Tam ca ca hận ta, nhưng hắn không thể g.i.ế.t ta. Hắn đã tạo quá nhiều sát nghiệt, nếu đứa đệ đệ duy nhất còn sót lại cũng c.h.ế.t. trong ngục, e rằng sử sách sẽ rất khó coi. Nhưng hắn cũng không thể để ta sống yên ổn khoái hoạt. Thế là hắn giáng ta xuống làm thường dân, giam lỏng ở biệt viện Thái Bình trong kinh thành.
Tiếng mõ báo canh hai vừa điểm, ngoài cửa liền truyền đến động tĩnh. Ta tựa vào bậu cửa mục nát, trên người chỉ khoác một lớp áo mỏng manh. Gió thu tiêu điều, lá rụng trong sân bị giẫm đạp kêu sột soạt. Vài kẻ mặc áo đen cất bước đi tới trước mặt ta, kẻ cầm đầu chính là tên hoàn khố khốn nạn nhất chốn Thượng Kinh này: Thẩm Trụ.
Hắn đi đến trước mặt ta, nửa ngồi xổm xuống, vô cùng tỉ mỉ giúp ta vuốt lại chiếc áo khoác đang trượt. Sau đó, hắn quay đầu, men theo ánh mắt của ta mà nhìn ra xa. Qua một lúc lâu, hắn mới quay đầu lại hỏi ta:
“Điện hạ, ngài đang nhìn gì vậy?”
Ta không thèm để ý đến hắn, hắn cũng không tức giận, tự cố tự ngồi xuống bên cạnh ta. Ngược lại, mấy kẻ đi cùng hắn lại tỏ vẻ bất mãn:
“Giờ đây ngươi chẳng qua chỉ là một tên thường dân mà thôi, ở đây ra vẻ bề trên cho ai xem chứ?”
Thẩm Trụ nghe vậy, sắc mặt lập tức thay đổi, đứng dậy quỳ xuống. Đôi mắt hắn sáng rực, nhìn chằm chằm vào ta, nói:
“Điện hạ xin đừng tức giận, bọn chúng là lũ c.h.ó cậy thế chủ, ngài đừng trách móc.”
Lúc này ta mới cúi đầu, nhìn hắn dưới ánh trăng sáng vằng vặc. Nụ cười nịnh bợ trên mặt Thẩm Trụ, giống hệt như một con c.h.ó nịnh hót mà ta từng nuôi thuở ấu thơ.
Thấy ta không nói lời nào, sự kiên nhẫn cuối cùng của hắn cũng cạn kiệt. Hắn đuổi đám người kia ra ngoài, sau đó lê gối đến trước mặt ta. Hắn chống tay, ngoan ngoãn tựa đầu vào đầu gối ta:
“Điện hạ ngài đừng sợ, có ta ở đây sẽ không có ai dám đến bắt nạt ngài đâu.”
Nói xong lời này, thấy ta không có phản ứng gì quá lớn, hắn lại to gan đến móc lấy ngón tay ta. Hắn cẩn thận từng li từng tí vuốt ve miệng vết thương vừa mới kết vảy trên cổ tay ta, ánh mắt ngập tràn vẻ đau lòng:
“Điện hạ có phải là rất đau không?”
Bộ dạng này của hắn quả thật mới mẻ, ta nhịn không được nhìn thêm hai mắt. Cũng không biết hai cái liếc mắt này có ma lực gì, lại khiến cả người hắn hô hấp dồn dập hẳn lên. Hắn chống nửa người dậy, vội vã nhích tới phía trước, vươn tay ra muốn ôm ta:
“Điện hạ… Điện hạ…”
Ta phiền phức vô cùng, dùng cùi chỏ chống vào người hắn để ngăn cách ra, sau đó vung tay tát hắn một cái. Trên mặt Thẩm Trụ nhanh c.h.óng hằn lên năm vết ngón tay. Ta chán ghét nhìn hắn, lạnh lùng nói:
“Cút ngay. Đừng giống như một con c.h.ó điên như vậy.”
Tam ca ca quả thật là một kẻ diệu tính. Hắn không g.i.ế.t ta cũng không lưu đày, lại giữ ta ở lại chốn Thượng Kinh phồn hoa này, mặc cho người ta sỉ nhục.
Thẩm Trụ lúc này cũng không thèm giả vờ nữa, kéo cổ tay ta liền muốn tách chân ta ra. Hắn vừa xé quần áo của ta vừa khóc:
“Điện hạ, ta thích ngài, ta thật sự rất thích ngài! Đừng thích Giải Lan Châu nữa, hắn không yêu ngài, không ai yêu ngài hơn ta đâu!”
Ta bị hắn đè xuống đất, vết thương trên người vì giằng co mà lại nứt toác ra, m.á.u thấm qua lớp áo mỏng manh. Tên điên Thẩm Trụ này đỏ ngầu cả hai mắt. Gân tay phải của ta đã đứt không dùng sức được, chỉ có thể vặn vẹo tay trái để móc con dao găm giấu trong tay áo ra.
Một tia sáng lạnh lẽo xẹt qua, tai trái của Thẩm Trụ bị ta gọt mất một nửa. Cho đến khi những giọt m.á.u đặc quánh nhỏ xuống mặt ta, hắn mới cảm thấy đau đớn, gào thét một tiếng rồi mạnh mẽ vặn gãy tay trái của ta. Sau đó, hắn thế mà chẳng thèm quan tâm đến vết thương trên tai mình, cúi người xuống cắn vào tai ta. Hắn nói:
“Điện hạ, ta sắp c.h.ế.t. rồi.”
