Lúc Giải Lan Châu mang canh thuốc tới, cung nhân đang bận rộn đo đạc y phục cho ta. Y không lên tiếng, cho đến khi cung nhân rời đi, y mới đặt bát thuốc đã nguội ngắt trước mặt ta. Ta không nói nhảm với y, bưng bát lên uống một hơi cạn sạch. Y hiển nhiên không ngờ ta lại phối hợp như vậy, bèn mở miệng:
“Không sợ đây là thuốc độc sao?”
Ta cười nhạo một tiếng, nhàn nhã ngồi xuống trước mặt y:
“Tam ca ca nỡ g.i.ế.t ta sao?”
Lời này vừa nói ra, Giải Lan Châu liền trầm mặc. Hắn ở sau lưng ta cẩu thả tạm bợ sống qua ngày suốt 20 năm, một sớm đắc thế, tự nhiên phải hảo hảo phô trương trước mặt ta một trận. Ta chộp lấy dải lụa đỏ bên cạnh, ném thẳng về phía Giải Lan Châu:
“Ngươi nhìn xem, nay ta đã thành Công chúa rồi đấy.”
Giải Lan Châu bị dải lụa đỏ đó trùm kín mặt, càng tôn lên khuôn mặt đẹp như hoa của y. Lớp da thịt này của y đúng là một vũ khí sắc bén. Ta quay đầu lại, lạnh lùng nói:
“Cút ra ngoài, đừng để ta nhìn thấy ngươi nữa.”
Từ sau đó, Tam ca ca bắt đầu đam mê mang ta đi săn bắn, yến tiệc, cái gì cũng không thiếu. Hắn tròng lên người ta những bộ váy áo lộng lẫy phức tạp, bắt ta ngồi ở vị trí cao bệ vệ, đón nhận những ánh mắt kinh ngạc của quần thần. Cho đến khi có một vị ngự sử chướng mắt, tấu trình ngay trong yến tiệc rằng Tam ca ca vi phạm luân thường:
“Ngũ hoàng tử là cốt nhục đồng bào của bệ hạ, bệ hạ cớ sao lại chà đạp tình thân như vậy?”
Tam ca ca nâng ly rượu lên uống cạn:
“Ngự sử e là uống say rồi, Ngũ hoàng tử Lý Thiệu đã c.h.ế.t.. Đây rõ ràng là nghĩa muội Thiều Dương công chúa của trẫm.”
Vị ngự sử kia vẫn muốn tiếp tục khuyên can, nhưng đã bị thị vệ kéo ra ngoài. Lúc đi đến cửa điện, ngự sử giãy khỏi trói buộc, đập đầu một cái vào cây cột. Hành động này khiến mọi người ồ lên xôn xao. Thế nhưng Tam ca ca chỉ nhướng mắt, liền sai người kéo t.h.i t.h.ể xuống. Hắn nói: “Kinh ngạc làm gì.”
Hôn sự cùng Thẩm Trụ được định vào tháng Ba mùa xuân. Mà trong khoảng thời gian này, Tam ca ca đã bỏ tù hàng loạt đại thần có quan điểm chính trị không hợp. Giải Lan Châu với tư cách là tâm phúc của hắn, bằng thủ đoạn sấm sét đã trừng trị tất cả những kẻ không phục.
Đêm trước khi xuất giá, Giải Lan Châu thức trắng đêm canh gác ta, chỉ sợ ta xảy ra sai sót gì. Đêm dài đằng đẵng, toàn bộ tẩm điện đều bị phủ lên một lớp lụa đỏ mờ ảo. Giải Lan Châu ngồi trước bàn, rũ mắt nhìn ta, không biết đang nghĩ gì.
Tiếng mõ báo canh sáng vừa vang, ta đã bị trói lên xe ngựa. Tam ca ca mặc thường phục ngồi bên cạnh ta, ý cười rạng rỡ. Hắn nói:
“A Thiệu hôm nay thành thân, người làm ca ca như ta sao có thể không đến dự?”
Hôn sự này vô cùng long trọng. Thẩm phủ bị vây kín ba tầng trong ba tầng ngoài. Tam ca ca không muốn quá rước lấy sự chú ý, chỉ cần một mình Giải Lan Châu bồi tiếp. Sau khi được đỡ xuống xe ngựa, Thẩm Trụ liền xáp lại. Hắn mạnh mẽ nắm lấy tay ta, mười ngón đan cài:
“Điện hạ, bái đường xong ngài chính là thê tử của ta rồi.”
Tiếng chúc mừng văng vẳng không dứt bên tai. Tam ca ca ngồi ngay ngắn trên đài đợi ta quỳ lạy. Khoảnh khắc tiếng pháo nổ vang lên, một nhóm Hắc giáp vệ xông vào.
