KẾ HOẠCH QUYẾN RŨ “CÁ MẶN” CỦA NAM THẦN

Chương 2: Cảm giác mờ ám giữa đêm

Cỡ chữ:

Tôi tắm xong bước ra, đã thấy Khương Tư Nghiên ngồi trên giường của tôi. “Anh Khương, giường của anh vẫn chưa sửa xong à? Hay là mua cái mới đi.”

Một tuần trước, giường của Khương Tư Nghiên bị sập, mấy ngày nay cậu ta đều ngủ trên giường tôi. Nể tình cậu ta đối xử với tôi cũng không tệ, tôi cũng không nghĩ ngợi nhiều. Vấn đề là đã một tuần rồi, cái giường rách này định sửa đến bao giờ đây? “Anh Khương, không được thì anh bảo trường đổi cho cái mới đi.”

Khương Tư Nghiên là cục cưng của tất cả các giáo sư, giảng viên trường Y, lúc trước còn đặc cách cho cậu ta ở phòng đơn, chỉ cần cậu ta mở miệng, nhà trường chắc chắn lập tức đổi cho cậu ta một chiếc giường lớn mới. Khương Tư Nghiên nhìn tôi một cái, ngoắc tay với tôi, giọng điệu nhạt nhẽo: “Qua đây.”

Tôi bước tới đưa khăn mặt cho cậu ta. Khương Tư Nghiên lau tóc cho tôi. Bị người ta chạm vào dái tai nhạy cảm, cả người tôi run lên, cười né tránh tay cậu ta: “Anh Khương, nhột, đừng đụng vào tai tôi.”

Khương Tư Nghiên lau vài cái, lấy máy sấy ra sấy tóc cho tôi. Luồng gió ấm áp bao phủ đỉnh đầu, tôi có chút buồn ngủ chớp chớp mắt. Trước đây tôi chưa từng ở ký túc xá, không biết tình huống bình thường ở ký túc xá nam là như thế nào. Tôi cũng từng nghi ngờ, Khương Tư Nghiên chăm sóc tôi tỉ mỉ như vậy, có phải có mục đích gì không? Lúc đó biểu cảm của Khương Tư Nghiên hơi… ừm, không thể hình dung nổi. Khi ấy nhìn bộ dáng muốn nói lại thôi của cậu ta, tôi xua tay: “Mặc kệ đi, dù sao người chịu thiệt cũng không phải là ông đây. Cậu ta cứ một mực đòi hầu hạ tôi, tôi tội gì phải vùng vẫy làm giá, cứ nằm ườn ra hưởng thụ là được.” Dù sao thì tôi cũng là một kẻ lười biếng thích hưởng thụ mà. Hơn nữa, hai thằng con trai thì cọ ra lửa thế quái nào được.

Kéo chăn đi ngủ, tôi ngủ đến mơ mơ màng màng. Cứ có cảm giác có thứ gì đó đang sờ soạng mình, tôi nhíu mày lật người. Khương Tư Nghiên nhìn chằm chằm bóng lưng tôi một lúc rồi tắt đèn đi ngủ.

Trong giấc mơ, tôi luôn cảm thấy có thứ gì đó đang đè lên người mình, siết chặt đến mức tôi không thở nổi. Tôi ngủ nửa tỉnh nửa mê, ý thức không được tỉnh táo lắm, nhưng cảm giác nặng ngàn cân trên người lại rất rõ ràng. Đệt, tên nào đang đè tôi vậy? Chẳng lẽ tôi gặp phải hiện tượng bóng đè trong truyền thuyết rồi sao? Đầu óc tôi mơ hồ, tim đập thình thịch. Cảm xúc hoảng sợ lập tức bao trùm toàn bộ tâm trí. Tôi liều mạng muốn tránh cái thứ q.u.ỷ quái này, nhưng cả người không thể nhúc nhích.

Tôi ý thức được mình đang nằm mơ, nhưng vẫn hoảng sợ muốn c.h.ế.t., chỉ sợ nhìn thấy một khuôn mặt kinh dị nanh xanh nanh đỏ. Mẹ kiếp, thà g.i.ế.t tôi còn hơn, tôi không muốn phải đối mặt với một con q.u.ỷ xấu xí gớm ghiếc đâu. Đầu óc tôi suy nghĩ miên man, miệng không thốt ra được lời nào, gấp gáp chửi ầm lên trong lòng: Con q.u.ỷ nhỏ từ đâu tới dám ám ông đây, đợi ngày mai ông tỉnh, ông gọi điện cho mẹ mời một đại sư lợi hại đến bắt cái s.ú.c s.i.n.h nhà mi!

