KẾ HOẠCH TÁI TẠO KÝ ỨC CỦA KẺ YÊU THẦM KHÔNG CẦN TRÁI TIM

CHƯƠNG 2: BẠO LỰC HỌC ĐƯỜNG VÀ CĂN NHÀ CŨ

Cỡ chữ:

Bất tri bất giác, Hứa Húc vậy mà đã 18 tuổi, trông ngày càng cao lớn đẹp trai.

Tôi cảm thấy như vậy là ưa nhìn, bởi vì phân tích trong kho dữ liệu lớn cho thấy diện mạo hiện tại của Hứa Húc rất hợp với thẩm mỹ số đông.

 

Tôi là bản sao, một trong ba bản sao duy nhất trên toàn quốc, tự nhiên cũng sẽ thay đổi ngoại hình theo dáng vẻ của Hứa Húc.

Tuy nhiên, những người nhân bản chúng tôi thường không được ra ngoài, nơi ở nhiều nhất chính là bình nuôi cấy, khi nào cần thiết mới được gọi ra ngoài để thay thế bản thể.

Vì thế màu da của chúng tôi trắng bệch hơn nhiều, thoạt nhìn có vẻ không được khỏe mạnh cho lắm, và cũng không giống người thật.

 

Hai người nhân bản kia ít nhất còn có cơ hội được ra ngoài.

Không giống như tôi, cơ hội ra ngoài lại ít ỏi đến đáng thương, bởi vì Hứa Húc chưa bao giờ dẫn tôi theo, cũng chưa từng để tôi thay thế cậu ấy làm bất cứ việc gì.

Trong khi hai bản sao khác đang giúp thiếu gia, tiểu thư của họ làm bài tập, cúp học, đánh nhau, thì tôi lại thảnh thơi trốn trong nhà Hứa Húc ngồi ngẩn ngơ.

 

Bữa trưa tôi tự giải quyết, buổi tối thi thoảng Hứa Húc sẽ về ăn cùng tôi một bữa, thỉnh thoảng còn gắp thức ăn cho tôi.

Thấy tôi khó hiểu nhìn chằm chằm, cậu ấy dùng giọng điệu lạnh nhạt nói:

“Ăn hết những thứ này đi. Cậu chỉ ăn cơm không, cơ thể sẽ không đủ năng lượng đâu. Cơ thể cậu rất đắt, chế tạo ra một cái rất khó, cho nên cố gắng đừng gây rắc rối cho tôi.”

 

Tôi gật đầu, ngoan ngoãn ăn sạch sành sanh những thứ cậu ấy gắp cho.

Trong khi Hứa Húc phát triển chiều cao nhanh c.h.óng, thì tôi dường như lại phát triển theo chiều ngang.

Chương trình đưa ra cảnh báo cho tôi, nói rằng tôi đang lệch khỏi mức độ tương đồng ngoại hình với bản thể.

Hứa Húc thuộc tạng người gầy đến mức không khỏe mạnh, còn tôi hiện tại rõ ràng không giống lắm, lại còn thấp hơn cậu ấy nửa cái đầu, vì vậy tôi chỉ có thể hết lần này đến lần khác tái tạo lại phần thân thể này.

 

Điều kỳ lạ là, chỉ cần tôi và cậu ấy trông giống nhau, ngày hôm sau cậu ấy sẽ ép tôi ăn một đống đồ bổ, khiến tôi không những không gầy đi mà còn béo lên vài cân.

Hứa Húc lại vẫn thấy chưa đủ, ngày hôm sau tiếp tục tăng liều lượng.

Tôi hỏi cậu ấy tại sao, lời giải thích của cậu ấy lại là:

“Tôi không thích cậu trông giống tôi.”

 

Nghe vậy, tôi có chút buồn tủi.

Quả nhiên tôi lại bị ghét bỏ rồi, đến cả quyền được trông giống cậu ấy cũng không còn nữa.

 

Từ khi ra đời, tôi luôn đi theo Hứa Húc.

Trong nhà lúc nào cũng chỉ có hai chúng tôi, tôi chưa từng gặp cha của cậu ấy.