Tam ca ca vỗ bàn đứng dậy. Còn Thẩm Trụ thì một tay kéo ta ra phía sau lưng. Đám đông hoảng loạn, bỏ chạy tứ tán. Từ trong thắt lưng ta rút ra một thanh nhuyễn kiếm, tung một cước đá văng Thẩm Trụ đang che chắn trước mặt. Thẩm Trụ chịu đau quay người nhất quyết muốn bắt lấy ta, lại bị ta chém bay cánh tay phải. Ta chĩa nhuyễn kiếm vào ngực hắn, lạnh giọng nói:
“Tránh xa ta ra.”
Tam ca ca khẽ cười mấy tiếng, từ phía sau Giải Lan Châu bước ra. Hắn nói:
“A Thiệu, một mình đệ thì làm sao mà trốn thoát được?”
Ta thu kiếm lại quay đầu nhìn hắn, cười lạnh nói:
“Ai nói là ta muốn trốn?”
Cùng lúc đó, trên cổ Tam ca ca bị kề một thanh trường kiếm. Giải Lan Châu từ sau lưng hắn bước ra. Ta nói:
“Tam ca ca, giờ phong thủy luân chuyển, cũng đến lúc ngươi nếm thử mùi vị làm kẻ tù tội rồi.”
Tam ca ca giật mình hồi lâu, mới tự trào mà bật cười thành tiếng. Suốt ngày đánh nhạn, hôm nay lại bị nhạn mổ vào mắt. Hắn hỏi ta:
“Các ngươi thông đồng với nhau từ lúc nào vậy?”
Vở kịch của Phụ hoàng và Tam ca ca diễn quả thật là vụng về. Nhưng nếu bọn họ đã nguyện ý diễn, vậy ta bồi bọn họ chơi đùa một chút cũng chẳng sao. Phụ hoàng tự cho mình là tâm cơ thâm trầm, che giấu bí mật, nhưng thực ra ta cũng có một bí mật. Ta vốn không phải là con ruột của ông ta. Lúc mẫu phi được đưa vào cung đã mang thai. Chỉ là Phụ hoàng mãi mà không chịu bước vào hậu cung, mẫu phi sợ không giấu được nên mới hạ độc. Nhưng sau này mẫu phi lại không thể tách rời loại thuốc đó nữa. Suy cho cùng, Phụ hoàng đã qua tuổi bốn mươi, còn mẫu phi mới vừa qua độ tuổi thanh xuân phơi phới. Nếu không có loại thuốc đó, phải đối mặt với khuôn mặt già nua của Phụ hoàng, e là sẽ phải trằn trọc thâu đêm.
Phụ hoàng đối đãi với ta cùng gia tộc ngoại tổ phía sau ta luôn đêm không an giấc, chỉ sợ giang sơn này đến cuối cùng lại bị đoạt mất. Thế là ông ta bắt đầu chiêu trò phủng sát (nâng đỡ để g.i.ế.t), đưa một Thẩm Trụ ngoan cố hư hỏng đến bên cạnh ta, mặc cho hắn dèm pha xúi giục bên tai ta. Làm đến bước này, ông ta vẫn không chịu dừng tay, lại đưa từng bát từng bát thuốc ngầm gây ra bệnh đau đầu đưa tới. Ta một mặt thuận theo ý ông ta, một mặt âm thầm bồi dưỡng tâm phúc của mình, cho đến khi Giải Lan Châu xuất hiện.
Ta không hề nói dối, ta quả thật thích y. Những năm qua ta rất hiếm khi thích một người đến như vậy. Chỉ là y quá cổ hủ, thực sự khiến ta phải hao tổn một phen tâm tư.
Còn chuyện hợp tác với y là sau khi ta bị tống vào ngục. Y mang theo di chiếu của Phụ hoàng, lại cầm theo một cây kim bạc bị khí độc ăn mòn, tìm đến ta. Y nói, tổ phụ một đời vì nước vì dân, chưa từng lơi lỏng một khắc nào, bệ hạ không nên đối xử với ông như vậy. Lúc này ta mới biết, trên thánh chỉ chỉ viết rõ là yêu cầu giam Giải Lan Châu trong nhà, hoàn toàn không phân phó ông uống thuốc độc tự sát. Vì vậy, việc hạ độc còn có h.u.n.g t.h.ủ khác.
Thế là chúng ta liền âm thầm liên thủ. Y giúp ta tìm giải dược, ta giúp y tìm ra h.u.n.g t.h.ủ. Ở trong ngục bị cắt đứt gân tay, cùng những vết thương sâu hoắm đến tận xương trên người, chính là thủ đoạn giải độc. Chỉ là vì cách làm này quá mức rùng rợn, nên không có ai nguyện ý thử nghiệm. Nhưng ta thì khác, ta là một kẻ điên.
Đêm trước ngày đại hôn, Giải Lan Châu rốt cuộc cũng lấy được phương thuốc giải độc từ tay Tam ca ca. Mà ám vệ của ta cũng đã ném Lễ bộ Thượng thư vừa mới cáo lão hồi hương đến trước mặt y. Chưa đợi Giải Lan Châu mở miệng hỏi dò, tên Lễ bộ Thị lang kia đã tuôn ra sự thật. Ông ta nói, là Tiên hoàng ra lệnh cho ông ta lén bỏ độc dược vào trong chén trà của Các lão.
