Tôi áp giải Chu Từ vào bệnh viện chữa bệnh, ôm tim nói: “Nghe lời chút được không, tôi là bệnh nhân, cậu đừng có chọc tức tôi.”
Chu Từ chỉ vào mặt tôi mắng: “Ông đây sớm muộn gì cũng bị cậu chọc tức cho bệnh tim mất thôi.”
Nhưng hắn vẫn ngoan ngoãn đi làm kiểm tra, ngoan không chịu được. Chuyện tôi với Chu Từ dây dưa không giấu được, mà tôi cũng chẳng định giấu. Khi Phó Thiên Minh đến bệnh viện, Chu Từ đang ngủ.
Dưới lầu bệnh viện, Phó Thiên Minh hỏi tôi: “Lần này cũng là tình cờ gặp à?”
Tôi đáp: “Không phải.”
Phó Thiên Minh siết chặt nắm đấm: “Không phải đã nói với em rồi sao, Chu Từ có bệnh, người mắc chứng rối loạn lưỡng cực có xu hướng bạo lực, em cũng không phải chưa từng thấy, 5 năm trước ở bệnh viện…”
“5 năm trước ở bệnh viện, anh Thiên Minh cũng hoàn toàn vô tội sao?” Tôi không phải kẻ ngốc, Chu Từ tuy tính tình nóng nảy, nhưng sẽ không vô cớ đánh người, chỉ là lúc đó tôi thiên vị Phó Thiên Minh mà thôi. Vì vậy, cho dù trong lòng có loáng thoáng đoán được còn uẩn khúc khác, tôi vẫn lựa chọn làm tổn thương Chu Từ một cách nặng nề, vì khi đó Phó Thiên Minh quan trọng hơn.
“Nếu không phải anh kích động Chu Từ, cậu ấy không đời nào động thủ với anh. Lúc đó anh Thiên Minh đã nói những lời quá đáng gì với Chu Từ, tự anh hiểu rõ nhất mà.”
Phó Thiên Minh sững người hồi lâu, giọng khô khốc, mang theo chút không thể tin nổi: “Tinh Thần, em đang oán trách anh sao?”
Tôi ngầm thừa nhận. Phó Thiên Minh tự giễu cười: “Anh thừa nhận lúc trước đuổi Chu Từ đi anh có dùng thủ đoạn, nhưng chỉ vì không hy vọng có ai đe dọa đến sự an toàn của em. Anh không cho phép xung quanh em tồn tại bất kỳ người nào hay việc gì có thể làm em bị thương. Con người Chu Từ này, và các mối quan hệ xã hội của cậu ta đều rất phức tạp, cậu ta ở bên cạnh em chính là một quả bom hẹn giờ. Tinh Thần, em nghe lời anh, tránh xa Chu Từ ra.”
Tôi bật cười một tiếng: “Nói đến chuyện làm tổn thương, Chu Từ chưa từng làm tổn thương tôi, ở bên cạnh cậu ấy tôi rất vui vẻ. Trái lại, anh Thiên Minh à, anh mới là người làm tôi tổn thương sâu sắc nhất.”
Phó Thiên Minh nheo mắt: “Ý em là gì?”
“Tôi nhìn thấy anh và Phó Hân Nhiên hôn nhau trong văn phòng, còn biết anh Thiên Minh ngoài việc quản lý tôi, còn đang làm trợ lý cho Phó Hân Nhiên.” Tôi nhìn khuôn mặt trắng bệch của Phó Thiên Minh, muốn anh ta phải đau đớn hơn nữa, “Ngày tôi biết những chuyện này, tôi suýt c.h.ế.t.. Theo lời anh nói, anh Thiên Minh, anh mới là người nên tránh xa tôi ra, bởi vì nhìn thấy anh tim tôi rất khó chịu, tôi cảm thấy buồn nôn.”