Cho đến ngày hôm đó, cha của Hứa Húc trở về một chuyến.

Không cho Hứa Húc chút tình thương của cha thì thôi, ông ta lại còn tát cậu ấy một cái, sau đó là những lời nhục mạ và đánh đập không hồi kết.

 

Thấy vậy, tôi muốn lao xuống bảo vệ thể con người, nhưng lại bị chương trình áp chế, bởi vì Hứa Húc từng ra lệnh cho tôi không được can thiệp, thế là tôi rơi vào trạng thái buộc phải tắt máy.

Đợi đến khi tôi tỉnh táo lại, Hứa Húc đã thu dọn hành lý đi ra khỏi nhà.

Trước khi đi, cậu ấy nhìn tôi thật sâu:

“Cậu ở lại đây.”

 

Không hiểu vì sao, khi Hứa Húc nói câu này, tôi có cảm giác cậu ấy sẽ vĩnh viễn không quay trở lại nữa.

Bản thể đã vứt bỏ bản sao của mình, vậy sự tồn tại của kẻ thế thân như tôi còn có ý nghĩa gì?

Lồng ngực tôi hơi nghẹn lại, chương trình trong chớp mắt xuất hiện vô số mã lỗi.

 

Ngay lúc Hứa Húc sắp bước lên xe, tôi đi trước một bước lao tót lên, từ trong miệng nặn ra vài từ ngữ cứng đờ:

“Người nhân bản không thể rời xa bản thể, nếu không sẽ c.h.ế.t..”

 

Nghe vậy, Hứa Húc ngẩn ra một thoáng, nhưng rất nhanh đã phản ứng lại, nhíu mày không vui, song không ngăn cản hành động của tôi nữa.

Cậu ấy bất lực lên tiếng:

“Được, cậu đừng có hối hận. Đi thu dọn hành lý đi.”

 

Tôi vừa định xuống xe thì lại bị cậu ấy kéo lại.

Cậu ấy đổi ý:

“Thôi bỏ đi, phiền c.h.ế.t. đi được, đến bên kia rồi mua sau.”

 

Thế là tôi theo Hứa Húc đến nhà mới – một căn biệt thự nhỏ kiểu Tây vừa cũ vừa xa.

Sau khi chuyển nhà, Hứa Húc chuyển đến một trường học mới, ngày nào cũng về rất muộn, hơn nữa có đôi khi bước đi với tư thế rất kỳ lạ, nhưng đối phương chưa bao giờ giải thích.

Vừa về đến nhà thấy tôi, cậu ấy liền cấm cản rồi đi thẳng lên lầu. Thấy tôi đi theo, cậu ấy sẽ bực bội tặc lưỡi một tiếng:

“Tự mình đi tìm việc gì đó mà làm đi, đừng có ngày nào cũng bám lấy tôi, phiền lắm.”

 

Không có mệnh lệnh, tự nhiên tôi không thể tới quá gần cậu ấy, chỉ có thể ngơ ngẩn ngồi dưới nhà, nhưng ánh mắt vẫn luôn hướng lên lầu.

Hứa Húc cho rằng tôi không có mặt ở hiện trường thì sẽ không phát hiện ra điều gì.

Nhưng cậu ấy đã quên, tôi là người máy sinh học nhân bản, có thể nhìn thấy mọi thứ muốn thấy, bao gồm cả những vết thương lớn nhỏ trên cơ thể cậu ấy.

 

Nếu tôi không có chức năng này, có lẽ tôi sẽ vĩnh viễn không phát hiện ra, bởi vì tôi không có cảm xúc, cũng không có khả năng nhận biết nỗi đau, hơn nữa Hứa Húc che giấu rất giỏi.

Thông qua màng đồng đặc biệt trong cơ thể, tôi nhìn thấu bên trong cơ thể cậu ấy – những vết thương đang rỉ m.á.u bầm tím, có vài chỗ còn tổn thương đến xương sườn.

Chỉ lệch một chút nữa thôi là Hứa Húc tàn phế rồi.