Đến đây, tất cả các bí ẩn đã hoàn toàn được gỡ bỏ. Ta đốt pháo tín hiệu, gọi đội binh mã mai phục ngoài thành. Ngay khoảnh khắc Tam ca ca bước chân ra khỏi cung môn, ta đã thắng rồi.
Cổ của hắn đã bị trường kiếm cứa rách, m.á.u thấm ướt một mảng lớn vạt áo. Lúc này hắn ngược lại không hoảng loạn nữa, ngồi ngay ngắn trên ghế nhìn ta:
“Vậy A Thiệu, đệ muốn xử lý ta thế nào?”
Ta không giống Tam ca ca có lòng dạ đàn bà, cái ta muốn là tuyệt đối an toàn vạn vô nhất thất. Nhuyễn kiếm trong tay lóe lên, đầu của Tam ca ca theo tiếng động rơi xuống đất.
Ta không quan tâm đến Thẩm Trụ đang sợ hãi đến phát điên, dẫn theo Hắc giáp vệ tiến thẳng vào cung. Lưu công công đứng trước điện Cần Chính, bưng long bào đợi ta. Thấy trên mặt ta vương mùi m.á.u tanh, ông mở miệng nói:
“Tên Ly Viện đó vốn dĩ cũng chẳng sống được mấy ngày nữa, Điện hạ uổng công làm bẩn tay rồi.”
Tam ca ca vĩnh viễn không bao giờ biết được bàn cờ của ta lớn đến mức nào. Hắn tự cho rằng mình đã nắm ta trong lòng bàn tay mặc sức sỉ nhục, nhưng không ngờ ta đã sớm nắm chắc phần thắng. Thuốc bổ mà Phụ hoàng cất công sắc cho ta, giờ lại trở thành canh an thần của Tam ca ca. Thực ra ta vốn không muốn ra tay nhanh như vậy, nhưng tên cầm thú Ly Viện này không biết móc đâu ra một loại cấm dược có thể biến đàn ông thành đàn bà.
Lưu công công kể, cái hôm muốn sắc thuốc ấy, Ly Viện hưng phấn đến mức thức trắng một đêm. Hắn nóng lòng muốn nhìn thấy dáng vẻ chật vật luống cuống của ta. Thuốc vừa sắc xong liền lập tức được đưa vào cung của ta. Chỉ có điều qua tay Lưu công công tráo đổi một phen, bát thuốc đó lại quay về cung của Ly Viện. Ai mà ngờ được loại thuốc này lại tương khắc với bát thuốc bổ mà Phụ hoàng tìm được. Gần đây hắn càng ngày càng cuồng táo không biết thu liễm, chính là tác dụng của hai vị thuốc kia.
Hắn chấp chính ba tháng, các nơi thủy tai liên miên, bá tánh lầm than, hắn lại không đưa ra được quyết sách gì, chỉ một mực ra lệnh cho quan viên địa phương vây khốn nạn dân trong thành. Ban đầu những quan viên ủng hộ Ly Viện thi nhau dâng sớ can ngăn, lại vì lời lẽ kịch liệt mà bị Ly Viện tống vào ngục. Lúc ta thả bọn họ ra, bọn họ đã sớm tỏ tường ngọn nguồn câu chuyện. Một câu “loạn thần tặc tử” chưa kịp thốt lên đã bị sách lược trị thủy của ta gắt gao chặn lại.
Nửa năm sau, cả nước thái bình. Các triều thần nhàn rỗi không có việc gì làm, liền muốn ta mau c.h.óng tuyển phi lập hậu, bắt ta phải khai chi tán diệp cho hoàng gia. Ta nằm ngửa trên trường kỷ bật cười chế giễu, thuận tay ném tấu chương vào người Giải Lan Châu đang phê duyệt tấu chương cách đó không xa. Ta hỏi y:
“Các đại thần muốn trẫm tuyển phi để nối dõi tông đường cho hoàng gia, Giải đại nhân chiếm lấy long sàng của trẫm không đi thì hợp cái đạo lý nào?”
Giải Lan Châu mí mắt cũng không thèm chớp, trực tiếp gạch một dấu chéo lên tấu chương đó. Y nói:
“Nếu Điện hạ muốn, vi thần cũng không phải không thể thành toàn.”
Thế là tối hôm đó, Giải Lan Châu khoác phượng bào đi tới. Tiếng chuông nơi góc giường rung lên suốt cả đêm. Ta khản cổ họng đến mức mắng không ra tiếng. Giải Lan Châu chống người, lau sạch mồ hôi trên trán ta, cúi đầu cắn tai ta. Y hỏi:
“Điện hạ có hài lòng không?”
Ta tất nhiên là không mãn nguyện, nhưng miệng lại bị y bịt chặt. Y cúi đầu, đôi mắt đẹp đẽ híp lại, giống như rốt cuộc cũng đã thỏa mãn. Y nói:
“Bất kể Điện hạ có bất mãn hay không, vi thần thì vô cùng hài lòng.”
Toàn văn hoàn.