Phó Thiên Minh dường như bị một câu “buồn nôn” của tôi đâm trúng, có thứ gì đó vỡ nát trong mắt anh ta, những mảnh vỡ sắc lẹm đâm vào khóe mắt đỏ rực.
“Anh có thể giải thích, không phải như em nhìn thấy đâu.”
“Tôi không muốn nghe.” Tôi ngắt lời Phó Thiên Minh, “Tổn thương đã gây ra rồi, nếu không có hệ thống gia hạn tuổi thọ, anh ngay cả cơ hội nói ‘anh có thể giải thích’ với tôi cũng không có. Anh lấy tư cách gì mà giải thích? Anh chỉ có thể chịu đựng tổn thương tương đương thì mới tính là công bằng.”
Tôi nói: “Nếu anh thực sự muốn bù đắp cho tôi, thì giúp tôi đi. Anh cũng nhìn ra rồi đấy, tôi thích Chu Từ.”
Phó Thiên Minh hiếm khi bộc lộ ra vẻ hung dữ: “Tinh Thần, Chu Từ là đàn ông, sao em có thể thích, sao có thể thích đàn ông?”
Tôi chậc một tiếng: “Anh cũng vậy mà, với Phó Hân Nhiên.”
Phó Thiên Minh nghiến răng nói: “Không phải vậy, anh không thích Phó Hân Nhiên.”
Tôi chán ghét nhíu mày: “Đủ rồi, dù là thế nào anh cũng có lỗi với tôi, anh đều nợ tôi.”
Phó Thiên Minh hít sâu một hơi, giống như bị đánh bại, giọng điệu hạ xuống: “Em muốn anh làm gì?”
“Tôi muốn Phó Hải Hà phải chấp nhận Chu Từ.”
Phó Thiên Minh rủ mắt, nghiến từng chữ qua kẽ răng: “Không làm được.”
Tôi quay lưng bỏ đi: “Vậy tôi tự đi nói với Phó Hải Hà, để ông ta đánh c.h.ế.t. tôi cho xong.”
Ngực Phó Thiên Minh phập phồng dồn dập mấy cái, anh ta nắm lấy cổ tay tôi, giọng khàn khàn: “Anh giúp em. Đừng kích động, Tinh Thần…” Anh ta như sắp khóc, “Anh giúp em là được chứ gì.”
Chu Từ chạy mất rồi. Tôi mới đi xuống lầu nói vài câu, quay lại thì không thấy người đâu nữa. Hai cái xương sườn còn chưa lành mà đã chạy loăng quăng. Tôi tức điên đầu, hỏi hệ thống thằng nhóc đó lại đi đâu rồi, “Đợi ông đây tìm được hắn, sẽ đánh gãy chân c.h.ó của hắn, trói ở nhà ngày ngày hôn hít làm tình.”
Hệ thống: “Thấy mảnh thủy tinh vỡ trên sàn không? Nó nhìn thấy ngài với Phó Thiên Minh lôi lôi kéo kéo, không nhịn được đập vỡ cốc đấy.”
“Đập thì đập, hắn chạy cái gì? Lẽ nào còn sợ tôi đòi tiền?”
Hệ thống im lặng một lát: “Phó Tinh Thần, Chu Từ… có bệnh. Lúc cảm xúc dâng trào, cậu ta sẽ có xu hướng bạo lực. Phó Thiên Minh nói đúng, Chu Từ lúc phát điên lên rất có khả năng sẽ làm tổn thương ngài. Nếu không phải vì gia hạn tuổi thọ, ngài sẽ chấp nhận một người như vậy sao?”
Tôi đá văng thùng rác, bên trong có mấy mảnh thủy tinh dính m.á.u và giấy vệ sinh.
“Tôi sẽ.”
Tôi gom rác lại cho gọn gàng, quay người chạy ra ngoài: “Nói cho tôi biết cậu ấy đang ở đâu. Tôi sẽ không đứng yên tại chỗ trơ mắt nhìn Chu Từ một mình bước đi nữa. Tôi phải kéo cậu ấy ra trước khi cậu ấy bị bóng tối nuốt chửng.”
