Tân đế kế vị, đại xá thiên hạ. Ngay cả một hoàng tử phạm tội mưu nghịch bị hạ ngục như ta cũng được ân xá. Chỉ có điều, tội c.h.ế.t. có thể miễn, nhưng tội sống khó tha.
Lưu công công đến truyền thánh chỉ. Ông ấy là người nhìn ta lớn lên từ nhỏ. Sau khi tuyên chỉ xong, ông tận tình khuyên nhủ ta:
“Điện hạ, nay Tân đế nguyện ý tha cho ngài một con đường sống, ngài sau này ngàn vạn lần đừng sinh sự nữa.”
Lúc đó, toàn thân ta đẫm m.á.u, đầu tóc rũ rượi bị cưỡng ép đè quỳ trên mặt đất. Ta ha hả cười lớn, nhổ ra ngụm m.á.u tươi trong miệng, cười nói:
“Công công thật khách sáo, bây giờ vẫn còn nguyện ý gọi một tiếng Điện hạ. Chỉ là ngôi vị của Tam ca ta đoạt được không quang minh chính đại, ngày sau e rằng không dung thứ nổi ta…”
Lời còn chưa dứt, sau lưng đã bị người ta hung hăng đạp mạnh một cước, mùi m.á.u tanh trong miệng không nhịn được mà phun ra đầy đất. Tiếng kêu hoảng hốt của Lưu công công vang lên trên đỉnh đầu. Ông một mặt gọi “Điện hạ”, một mặt ra lệnh cho ngục tốt đỡ ta dậy. Nhưng ông gọi nửa ngày cũng chẳng có ai tới giúp.
Ta vỗ vỗ lưng bàn tay ông, an ủi:
“Công công đừng lo, ta vẫn chưa c.h.ế.t..”
Trên mặt Lưu công công hiện lên vẻ bi mẫn, vừa định mở miệng thì đồng tử chợt co rút lại. Sau đó, có người túm chặt lấy tóc ta, lôi tuột ta sang một bên. Kẻ đó dùng mười thành lực đạo, giống như muốn xé toạc cả da đầu ta xuống. Ta ăn đau, theo bản năng giơ tay lên vùng vẫy, lại bị người nọ đè chặt lên vết thương sâu hoắm đến tận xương trên cổ tay.
Trong khoảnh khắc, một dòng m.á.u đỏ thẫm dọc theo vết thương chảy ròng ròng. Tâm trạng kẻ đó dường như rất tốt, nhàn nhã cười lạnh hai tiếng sau lưng ta:
“Gân tay đứt rồi.”
Thấy ta không hé răng, hắn lại bóp cằm ta, ép ta phải há miệng. Hắn ngồi xổm xuống trước mặt ta, đưa những ngón tay tanh mùi m.á.u tươi cứ thế thọc vào trong miệng ta. Ngón tay hắn linh hoạt đảo lộn bên trong, mãi cho đến khi nước bọt của ta chảy dài xuống cằm, hắn mới lưu luyến không rời mà rút tay ra, giọng điệu vô cùng tiếc nuối. Hắn nói:
“Đúng là một cái lưỡi tốt. Chỉ tiếc là chủ nhân của nó không biết điều, cũng không cần thiết phải giữ lại nữa.”
Nói xong lời này, hắn rút từ bên hông ra một con dao găm, mũi dao lạnh lẽo áp sát vào mặt ta. Hắn trên cao nhìn xuống ta, ánh mắt đạm mạc:
“Ngươi biết mình sai ở đâu chưa?”
Ta nhìn hắn, cười nói:
“Không nên nói Tam ca ca đắc vị bất chính.”
Sắc mặt hắn tối sầm, bàn tay đang bóp cằm ta cũng nới lỏng đi vài phần lực. Ta canh chuẩn thời cơ, thoát khỏi sự kiềm chế của hắn, ngã nhào xuống nền đất bùn lầy dơ bẩn. Giữa lúc bụi đất bay mù mịt, ta thừa dịp hắn không phòng bị, liền kéo mạnh khiến hắn ngã nhào xuống đất. Ta gằn từng chữ:
“Tam ca ca thí quân đoạt vị, thiên lý bất dung! Còn ngươi, Giải Lan Châu, ngươi cũng cấu kết làm bậy với hắn, cá mè một lứa!”
Sau đó, ta cắn mạnh một ngụm vào yết hầu hắn. Mùi m.á.u tanh nồng xộc vào trong miệng. Tiếng hộ vệ rút đao vang lên ngay sát bên tai. Ta thầm nghĩ, nếu có thể đồng quy vu tận cùng Giải Lan Châu, cũng coi như là một chuyện vui sướng lòng người.
Thế nhưng trời không chiều lòng người, thị vệ một chưởng bổ xuống, ta liền mất đi ý thức.