 

Nếu tôi đã nhìn thấy, thì tuyệt đối sẽ không để chuyện này cứ thế trôi qua.

Ngày hôm sau, đợi Hứa Húc ra ngoài không lâu, tôi cũng âm thầm đi theo sau.

Sau khi cậu ấy vào trường, tôi đeo khẩu trang đứng đợi ở cổng, trên người còn mặc quần áo của cậu ấy.

 

Mãi đến chiều Hứa Húc mới ra ngoài, nhưng cậu ấy lại bồn chồn mất tập trung, dường như không biết phía sau mình đang có mấy tên thanh niên lêu lổng bám theo.

Khóe miệng mấy kẻ đó nhếch lên nụ cười cợt nhả, bám theo Hứa Húc không xa không gần, thỉnh thoảng nói vài câu.

Tôi nhìn hiểu rồi, tôi đã đọc được khẩu hình môi của bọn chúng.

Bọn chúng nói: “Thằng ranh Hứa Húc này đang nợ đòn, phải đạp thêm vài cẳng nữa mới chịu ngoan ngoãn. Hôm nay không đánh cho nó nhừ tử thì đúng là uổng công đi bụi.”

 

Tôi lắng nghe, dữ liệu dập dờn những sóng cảm xúc vốn không nên xuất hiện trong chương trình, sau đó tôi cũng đi theo bọn chúng.

Giữa đường, Hứa Húc rẽ vào một con hẻm, chỉ ba chân bốn cẳng đã cắt đuôi được bọn chúng.

Tôi nhân cơ hội đó đi lướt qua mấy tên côn đồ này:

“Mẹ kiếp, thằng nhóc này ở đây!”

 

Khóe miệng tôi nhếch lên, chạy nhanh hơn.

Cho đến khi bọn chúng dồn tôi vào một con hẻm tối đen, cầm chai thủy tinh chỉ vào tôi cười cợt:

“Không phải chạy giỏi lắm sao? Sao không chạy nữa đi? Chuyện hôm qua tao còn chưa tính sổ với mày đâu, hôm nay lại dám giỡn mặt bọn tao à? Mày xong đời rồi Hứa Húc!”

 

Tôi tựa vào cột điện bên cạnh, bật cười thành tiếng:

“Sao thế? Tôi đâu có chạy, chỉ là các anh đi quá chậm mà thôi. Chậm thật đấy, chậm như rùa bò vậy.”

 

Nghe vậy, ba tên kia lập tức xông tới túm lấy cánh tay tôi, quật ngã tôi xuống đất.

Hai tên giữ chặt tay tôi, một tên trong đó giơ chân lên, giẫm đạp liên tiếp thật mạnh vào bụng tôi, ra chân ngày càng độc ác.

Giữa chừng, tôi đau đến mức nôn ra một ngụm m.á.u, nhưng tôi thấy thế vẫn chưa đủ.

Thế này thì thấm vào đâu? Hóa ra Hứa Húc lại đau đớn thế này sao?

 

Trong những khoảng trống, tôi có thể cảm nhận rõ ràng xương của mình đã gãy vài chiếc.

Đủ rồi, thế này là đủ rồi.

Ánh mắt tôi lóe lên tia lạnh lẽo. Tôi gọn gàng lật người đứng dậy, phản tay vặn lấy cánh tay của một gã, trực tiếp bẻ ngoặt 360 độ một cách tàn nhẫn.

Gã kia đau đớn hét thảm một tiếng, người coi như phế hẳn, loại chấn thương không thể chữa khỏi.

 

Với hai gã còn lại, tôi chỉ dùng ba phần sức lực, nâng chân dễ dàng đá bay cả hai, khiến bọn chúng va mạnh vào tường.

Cú vừa rồi tôi gãy hai chiếc xương, vậy thì bọn chúng phải gãy nhiều hơn gấp rưỡi.

Ba gã nhìn tôi như nhìn thấy ma.

 

Ngay khi bọn chúng còn chưa kịp phản ứng, tôi đã bịch một tiếng ngã xuống đất, đau đớn ôm lấy bụng, trong miệng thỉnh thoảng khạc ra bọt m.á.u.