Gió vù vù thổi qua tai, hệ thống chậm chạp không trả lời. Tôi đè giọng xuống: “Chu Từ mẹ kiếp rốt cuộc đang ở đâu?!”
“Phía Bắc thành phố, bệnh viện tâm thần Bạch Chương.”
Khi tôi tìm thấy Chu Từ, hắn đang ngồi hút thuốc trên bậc thềm trong khuôn viên bệnh viện tâm thần, bên cạnh là một túi thuốc, tay trái vẫn đang rỉ m.á.u. Một lát sau hắn dụi điếu thuốc, bóc vài viên thuốc từ túi bên cạnh, dùng răng cắn nát rồi nuốt chửng.
Tôi bước đến trước mặt hắn hỏi: “Không đắng à?”
Chu Từ không ngẩng đầu lên, chỉ chằm chằm nhìn đôi giày của tôi, ậm ừ một tiếng: “Cậu âm hồn bất tán thật đấy.”
Tôi ngồi xuống bên cạnh hắn, không nói gì. Chu Từ lại nhai thêm một viên thuốc, nói: “Phó Tinh Thần, tôi có bệnh.”
“Nói cứ như ai mà chẳng có bệnh vậy.”
“Rối loạn lưỡng cực, thực ra tình trạng phức tạp hơn nhiều.” Chu Từ chỉ vào một ông lão trong khuôn viên đang ngây dại, một nhân viên chăm sóc bằng động tác thô bạo đeo đai trói cho ông ta, ông lão dùng giọng nói khô khốc gào lên: Thả tôi ra, để tôi c.h.ế.t., để tôi c.h.ế.t..
Chu Từ nói: “Đó là bố tôi. Hồi nhỏ ông ấy rất yêu mẹ tôi, sau đó ông ấy đánh c.h.ế.t. mẹ tôi… bằng búa. Bệnh này của tôi là di truyền, cho dù có đánh c.h.ế.t. người thì cũng không phải ngồi tù đâu, mẹ kiếp cứ như kim bài miễn tử vậy.”
Hắn nói một câu lại dừng một lát, giống như đang suy nghĩ lựa chọn từ ngữ, lại giống như đang cố gắng xoa dịu cảm xúc.
“Cậu biết không, vốn dĩ mẹ tôi có thể chạy, nhưng bà ấy không chạy. Vì tôi.”
Bàn tay Chu Từ nắm chặt lại, m.á.u dọc theo kẽ tay nhỏ xuống.
“Ông ấy yêu mẹ tôi, nên mẹ tôi đã c.h.ế.t.. Phó Tinh Thần, chẳng phải cậu rất quý trọng mạng sống sao?” Chu Từ quay đầu lại, ánh mắt tĩnh lặng, “Vậy nên mau chạy đi, dây dưa với tôi rất dễ bỏ mạng đấy.”
Cứ lải nhải mãi, câu nào cũng muốn đuổi tôi đi. Tôi đi rồi thì ai cứu mạng tôi? Ai sẽ cứu mạng cậu ấy?
“Không ở bên cạnh cậu tôi mới c.h.ế.t. đấy.” Tôi nhìn thẳng vào mắt Chu Từ, nó giống như một vũng nước đọng, tôi không thích. Tôi nắm lấy cổ Chu Từ kéo hắn sát lại, trán chạm trán, sát gần ánh mắt hắn: “Có bệnh thì chữa, Chu Từ, cậu không cần dọa tôi, tôi không sợ.”
Yết hầu Chu Từ lăn lộn, có chút bực bội: “Sao cậu lại không biết nghe lời thế?”
“Có lẽ vì quá yêu cậu rồi chăng.” Tôi hôn nhanh lên môi hắn một cái, “Đắng quá, quả mướp đắng nhỏ này.”
Chu Từ phiền não đến mức tai đỏ bừng lên: “Thế ai bảo cậu hôn.”