Quả nhiên là một tên điên.
Biệt viện Thái Bình vạn vật tĩnh mịch, yên tĩnh đến mức chỉ có thể nghe thấy tiếng thở dốc của Thẩm Trụ. Ta nghĩ, nói không chừng hôm nay thật sự sẽ đúng như ý nguyện của Tam ca ca, phải bỏ mạng tại nơi này. Cũng không biết người đến nhặt xác, nếu nhìn thấy ta quần áo xộc xệch nằm giữa sân, sẽ phỏng đoán về cuộc đời ta như thế nào.
Ngay khi hơi thở nóng rực của Thẩm Trụ phả xuống trước ngực, có người đã đạp tung cánh cửa lớn. Thẩm Trụ đang phủ phục trên người ta bị người nọ tung một cước đá văng. Sau đó, con dao nhỏ giấu giữa các kẽ ngón tay của ta cũng bị đoạt mất.
Giải Lan Châu đứng bên cạnh ta, trong tay nghịch ngợm con dao nhỏ của ta, từ trên cao nhìn xuống. Thẩm Trụ bị đá đến mức không thẳng eo lên nổi, hai tay chống trên mặt đất mà hộc ra từng ngụm m.á.u lớn:
“Giải Lan Châu, ngươi dám đánh ta?!”
Giải Lan Châu cười lạnh một tiếng, nói:
“Nếu ta không ra tay, e là bây giờ ngươi đã thành một cái xác c.h.ế.t. rồi.”
“Giải Lan Châu, ngươi hiểu ta như vậy, quả thật làm ta vui sướng vô cùng.” Ta bật cười thành tiếng, chống khuỷu tay ngồi dậy: “Chẳng uổng công chúng ta uyên ương liền cánh nhiều năm như vậy.”
Ta là cố ý muốn làm y buồn nôn. Quả nhiên, sắc mặt Giải Lan Châu thoắt cái đã biến đổi. Y nắm chặt nắm đấm, sắc mặt xanh mét. Sau đó, con dao nhỏ kia sượt qua má ta, cắm phập vào cây hoa hạnh sau lưng.
“Câm miệng!”
Trên má có chất lỏng ấm nóng chảy xuống. Giải Lan Châu bước lên hai bước, bóp chặt lấy cổ ta. Xem ra bốn chữ “uyên ương liền cánh” thực sự khiến y chán ghét đến tột cùng. Thật ra cũng không thể trách Giải Lan Châu tức giận, suy cho cùng năm đó thủ đoạn ta dùng để có được y cũng chẳng vẻ vang gì.
Ta bị bóp cổ đến mức khó thở, nhưng vẫn cố chấp mở miệng chọc giận y. Ta nói:
“Ta vẫn nhớ rõ phong tư năm đó, đến nay vẫn khiến ta khó lòng quên được…”
Giải Lan Châu hận thù nhìn ta hồi lâu, lực đạo dưới tay càng lúc càng nặng. Ta bị bóp đến ngạt thở mà sinh ra choáng váng.
“Ngươi sao dám nhắc tới năm đó?!” Y nói, “Năm đó nếu không phải tại ngươi, ta sao lại nhà tan cửa nát?!”
Thẩm Trụ lảo đảo đứng lên bước tới bên cạnh ta, dùng đôi bàn tay đẫm m.á.u kéo Giải Lan Châu. Thử vài lần không có kết quả, Thẩm Trụ tức giận quát lớn:
“Ngươi muốn g.i.ế.t Điện hạ sao?!”
“Điện hạ? Hắn nay chẳng qua chỉ là một tên thường dân, ta muốn g.i.ế.t thì g.i.ế.t.” Giải Lan Châu liếc hắn một cái, nói: “Nói không chừng hắn còn phải cảm tạ ta cho hắn một cái c.h.ế.t. sảng khoái, giúp hắn khỏi phải chịu nhục nhã ấy chứ.”
Giải Lan Châu nói xong lời này liền tự bật cười. Lúc nhìn Thẩm Trụ, trong ánh mắt y lại nhiều thêm một tia trào phúng. Y tiến đến bên tai Thẩm Trụ, giọng điệu cợt nhả:
“Thẩm Trụ, mùi vị của Ngũ hoàng tử thế nào, có đủ làm ngươi hồn xiêu phách lạc không?”
Lúc Giải Lan Châu nói lời này mang theo một cỗ vị khinh mạn. Y liếc xéo ta một cái, lập tức buông tay, mặc cho ta ngã nhào xuống lớp bùn đất dơ bẩn. Sau đó, y giẫm một chân lên ngực ta, ngăn không cho ta đứng dậy.
Vào thời khắc chênh lệch thân phận đến nhường này, dường như y rốt cuộc cũng trút được ngụm trọc khí tích tụ bấy lâu trong lòng. Y hỏi ta:
“Lý Thiệu, ngươi hối hận không?”
Hối hận là không thể nào hối hận. Ta nằm trên mặt đất cười đến bừa bãi. Bàn tay trái lần mò theo mắt cá chân, nắm lấy bắp chân của y, động tác vuốt ve mờ ám. Y giận dữ không kiềm chế được, cái chân giẫm lên ta lại tăng thêm vài phần lực. Đụng tới vết thương cũ, ta nhịn không được mà ho ra m.á.u.