Tính ra ta và Tạ Thời Thần quen biết nhau đã mười năm có lẻ.
Phụ hoàng ta là một hôn quân. Cho đến nay đã làm vua ba mươi năm, chưa từng làm được một chuyện gì ra hồn. Tửu trì nhục lâm, chìm đắm trong tửu sắc, hãm hại trung thần.
Vốn dĩ khi giang sơn Đại Lương rơi vào tay ông, nền móng đã không vững, gian thần nắm quyền, chư hầu rục rịch, ngoại bang âm mưu đục nước béo cò. Đến tay ông, đất nước trực tiếp biến thành cảnh dân chúng lầm than, khói lửa chiến tranh khắp chốn.
Chắc ông ta trong lòng cũng tự biết rõ. Để ngăn chư hầu tạo phản, sau khi lão vương gia họ Tạ và các thế lực địa phương ngày một lớn mạnh, ông ta bèn mượn danh nghĩa “giao lưu học hỏi văn hóa”, ép các chư hầu cùng phiên vương các nơi phải gửi con trai đến kinh thành làm con tin.
Ta và Tạ Thời Thần chính thức quen biết nhau trong quãng thời gian mười năm hắn làm con tin ở kinh thành.
Năm đó Tạ Thời Thần mười lăm tuổi, còn ta chỉ lớn hơn hắn năm tuổi, lại chính là thầy của bọn họ.
Còn vì sao lại là ta ư? Bởi vì phụ hoàng cử ta đi là muốn ta dạy hư bọn chúng, mà ta vừa hay lại là một thiên tài xinh đẹp chỉ có cái vỏ bọc. Không hề nói quá, văn ta đọc không thuộc nổi Tam Tự Kinh, võ ta đánh không lại đứa trẻ bảy tuổi, Lục nghệ thì càng không cần nhắc tới, phế triệt để từ trong ra ngoài.
Ta còn kế thừa khí chất hôn quân của phụ hoàng, đặc biệt tinh thông ăn chơi trác táng, là điển hình của kẻ vô lại không sợ trời đất. Cho nên nhiệm vụ này giao cho ta là hợp lý nhất.
Vậy nên bài học đầu tiên của Tạ Thời Thần sau khi đến kinh thành là bắt gặp vị thầy tương lai của mình đang oẳn tù tì uống rượu với hoa khôi trong thanh lâu.
Quan trọng là vị thầy tương lai của hắn còn thua. Vài chén rượu vào bụng, thầy nổi nóng văng tục chửi bới ầm ĩ với hoa khôi, chửi đến đoạn kịch liệt còn hỏi thăm cả tổ tông nhà người ta.
Lúc đó, Tạ Thời Thần ngây thơ ngẩng mặt lên hỏi thị vệ của hắn:
“Không phải nói Cửu hoàng tử tài hoa xuất chúng sao?”
Thị vệ của hắn nhìn ta với vẻ lưu manh vô lại, nhất thời không biết giải thích thế nào với Tạ Thời Thần.
Nhưng thị nữ kiêm quân sư quạt mo của ta là Nhất Hoan liền lên tiếng. Nhất Hoan liếc nhìn Tạ Thời Thần đang mang vẻ mặt khó tin:
“Thiết lập nhân vật để lừa các ngươi tới kinh thành thôi, đừng coi là thật.”
Tạ Thời Thần c.h.ế.t. lặng hồi lâu mới thốt ra được hai chữ:
“Giả sao?”
Sự thất vọng trên mặt hắn quá rõ ràng. Nhất Hoan suy nghĩ một chút, lại nói đỡ cho ta:
“Tuy nói là thiết lập nhân vật, nhưng Tạ tiểu thế tử à, ngài nói xem ngài có kinh ngạc hay không?”
“Không kinh ngạc sao? Quá kinh ngạc ấy chứ.”
Tạ Thời Thần trực tiếp bị chọc cho cứng đờ như khúc gỗ. Tỉnh táo lại, hắn đương trường đòi quay về Bắc Cảnh. Vừa quay lưng đã bị Nhất Hoan đánh ngất bằng một chưởng, trói gô đưa thẳng đến phủ của ta.
Tạ Thời Thần tỉnh lại, nhìn thấy ta đang ngồi trên giường đọc thoại bản không đứng đắn, lại nhìn bản thân bị trói chặt cứng, tức đến bốc khói bảy lỗ.
Hắn tức giận hỏi:
“Cửu hoàng tử, đây là đạo đãi khách của ngươi sao? Lừa người thì chớ, còn chơi trò bắt cóc?”
Ta mí mắt cũng không thèm chớp:
“Cái này có thể trách ta sao? Chỉ có thể trách các ngươi ở Bắc Cảnh công tác tuyên truyền chống lừa đảo chưa đủ mạnh thôi.”
Tạ Thời Thần tức đến bật cười, lập tức chuyển từ ngưỡng mộ sang căm ghét ta.
Nhưng người đã lừa đến kinh thành rồi, ta chắc chắn không thể để hắn đi. Nhiệm vụ phụ hoàng giao cho ta lúc đó là nhất quyết phải dạy cho các tiểu thế tử thành đồ thiên tài.
Cho nên, sau khi Tạ Thời Thần kiên quyết không chịu làm học trò của ta, ta đã giam lỏng hắn trong phủ. Lần giam lỏng này kéo dài tận bảy năm.
Ai mà ngờ vật đổi sao dời, giờ đây người bị trói gô lại đổi thành ta.