HÔN TÔI ĐI! TÔI MUỐN SỐNG TRĂM TUỔI

Chương 3: Chủ Động Xuất Kích

Cỡ chữ:

Nằm trên giường thì trời đã rạng sáng. Hệ thống im lìm bấy lâu nay đột nhiên nhảy ra khỏi đầu tôi:

“Nhắc nhở hữu nghị: Sinh mệnh của ký chủ chỉ còn lại 20 giờ.”

Đột nhiên tôi cảm thấy không còn bực dọc nữa, Phó Thiên Minh với Phó Hân Nhiên thì tính là cái rắm gì, tính mạng mới là quan trọng, có thời gian giận dỗi với hai người đó, chi bằng nghĩ cách làm sao để quyến rũ Chu Từ đi. Tôi nằm trên giường tán gẫu với hệ thống:

“Vài tiếng, vài tiếng mà cứ lên mạng cộng thế này thì mệt mỏi quá, sắp bị trầm cảm vì lo hết mạng tới nơi rồi, có cách nào một bước lên mây, sống lâu trăm tuổi không?”

Hệ thống: “Có thì có…”

Mắt tôi sáng lên: “Nói nghe xem.”

“Lúc làm chuyện đó đừng dùng đồ tránh thai, làm nhiều lần một chút, một lần bằng nửa năm, làm khoảng 150 lần là gần như trăm tuổi rồi.”

Tôi hơi hoài nghi: “Mày có phải là hệ thống chính ngạch không đấy?”

Ngày hôm sau, thứ đánh thức tôi không phải là đồng hồ báo thức, mà là đếm ngược sinh mệnh của hệ thống: “Sinh mệnh của ngài chỉ còn 12 giờ.”

Mở mắt ra là phải lo gia hạn tuổi thọ. Trước khi gặp Chu Từ, tôi đặc biệt đi trung tâm thương mại mua quần áo. Hệ thống im lặng một lát, nhỏ giọng nói: “Hở nhiều quá, hơn nữa cũng không cần phải mặc áo lót ren đâu.”

Tôi nhìn anh chàng đẹp trai trong gương, chỉnh lại cổ áo ren. Tối qua Chu Từ tức giận rồi, đi dỗ người ta thì phải có thái độ của người đi dỗ chứ, mục tiêu của tôi là sống lâu trăm tuổi cơ mà.

Hệ thống: “Nơi ngài sắp đến là võ đài ngầm, vàng thau lẫn lộn, mặc thế này rất dễ bị người ta nhắm tới.”

“Ai lại vô duyên vô cớ đi nhắm tới một người đàn ông? Hơn nữa bị nhắm tới không phải rất tốt sao?” Tôi mỉm cười: “Chu Từ mềm lòng lắm, lúc trước tôi đối xử với hắn như thế, hôm qua hắn còn không thèm đánh tôi, mềm mỏng nhường nào. Một người mềm lòng như vậy, liệu có trơ mắt nhìn một bệnh nhân bị bắt nạt không?”

Đương nhiên là không. Dưới sự chỉ dẫn của hệ thống, tôi vào võ đài ngầm, tìm đến phòng nghỉ của Chu Từ và đẩy cửa bước vào. Chu Từ có lẽ vừa thi đấu xong, thân hình to lớn như vậy miễn cưỡng nằm ườn trên chiếc sô pha chật hẹp để nghỉ ngơi, chiếc áo thun đen đắp hờ hững trên đầu, nửa thân trên để trần. Những múi cơ bắp cuồn cuộn sức mạnh phập phồng lên xuống theo nhịp thở. Đường nét cơ bắp của hắn rất đẹp, mượt mà mà không quá lố, chỉ là trên người có quá nhiều vết thương. Tôi chợt cảm thấy bực tức không hiểu vì sao, hôm qua vừa bị thương, hôm nay lại bất chấp tất cả lên sàn đấu, hắn không cần mạng nhưng tôi còn cần!

Có lẽ tiếng bước chân của tôi đã làm ồn đến hắn, Chu Từ cáu kỉnh quát: “Cút ra ngoài.”

Tôi không cút, bước tới lật tung chiếc áo cộc tay trên mặt hắn ra. Chu Từ bị ánh sáng chiếu làm nhíu mày, chưa mở mắt đã bắt đầu chửi: “Mẹ kiếp không hiểu tiếng người à? Tao đã bảo mày…”

Những lời phía sau kẹt lại ở cổ họng, tắt ngấm, sự hung dữ giữa hai lông mày cũng phai đi. Hắn sững sờ gọi tên tôi: “Phó Tinh Thần.”

