Vừa tỉnh lại, tôi phát hiện mình đang ở trong một phòng thí nghiệm bằng kính, trên người quấn quanh đủ loại dây điện.
Tôi nhất thời chưa nắm bắt được suy nghĩ của mình, cho đến khi vài nam nữ mặc áo choàng phòng thí nghiệm đẩy cửa bước vào.
Lão già dẫn đầu lộ rõ vẻ vui mừng, vỗ vỗ người bên cạnh:
“Mau! Mau gọi điện cho Sếp Hứa, nói rằng vật thí nghiệm đã tỉnh rồi! Ha ha ha ha!”
Sếp Hứa là ai?
Tôi còn chưa kịp hỏi thành lời thì lão già kia đã tiêm thuốc mê cho tôi, khiến tôi một lần nữa ngất đi.
Đợi đến khi tôi tỉnh lại lần nữa, trời đã tối hẳn.
Do quá lâu không sử dụng cỗ cơ thể con người này, tôi vừa chống tay xuống giường bệnh định đứng dậy thì chân đã mềm nhũn, ngã nhào xuống đất.
Nhưng giữa chừng lại có người đưa tay ra đỡ, kéo mạnh tôi trở lại.
Tôi nhanh c.h.óng xoay người chống đỡ, ngước mắt lên thì chạm trúng ánh nhìn của một người đàn ông tuấn tú.
Đầu ngón tay của anh ta đang từng chút một tiến lại gần tôi.
Tôi hơi lệch đầu né tránh, nhưng ngay sau đó lại bị người đàn ông ôm chầm lấy thật chặt vào lòng.
Rồi tôi cảm nhận được một mảnh ươm ướt, ấm nóng rơi xuống cổ và vai mình.
Cho đến khi ánh đèn bật sáng, tôi mới ngước lên nhìn rõ diện mạo của người đàn ông.
Nhìn vào bóng hình mình trong gương, tôi phát hiện hai chúng tôi trông rất giống nhau.
Điểm khác biệt duy nhất có lẽ là gương mặt tôi trông ngây ngô và cứng đờ hơn, còn người đàn ông bên cạnh rõ ràng tuấn lãng và chững chạc hơn nhiều.
Người đàn ông mang theo giọng nghẹn ngào bị đè nén đến cực điểm:
“Từ Nhiên… là em sao? Em thực sự đã trở về rồi sao?”
Anh ta vừa dứt lời, toàn bộ dữ liệu ký ức của tôi kêu tít một tiếng rồi được mở khóa hoàn toàn.
Chúng dày đặc ùa vào tâm trí tôi.
Tôi đã nhớ ra mình là ai.
Tôi là người máy sinh học nhân bản Từ Nhiên.
Người đàn ông này là chủ nhân con người của tôi, cũng là bản thể con người từng hận không thể để tôi biến mất – Hứa Húc.
Hứa Húc cứng đờ rất lâu mới chịu buông tôi ra, giây tiếp theo lại đổi thành vòng tay ôm lấy tôi từ phía sau:
“Nhiễm Nhiễm, sao không nói gì? Trước đây em thích nói chuyện với anh nhất mà, không phải sao?”
Hứa Húc vừa cười, đầu ngón tay vừa khẽ lướt qua má tôi.
Tôi hơi ngửa đầu lên.
Vậy sao? Là tôi thích nói chuyện sao?
Nhưng tôi rõ ràng nhớ rằng, Hứa Húc phiền phức nhất chính là lúc tôi nói chuyện với cậu ấy.
Kể từ khi tôi được chế tạo ra, chương trình chỉ thiết lập đúng một mệnh lệnh: Bảo vệ tốt cho bản thể.
Tôi không biết phải làm thế nào để bảo vệ tốt cho Hứa Húc, nên chỉ có thể ngày ngày ngốc nghếch ở ngoài phòng ngủ của cậu ấy.
Cậu ấy vừa ra khỏi cửa, tôi liền tẽn tò đi theo sau; cậu ấy vừa bước vào nhà, tôi lại co cụm ngoài cửa đợi ngày mai.
Vẻ mặt của Hứa Húc mười năm như một, lúc nào cũng lạnh nhạt.
Có đôi khi cậu ấy sẽ đóng sầm cửa lại, thỉnh thoảng mất kiên nhẫn nói với tôi một câu:
“Cậu rất phiền, tránh xa tôi ra một chút.”
Tôi gật đầu, nhưng ngày hôm sau lại không kiềm chế được mà trốn ở nơi Hứa Húc không nhìn thấy, tiếp tục thực hiện nhiệm vụ bảo vệ.
Đó là cách hiểu về sự bảo vệ thuở ban đầu của tôi.
Cho đến một năm sau, tôi nhìn thấy giấy chẩn đoán bệnh trầm cảm nặng trong sổ khám bệnh của Hứa Húc.
Tôi tra cứu từ kho dữ liệu lớn thì được biết, bệnh trầm cảm đa phần là do tâm sự bị dồn nén lâu ngày mà sinh ra, người bệnh sẽ đau khổ, sẽ khó chịu, cho nên mới không thích nói chuyện.
Tôi đã tìm ra sách lược đối phó: Nếu Hứa Húc không thích nói, vậy thì để tôi nói là được.
Kể từ đó, tôi bắt đầu học ngôn ngữ của con người, càng thêm nhiệt tình giao tiếp với Hứa Húc.
Cho dù mỗi ngày đối phương nói với tôi tối đa không quá 10 câu, nhưng tôi vẫn rất vui vẻ, bởi vì Hứa Húc đang dần dần tốt lên.
Hôm nay cậu ấy đã nói nhiều hơn hôm qua một câu, thế là tôi càng thêm lấn tới.
Mỗi khi trời mưa sấm sét, cậu bé loài người Hứa Húc lại thích tự nhốt mình vào trong tủ.
Những lúc như thế, tôi sẽ lén chui vào, kéo cậu ấy từ trong tủ ra, rồi ôm cậu ấy vào lòng, học theo ngữ điệu thân mật nhất của loài người để dỗ dành:
“Tiểu Húc, Tiểu Húc… Đừng sợ, tôi ở ngay đây, sẽ không có ai làm tổn thương cậu đâu.”
Tôi bịt chặt tai cậu ấy lại, rồi cậu ấy sẽ ôm tôi chặt hơn, không kiềm chế được mà phát ra những tiếng nấc nghẹn ngào.
Cậu ấy giấu rất kỹ, nhưng vẫn bị tôi nghe thấy.
Tôi sẽ càng dùng sức ôm chặt cậu ấy hơn, cho đến khi Hứa Húc ngủ thiếp đi, chương trình trong cơ thể tôi mới dần dần tắt lửa.
Tôi dò theo mật lệnh bước vào mà Hứa Húc đã cài đặt ban đầu để rút khỏi phòng.
Chương trình đơn giản nguyên bản bỗng có thêm một vạch khóa:
Hứa Húc sợ bóng tối.
Hứa Húc thích được ôm.
Cho nên, không được rời đi.