Cái bóng đen trong mộng nhìn không rõ mặt, nhưng tôi lại sợ đến mức sởn gai ốc, cả người khó chịu. Tim tôi đập bình bịch loạn xạ, cả người hoảng loạn vô cùng. “Á á á!”

Sau khi giật mình tỉnh dậy, cả người tôi vẫn còn chưa hoàn hồn, hô hấp dồn dập, trên người thậm chí còn rịn một lớp mồ hôi dính nhớp. Đang là mùa hè, điều hòa bật hơi thấp, vậy mà tôi lại sợ đến toát mồ hôi lạnh. Đều là mơ, chỉ là ác mộng thôi, không có gì to tát cả. Tôi thò tay sờ soạng, tìm chiếc điều khiển điều hòa trên tủ đầu giường, muốn chỉnh thấp xuống một chút. Ừm… bóng loáng, mịn màng, rắn chắc, có tính đàn hồi… Đệt, chẳng lẽ trong ký túc xá có rắn? Lại còn ở trên giường tôi?

Tôi lập tức lạnh toát từ đầu đến chân, điên cuồng hét lớn: “Á á á!”

“Là tôi.” Giọng nói trầm khàn của Khương Tư Nghiên thì thầm bên tai tôi. “Triệt, ngoan, đừng ồn, nhỏ giọng chút sẽ ồn đến phòng bên cạnh, gặp ác mộng sao?” Cánh tay Khương Tư Nghiên siết chặt lấy eo tôi. Tôi bắt đầu nghi ngờ, vừa nãy trong mơ bị đè đến không thở nổi là do cậu ta ôm tôi quá chặt. Khương Tư Nghiên đưa tay xoa đầu tôi, kiên nhẫn an ủi: “Đừng sợ, có tôi đây.”

Cuối cùng tôi cũng bình tĩnh lại một chút, nhưng đầu óc lại có một khoảnh khắc ngơ ngác. Nói cách khác, thứ tôi vừa sờ trúng là lồng ngực đầy đàn hồi của Khương Tư Nghiên chứ không phải là con rắn. Tôi lập tức thở phào nhẹ nhõm. Học bá đúng là lợi hại, không những đầu óc thông minh đỉnh cao mà ngay cả dáng người cũng khiến người ta ghen tị. Nhưng hành động tiếp theo của cậu ta lại khiến tôi tức giận nhảy dựng lên, mặt đỏ bừng.

Khương Tư Nghiên đầy hứng thú ghé sát vào tai tôi thì thầm: “Sao thế? Không thích à?”

Câu nói này trực tiếp khiến tôi sững sờ. Lòng tôi rối như tơ vò, ban ngày cậu ta chẳng phải là nam thần lạnh lùng sao, sao đến tối lại biến thành bộ dạng này? Hay đây mới là con người thật của cậu ta? Người ta thường nói những người bề ngoài trông có vẻ đứng đắn thì lén lút bên trong lại càng có sự tương phản lớn. Vậy nên dưới khí chất lạnh lùng bất khả xâm phạm của Khương Tư Nghiên, trong xương tủy thực chất lại là một người đàn ông ngoài lạnh trong nóng.

Vừa nghĩ tới mấy ngày nay tôi đều chung giường chung gối với Khương Tư Nghiên, nói không chừng nhân lúc tôi ngủ, cậu ta đã làm cái chuyện này không biết bao nhiêu lần rồi. Cả người tôi nổi da gà. Lúc đó cảm thấy không thể chấp nhận được, nói cho cùng tôi vẫn là một chàng trai to xác ngây thơ thích con gái. Tôi dốc sức ngăn cản cậu ta, bên tai truyền đến tiếng cười trầm thấp của cậu ta. Giọng điệu của cậu ta vô cùng vô tội, cách màn đêm dày đặc, tôi cũng có thể tưởng tượng được vẻ mặt của cậu ta lúc này vô tội đến mức nào.

Khương Tư Nghiên chậm rãi nói: “Tôi là một người trưởng thành, có nhu cầu sinh lý bình thường.” Tôi lập tức xù lông, trợn trừng mắt: “Đừng ép ông đây tát anh!” Đôi môi mỏng của Khương Tư Nghiên như có như không sượt qua dái tai tôi, thấp giọng nói một câu. Da mặt tôi lập tức nóng ran như lửa đốt, đầu óc ong ong.

Bình luận

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!