Hằng Xuyên có thể làm ra loại chuyện như thế này, hệt như một đứa trẻ ấu trĩ. Hơn nữa chẳng phải chúng tôi là quan hệ giúp đỡ lẫn nhau sao? Sao lại phát triển đến mức phải hôn anh ta rồi? Hay là bệnh của anh ta trở nên nghiêm trọng hơn?

“Ủa, bên trong có người à? Sao cửa lại không mở được?” Người bên ngoài dường như cũng đang ăn thua đủ với cánh cửa hôm nay, không mở được thì không định đi.

“Vẫn chưa suy nghĩ kỹ sao?” Nghiêm Hằng Xuyên gần như ghé sát mặt vào miệng tôi, lúc nhìn tôi còn đắc ý nhướng mày.

Thôi, giải quyết rắc rối hiện tại đã. Chuyện phía sau, đợi tối nay về nhà tôi rồi tính.

Thế là tôi nhanh c.h.óng hôn lên má Nghiêm Hằng Xuyên một cái, sau đó nhân lúc anh ta đang ngẩn người, trực tiếp chui ra khỏi vòng tay anh ta. Mà người vừa nãy còn đắc ý, lúc này lại đứng sững tại chỗ. May mà tay anh ta vẫn chống chặt trên cửa, mới không bị người bên ngoài tông vào.

Ngay lúc tôi định mở miệng gọi anh ta một tiếng, Nghiêm Hằng Xuyên quay đầu nhìn tôi, sau đó giơ tay chỉ xuống vị trí cầu thang tầng dưới. Đúng nhỉ! Tôi vội vàng rón rén đi xuống tầng dưới. Tìm được một góc khuất đứng lại rồi, tôi mới nhận ra một chuyện: tôi hoàn toàn có thể vùng ra rồi chạy xuống dưới luôn mà! Đúng là đầu óc chập mạch, vậy mà lại đi nghe lời anh ta.

Nhưng chưa đợi tôi nghĩ ra cách tìm anh ta tính sổ, tầng trên đã truyền đến tiếng mở cửa.

“Nghiêm tổng? Xin lỗi xin lỗi, tôi còn tưởng cửa hỏng, không làm phiền đến ngài chứ?”

“Không có gì. Lối thoát hiểm không được hút thuốc.”

“Vâng vâng đã rõ, Nghiêm tổng, tuyệt đối không có lần sau!”

Cửa lối thoát hiểm bị đóng lại, tôi đứng trong cầu thang một lúc rồi mới từ từ đi lên. Nhân lúc mọi người không chú ý, tôi lẻn vào nhà vệ sinh, rửa tay rồi bước ra, giả vờ như vừa từ nhà vệ sinh đi ra. Nhưng vừa mới ngồi xuống, đồng nghiệp bên cạnh lại sấn tới:

“Cậu đi đâu đấy?”

Tôi lập tức cảnh giác cao độ: “Đi… đi vệ sinh chứ đi đâu!”

“Thôi được rồi, số cậu cũng thật đen đủi, lần nào cũng bỏ lỡ trò vui.”

Tôi cười khan một tiếng, tôi mà bỏ lỡ á?

“Lại xảy ra chuyện gì vậy?”

Đồng nghiệp nhìn ngó xung quanh, rồi cẩn thận kề sát tai tôi: “Vừa rồi có người bắt gặp Nghiêm tổng lén lút với ai đó trong lối thoát hiểm đấy!”

Tim tôi đập mạnh một nhịp, nhưng nghĩ đến việc mình không bị phát hiện, rất nhanh lại bình tĩnh lại:

“Không ngờ đấy, Nghiêm tổng vậy mà lại yêu đương với người trong công ty, hèn gì công ty chúng ta không cấm tình công sở.”

“Sao cậu biết là có người bắt gặp? Nói không chừng chỉ có một mình Nghiêm tổng ở đó thì sao? Dù sao lúc người ta nhìn thấy, chẳng phải chỉ có một mình Nghiêm Hằng Xuyên đứng ở cửa sao, sao lại nghĩ là anh ta đang lén lút hẹn hò với người khác được?”

“Nghiêm tổng lúc bước ra quần áo xộc xệch, áo sơ mi nhàu nhĩ, mặt lại còn đỏ bừng, nhìn là biết vừa làm chuyện mờ ám rồi!”

Tôi lặng lẽ ngậm miệng lại. Nghĩ lại sau khi hôn Nghiêm Hằng Xuyên, lúc anh ta bảo tôi xuống lầu, mặt anh ta hình như đúng là rất đỏ. Lúc đó tôi chỉ mải nghĩ đừng để ai phát hiện, căn bản không chú ý đến điểm này.

“Không ngờ đấy, Nghiêm tổng vậy mà lại khá thích cảm giác lén lút hẹn hò. Quả nhiên cảm giác vụng trộm thì ai cũng không thể chối từ!”

Cái quái gì vậy, quan hệ giữa chúng tôi trong sáng lắm được không, đừng nói bậy bạ gì vụng trộm hay không vụng trộm! Nhưng không thể phủ nhận, dưới lời kể của đồng nghiệp, tôi cũng nhớ lại chuyện vừa xảy ra trong cầu thang. Nhớ tới động tác Nghiêm Hằng Xuyên dùng ngón tay vuốt ve tai tôi, lúc đó chưa cảm thấy có gì, bây giờ nghĩ lại làm sao cũng thấy mờ ám. Hơn nữa tôi còn hôn anh ta một cái. Tuy chỉ là hôn má.

“Trời ạ Kỷ Bạch Vận, mặt cậu sao lại đỏ thế này? Người vụng trộm đâu phải cậu, sao cậu nghe hóng hớt mà mặt đỏ phừng phừng thế? Đều hai mươi mấy tuổi đầu rồi, không thể nào còn ngây thơ như thế chứ!”

Tôi sờ sờ mặt mình, gượng ép giải thích: “Tôi chỉ là nghe được chuyện bát quái của Nghiêm tổng, quá kích động thôi. Cậu không kích động à? Quả thực không ngờ Nghiêm tổng lại có người mình thích, tôi còn tưởng người anh ta thích nhất là công việc của anh ta cơ đấy.”

Tôi chống tay lên cằm, có hơi nghe không lọt tai nữa rồi. Suy cho cùng thì người trong cuộc đang ngồi ngay đây, nghe chuyện bát quái của chính mình quả là khó nghe lọt tai. May mà cậu ta nói một lúc rồi quay ra làm việc của mình.

Còn tôi thì nhìn điện thoại, định bụng tối nay không cho Nghiêm Hằng Xuyên vào nhà tôi nữa. Rất rõ ràng, cái ôm hôm nay anh ta có được đã đủ nhiều rồi, tối có không đến cũng chẳng sao.

Bình luận

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!