Tôi đem một xấp thư tình giao cho cậu bạn cùng phòng Khương Tư Nghiên. Khương Tư Nghiên người cao chân dài lại còn rất đẹp trai, là hotboy của học viện Y. Tôi nói: “Anh Khương, có người gửi thư tình cho anh này.”
Khương Tư Nghiên nhướng mắt, chằm chằm nhìn bức thư tình trong tay, kết hợp với cặp kính gọng vàng, trông chuẩn xác là một tên “cặn bã nhã nhặn” đội lốt tri thức. Cứ làm màu thế này có ngày bị sét đánh cho xem. Nhờ phúc của cậu ta, tôi mới được ở trong phòng ký túc xá hai người sang trọng này.
Tôi thì chẳng có vận hoa đào nào. Trông tôi cũng khá giống mấy cậu “trai bao” trắng trẻo, nhưng hôm nay tất cả các em gái đều dán mắt vào bạn cùng phòng của tôi – nam thần lạnh lùng của khoa Y. Các fan nữ nhờ tôi chuyển thư tình cho Khương Tư Nghiên. Từ chỗ bất bình phẫn nộ, giờ tôi đã trở nên chai lì tê liệt. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, tôi vẫn thấy không cam lòng.
“Khương Tư Nghiên, có phải anh biết hạ cổ không? Nếu không sao lần nào cũng làm mấy người đó mê mẩn điên đảo thế?”
Khương Tư Nghiên hất mí mắt, liếc tôi một cái: “Tôi còn biết hạ độc nữa đấy.”
Chậc chậc chậc, cái miệng quạ này, học y thì giỏi lắm sao! Tôi chợt nhớ tới vụ một sinh viên y khoa đâm bạn trai mấy chục nhát, nhát nào cũng tránh chỗ hiểm, cuối cùng chỉ bị phán là thương tích nhẹ. Tôi lùi lại một bước, đề phòng nhìn cậu ta: “Khương Tư Nghiên, anh đừng có học người ta hạ độc đấy nhé, anh còn cả tiền đồ xán lạn phía trước mà.”
Khương Tư Nghiên gật đầu: “Ừm.” Cậu ta đẩy hộp cơm bên cạnh sang: “Mua cơm cho cậu này. Hai cái đùi gà, ba cái cánh gà, bốn con tôm, một con cua hoàng đế.”
Tôi lập tức tiến đến, vứt mấy bức thư tình sang một bên, cười híp mắt ngồi cạnh cậu ta thưởng thức đồ ăn ngon. Không biết có phải ảo giác của tôi không, nhưng khóe miệng Khương Tư Nghiên đang nhếch lên là có ý gì? Khương Tư Nghiên có ngàn vạn điểm không tốt, lại là kẻ thù cản trở vận hoa đào của tôi, nhưng cậu ta lúc nào cũng dùng đồ ăn ngon để nuôi tôi. Tôi đối với cậu ta đúng là vừa yêu vừa hận.
Ăn no xong thì đi tắm rồi ngủ. Khương Tư Nghiên đi vào phòng tắm xả nước cho tôi. Tôi gặm xong cái đùi gà cuối cùng, híp mắt nhìn cậu ta bước vào phòng tắm, mút mút ngón tay, trong lòng trào dâng một trận thỏa mãn. Tôi chân thành tán thán: “Anh Khương, anh thật là đảm đang. Người anh em, tôi thực sự chưa từng cứu mạng anh đúng không? Nếu không sao việc gì anh cũng để tâm, tốt đến mức quá đáng vậy. Hay là… tôi là đứa em trai ruột lưu lạc bên ngoài của anh? Cùng cha khác mẹ, cùng mẹ khác cha, hay là cùng cha cùng mẹ?”
Tôi càng nghĩ càng thấy vui, khóe miệng sắp kéo tận đến mang tai rồi. Bóng lưng người kia khựng lại, xả nước xong lại lấy khăn tắm cho tôi, sau đó chậm rãi dọn dẹp mặt bàn.
Tôi tặc lưỡi chống cằm: “Anh hai, anh đúng là anh ruột của tôi.” Giờ phút này, tôi đã sớm ném cái tâm tư ghen tị với vận đào hoa vượng phát của cậu ta ra sau đầu rồi. Có một người bạn cùng phòng như vậy, độc thân hay không cũng chẳng quan trọng nữa.