Ta và Tạ Thời Thần trùng phùng là chuyện nằm trong dự liệu của ta, nhưng cách thức trùng phùng lại hoàn toàn nằm ngoài dự tính. Ta bị trói gô ném lên giường của hắn.
Bởi vì vài tháng trước, hắn đã g.i.ế.t sạch các phiên vương Bắc Cảnh vốn tự trị đấu đá nhau bao năm qua, vươn lên trở thành vị Vương duy nhất của Bắc Cảnh.
Phụ hoàng ta sợ hắn một lúc không vui sẽ xua quân nam hạ, trực tiếp vác quân tới kinh thành lật bàn, thế là hỏa tốc vội vàng đưa ta đến Bắc Cảnh, bắt ta diễn một màn mỹ nhân kế với Tạ Thời Thần.
Hết cách rồi, ai bảo ta là đệ nhất mỹ nam kinh thành, còn Tạ Thời Thần lại là một tên đoạn tụ.
Khí hậu Bắc Cảnh không giống kinh thành, hiện tại mới là Trung thu mà gió lạnh đã thấu xương.
Thị nữ thông minh quá mức của ta, vì muốn ta trông càng thêm liễu rủ trong gió, đã lột luôn tấm áo choàng lớn của ta. Theo lời tỷ ấy thì:
“Cửu hoàng tử, ngài đến để diễn mỹ nhân kế mà. Sự mỏng manh của mỹ nhân phải có cảm giác vỡ nát, như vậy mới khiến Tạ vương gia nảy sinh khao khát muốn bảo vệ ngài.”
Thế là ta trơ mắt nhìn tấm áo choàng ấm áp của mình được khoác lên người tỷ ấy. Điều này khiến ta không thể không nghi ngờ tỷ ấy đang mượn việc công trả thù riêng, cuỗm mất tấm lụa mà ta đặc biệt chỉ định tỷ ấy mang theo.
Nhưng tỷ ấy lại trưng ra vẻ mặt vô tội:
“Ngài nhất định phải lấy dạ tiểu nhân đo lòng thục nữ như vậy sao? Ta cũng hết cách rồi.”
Tỷ ấy ngẫm nghĩ một chút, lại tiện tay rút đi thanh chủy thủ bảo mệnh bên hông ta:
“Cửu hoàng tử, ngài là một mỹ nhân yếu đuối đến mức không thể tự lo liệu cuộc sống, cầm đao không hợp với thiết lập nhân vật, tịch thu luôn nhé.”
Nói xong, tỷ ấy nghênh ngang rời đi, bỏ mặc ta cô đơn hỗn loạn trên giường.
Cho nên giờ phút này ta run rẩy trên giường, một phần vì lạnh, phần khác vì sợ. Xét cho cùng, cả nước Đại Lương ai cũng biết, Tạ Thời Thần không chỉ là đoạn tụ, mà còn là một tên biến thái. Nghe đồn trên giường của hắn từng có không dưới mười mỹ nam phải bỏ mạng.
Trong lúc ta đang suy nghĩ xem làm cách nào để bóp c.h.ế.t. thị nữ của mình, cửa phòng bị đẩy ra.
Ta ngước mắt lên liền nhìn thấy Tạ Thời Thần. Hắn mặc hắc y, thân hình thon dài, tay cầm trường đao, trong đôi mắt phượng tràn đầy vẻ tàn nhẫn, toàn thân trên dưới đều tỏa ra sát khí “hôm nay muốn g.i.ế.t người”.
Khi nhìn thấy ta trên giường, hắn sững sờ một chốc. Sự tàn nhẫn trong ánh mắt chuyển sang vẻ khó tin, rồi lại chuyển về tàn nhẫn, lúc này mới có chút không chắc chắn mà gọi ta:
“Tiêu Khởi Tuệ?”
Ta nặn ra một nụ cười lấy lòng với hắn:
“Đã lâu không gặp.”
Tạ Thời Thần nhíu mày:
“Không gặp còn hơn.”
Một lát sau, hắn hỏi:
“Ngươi đến Bắc Cảnh làm gì?”
Đây quả là một câu hỏi hay. Để ta nghĩ xem nên trả lời thế nào. Nên nói là phụ hoàng ta sợ c.h.ế.t., bảo ta thay ông ấy đến giải quyết hắn trước? Hay bảo ta được phụ hoàng phái tới để diễn mỹ nhân kế cầu bình an? Hay là cứ nói thật?
Kết quả, ta suy nghĩ nửa ngày, miệng lại nhanh hơn não vì dục vọng cầu sinh. Ngay lúc sự kiên nhẫn của Tạ Thời Thần sắp cạn kiệt, thấy ta hồi lâu không trả lời liền định rút đao, cái miệng đã thay mặt não ta giành quyền lên tiếng:
“Nhớ ngươi rồi.”
Vẻ mặt Tạ Thời Thần trở nên vô cùng cạn lời, tay nắm đao cũng siết chặt hơn.
Ta thầm kêu tiêu đời, quên mất giữa ta và hắn còn có ân oán cá nhân.