Ánh mắt trở nên mềm mại mà xa xăm, trào dâng một thứ dục vọng phá kén chui ra. Yết hầu hắn lăn lộn, nắm lấy cổ áo tôi kéo mạnh xuống, ngửa cằm lên hôn tôi. Tôi bị hắn ôm eo đè xuống chiếc sô pha chật hẹp, hắn hôn mãnh liệt và xấc xược, nước bọt cũng không kịp nuốt. Ngón tay thô ráp của Chu Từ cách một lớp áo ren mỏng ma sát trên eo tôi, hôn từ môi xuống tai, gục bên cổ tôi thở hắt ra những hơi thở nặng nhọc, nóng đến mức có chút phỏng người.

“Một lát nữa, ở lại thêm một lát nữa, tôi sắp tỉnh rồi, xin em, ở lại thêm một lát nữa thôi…”

Tôi nhìn trần nhà thấp bé, xoa xoa cái đầu lởm chởm tóc của Chu Từ, lờ mờ nhận ra điều gì đó, bỗng thấy hơi buồn rầu: “Chu Từ, cậu thường xuyên mơ thấy tôi à? Trong mơ hai chúng ta làm gì? Làm tình sao?”

Cơ thể Chu Từ cứng đờ. Hắn chống người lên, nhíu mày nhìn tôi, không chắc chắn gọi tên tôi: “Phó Tinh Thần?”

Tôi cười đáp: “Sao thế, không nhận ra cha cậu nữa à?”

Mặt Chu Từ lập tức đỏ lựng lên, sắc mặt biến đổi mấy lần, cuối cùng biến thành xấu hổ và tức giận. Hắn hận không thể lập tức nhảy dựng lên khỏi người tôi. Tôi kéo thắt lưng của hắn lại: “Trong mơ vừa ôm vừa hôn, biết là người thật thì sợ hãi à, cậu đóng vai Diệp Công thích rồng đấy hả?”

Chu Từ nghiến răng: “Ai cho cậu đến đây?”

“Tôi a, từ bao giờ mà tôi để cậu…” Tôi đáp: “Hôm qua tôi bảo yêu thầm cậu mà cậu chưa trả lời, nên tôi đặc biệt theo đuổi cậu đến đây.”

“Được, tôi trả lời cậu.” Chu Từ tức quá hóa cười, hung dữ nói: “Tôi không thích cậu, nhìn thấy cậu tôi đã thấy phiền, nên cậu cút đi được chưa?”

“Trả lời sai.” Tôi vô cảm nắm lấy phía dưới của hắn, “Nói lại lần nữa, có thích tôi không?”

Chu Từ trừng lớn mắt, ngoài miệng mạnh miệng nhưng trong lòng run sợ hét lên: “Phó Tinh Thần, cậu có còn liêm sỉ không hả!”

Tôi không có tâm trạng nói nhảm với hắn, hỏi lại: “Thích tôi không?”

“…Thích.” Chu Từ cúi đầu liếc nhìn, nắm lấy cổ tay tôi, căng thẳng nuốt nước bọt, “Cậu đừng kích động, buông tôi ra trước đã.”

Tôi nhướng mày: “Vậy cậu hôn tôi một cái đi.”

“Phó Tinh Thần, tôi khuyên cậu đừng có được đằng chân lân đằng đầu.”

Tôi nheo mắt tăng thêm sức lực. Chu Từ đầu đổ đầy mồ hôi, cúi người xuống chạm vào môi tôi một cái.

“Được chưa?”

“Không được, phải hôn sâu, giống như lúc nãy ấy.”

Chu Từ sốt ruột: “Có ai theo đuổi người ta kiểu như cậu không?”

“Đừng nói nhiều, mau hôn đi.”

Chỉ nhờ vào việc hôn môi, tôi thành công nhận được 10 ngày tuổi thọ. Chu Từ môi sưng vù, giống hệt một chàng trai nhà lành vừa bị làm nhục, tựa vào bậu cửa sổ chán nản hút thuốc, hút được hai hơi thì dụi đi, vung tay quạt bớt mùi khói, quay sang nói với tôi:

“Chơi đủ rồi thì về nhà đi, tôi không rảnh chăm sóc cậu.”

Có người ngoài cửa gọi hắn, bảo hắn chuẩn bị lên võ đài. Chu Từ đáp lại một tiếng. Tôi nhìn hắn chằm chằm một lúc: “Hôm qua cậu bị gãy xương sườn phải không?”