Quy trình tiếp theo hiển nhiên bọn chúng không thể ngờ tới, bởi vì tôi đã báo cảnh sát.

Hơn nữa lần này bọn chúng phạm tội cố ý gây thương tích, không bóc lịch một thời gian thì đừng hòng ra được.

Còn tôi, vì là phòng vệ chính đáng nên hoàn toàn vô tội.

 

Chuyện này tôi xử lý không tính là rắc rối.

Khi tôi trở về nhà, đèn trong phòng khách đã tắt. Tôi vừa chuẩn bị vào bếp tìm chút gì đó để ăn thì đèn tách một tiếng bật sáng.

“Sao về muộn thế này? Đi đâu?”

 

Tôi buông bàn tay đang ôm bụng xuống, quay người lại thì chạm ngay phải đôi mắt đang ẩn chứa cơn giận dữ của Hứa Húc.

“Tôi hơi chán, nên ra ngoài dạo một lát.” Tôi nặn ra một nụ cười: “Xin lỗi.”

Lời xin lỗi này là vì tôi biết mình đã sai, tôi đã vi phạm chỉ lệnh “kẻ thế thân không được tự ý hành động”.

Tôi không phải là một người máy sinh học ngoan ngoãn, nhưng tôi lại không thể kiềm chế được.

 

Hứa Húc nghe vậy, sắc mặt lập tức trầm xuống:

“Cậu dám lừa tôi sao Từ Nhiên? Cậu quên mất thân phận của mình rồi à? Cậu tưởng hành tung của cậu có thể giấu được tôi sao? Chẳng lẽ cậu nghĩ không có cậu, tôi sẽ bó tay hết cách sao?”

 

Liên tiếp ba câu hỏi khiến tôi lập tức câm nín, chỉ có thể lặp đi lặp lại: “Xin lỗi.”

 

“Tôi thấy là cậu muốn thay thế tôi rồi đúng không, Từ Nhiên?” Hứa Húc nói từng câu từng chữ: “Cậu không nghe lời một chút nào cả.”

 

Lời vừa dứt, tôi lập tức ngước mắt lên, kiên định lắc đầu:

“Kẻ thế thân không thể thay thế chủ nhân! Nếu thực sự có ngày đó, tôi sẽ tự hủy!”

 

“Ai biết được rốt cuộc cậu có tâm tư đó hay không? Tôi cảnh cáo cậu, cậu lo ở yên trong nhà cho tôi, không có sự cho phép của tôi, cậu không được đi đâu hết! Cũng không được phép lừa dối tôi nữa! Nghe rõ chưa?”

 

Nói đoạn, cậu ấy vươn tay tóm lấy cánh tay tôi, lại sờ phải một mảng chất lỏng màu đỏ thẫm.

Vì màu áo đồng phục là màu đen nên từ bề mặt không nhìn ra được.

Hứa Húc nhíu mày buông tôi ra, lạnh lùng ra lệnh:

“Cút đi tắm rửa, rồi tự mình bôi thuốc đi.”

 

“Vâng.”

Tôi để lộ một nụ cười cay đắng, bất tri bất giác ngâm mình trong bồn tắm rất lâu.

Màu nước dần dần chuyển sang màu hồng nhạt, cho đến khi tôi được một bàn tay lớn vớt ra khỏi bồn tắm mới hơi tỉnh táo lại một chút.

 

Hứa Húc không cảm xúc lau khô người cho tôi, một tay nửa ôm lấy tôi, tay kia cầm tuýp thuốc, xử lý hết các vết thương trên người tôi.

Suốt quá trình không nói một lời, mãi đến cuối mới thốt lên một câu:

“Từ Nhiên, cậu thực sự rất phiền phức.”

 

Tôi biết hiện tại tâm trạng của Hứa Húc rất tồi tệ, suy cho cùng tôi lại gây rắc rối cho cậu ấy rồi.

Tôi thầm nghĩ, nếu lần sau còn không nghe lời nữa, chắc tôi sẽ bị đưa về xưởng thiết lập lại mất.

 

Bình luận

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!