Chu Từ không đáp, lấy dải băng quấn tay ra cúi đầu quấn, “Đi bệnh viện chưa?”

Chu Từ vẫn giả câm, tôi tiếp tục nói: “Đánh một trận bao nhiêu tiền, tôi đưa cậu, cậu đi bệnh viện với tôi.”

“Quản nhiều thế.” Chu Từ cười khẩy, rủ mắt châm chọc tôi: “Mới hôn có hai lần, cậu tưởng mình là vợ tôi thật đấy à?”

Miệng bị tôi hôn sưng lên rồi mà vẫn còn cứng miệng, đồ đáng đòn. Tôi không nói thêm lời nào, ôm lấy ngực cuộn tròn trên sô pha run rẩy, yếu ớt nói:

“Chu Từ, tim tôi đau quá.”

Động tác của Chu Từ khựng lại, vẻ bực dọc trên mặt biến thành hoảng hốt, hắn vứt luôn dải băng quấn tay lao tới đỡ lấy vai tôi, căng thẳng hỏi: “Có phải cậu phát bệnh rồi không?”

Hắn lục lọi trên người tôi, “Có mang thuốc không?”

Suýt chút nữa thì bị hắn sờ sướng luôn rồi. Tôi lắc đầu, “Tôi đưa cậu đi bệnh viện, cố chịu một chút.”

Tay Chu Từ đều đang run rẩy, bế thốc tôi chạy ra ngoài, miệng khô khốc lặp lại: “Phó Tinh Thần, cậu cố chịu một chút.”

Tôi chợt thấy hơi hối hận vì dùng chuyện này lừa hắn, sợ hắn bế tôi chạy sẽ làm vết thương xương sườn nặng thêm. Tôi bảo gọi xe cấp cứu, Chu Từ căn bản không nghe, nói quá chậm. Đi ngang qua đám đông, có người gọi lớn: “Từ ca, anh đi đâu đấy, đến lượt anh lên đài rồi!”

Chu Từ không thèm để ý. Nhìn đôi môi mím chặt và mồ hôi trên trán Chu Từ, trong lòng tôi cứ đánh trống thình thịch, sợ Chu Từ biết tôi lừa hắn sẽ đánh c.h.ế.t. tôi mất.

Hệ thống: “Amen, nguyện Chúa phù hộ ngài.”

Trước khi Chu Từ lao đến bệnh viện đưa tôi vào phòng cấp cứu, tôi ngượng ngùng chọc chọc vào cơ ngực hắn: “Chu Từ, tim tôi hình như không đau nữa rồi.”

Chu Từ cúi đầu, ánh mắt trĩu nặng nhìn tôi, giống như đang xác định xem là thật hay giả. Mồ hôi nóng hổi trên trán hắn rớt xuống mặt tôi hơi nhột. Tôi nháy mắt với hắn, nhảy xuống khỏi người hắn xoay một vòng, “Nhìn này, tôi thực sự khỏi rồi.”

Chu Từ chửi thề một tiếng, che mặt dựa vào tường, cơ thể từ từ trượt xuống, ngồi xổm trên mặt đất nửa ngày không nhúc nhích. Tôi ngồi xổm xuống trước mặt hắn, ôm lấy cái đầu to đẫm mồ hôi của hắn nói: “Chu Từ, tôi không sao.”

Chu Từ túm chặt lấy quần áo tôi, giọng mũi khàn khàn mắng: “Phó Tinh Thần, cậu có bệnh à?”

“Ừ, tôi có bệnh.”

“Mẹ kiếp, làm tôi sợ c.h.ế.t. khiếp.” Chu Từ nhỏ giọng lặp lại, giọng nghẹn ngào, “Làm tôi sợ c.h.ế.t. khiếp, cậu không thể lừa tôi như thế, không thể… Phó Tinh Thần, đồ s.ú.c s.i.n.h, cậu chính là đồ s.ú.c s.i.n.h.”

Mồ hôi của Chu Từ cọ vào người tôi rất nóng. Tôi biết Chu Từ đã khóc. Hắn gãy xương sườn cõng tôi chạy hai lần không khóc, tôi mới lừa hắn một lần hắn đã khóc rồi. Thế nên tôi không muốn lừa hắn nữa.

Bình luận

Bạch Liên 18:22 18/07/2026
Truyện tuy ngắn nhưng sức công phá cảm xúc rất lớn. Sáu chương vừa vặn, không thừa không thiếu, đủ để lại một khoảng lặng đầy thổn thức trong lòng người đọc.