Ta giỏi hơn Tạ Thời Thần ở chỗ, ta biết thức thời.
Sau khi hắn cạn kiệt kiên nhẫn rút đao ra, ta lập tức gió chiều nào che chiều ấy, sửa lại lời:
“Ta nói thật, phụ hoàng ta sợ ngươi tạo phản, bảo ta đến đây ngăn cản ngươi.”
Tạ Thời Thần trên mặt viết rõ mấy chữ “Chỉ dựa vào ngươi sao?”. Nhưng ngay sau đó hắn không biết nhớ ra điều gì, ánh mắt lướt qua người ta ba bận, ung dung ngồi xuống mép giường hỏi:
“Bản vương ngược lại rất tò mò, nói nghe thử xem Cửu điện hạ định ngăn cản bản vương tạo phản thế nào?”
“Chưa nghĩ ra.”
Tạ Thời Thần nhìn biểu cảm của ta là biết ta chưa nghĩ ra, giọng hắn mang đầy vẻ khinh miệt hỏi lại:
“Ngươi chưa nghĩ ra mà đã dám đến?”
Ta tiếp tục thành thật đáp:
“Đi bước nào hay bước ấy, cùng lắm thì c.h.ế.t. giữa đường. Không thì ta biết làm thế nào? Phụ hoàng ta tuy là hôn quân nhưng ông ấy sống thọ lắm. Kéo cái cơ thể tung dục quá độ kia mà vẫn ngồi vững trên ngai vàng. Còn hơi thở của ông ấy thì mỏng manh như tờ giấy, chọc một cái là rách. Nếu ta dám kháng mệnh, chỉ có con đường c.h.ế.t.. Ta không muốn c.h.ế.t., có thể sống ai lại muốn c.h.ế.t.? Cho nên…”
Ta trầm tư một lát, quyết định ngả bài:
“Ta cảm thấy ta có thể giúp ngươi tạo phản.”
Tạ Thời Thần nhìn ta.
“Ngươi xem, ngươi đã làm đến Vương của Bắc Cảnh rồi, cớ sao không tranh lấy chiếc ngai vàng kia?”
Tạ Thời Thần lườm ta một cái:
“Cửu điện hạ, ta đang làm Vương ở Bắc Cảnh yên lành, cớ sao phải đến kinh thành tìm c.h.ế.t.?”
Ta nhổ vào! Tạ Thời Thần giả vờ cái gì chứ? Hắn nếu không muốn tạo phản, có thể kinh động đến phụ hoàng ta sao? Ta vì sao lại bị đưa đến Bắc Cảnh? Chính là vì phụ hoàng nhận được tin tức binh mã của Tạ Thời Thần đã ra khỏi Bắc Cảnh.
Qua khỏi Bắc Cảnh là đến Ly Bắc. Qua Ly Bắc là tiến thẳng đến kinh thành. Tuần phủ Ly Bắc khi thấy binh mã của Tạ Thời Thần xuất hiện trong địa phận Ly Bắc, suýt thì sợ vãi ra quần, hỏa tốc dâng tấu sớ vạn dặm cho phụ hoàng hỏi Tạ Thời Thần có ý gì. Sau đó, một phong tấu sớ trực tiếp dọa phụ hoàng ta vãi ra quần theo.
Vốn dĩ Tạ lão vương gia đã dã tâm bừng bừng, ngặt nỗi mất sớm chưa kịp tạo phản đã tỏi mạng. Tạ Thời Thần giống y hệt cha hắn, dã tâm hừng hực.
Nhưng Tạ Thời Thần thích giả vờ, ta cũng đành hùa theo hắn. Ta tiếp tục khuyên nhủ:
“Tạ vương gia, ngươi nghĩ ngươi không tạo phản thì phụ hoàng ta sẽ để yên cho ngươi một nhà độc lớn ở Bắc Cảnh sao?”
Mảnh đất Bắc Cảnh này từ khi Đại Lương khai quốc đã là cái gai trong mắt triều đình. Mười vạn dặm Bắc Cảnh, bảy châu ba mươi sáu thành, lãnh thổ rộng lớn không nói, địa thế còn dễ thủ khó công, khí hậu thì đa đoan, cùng một ngày mà thời tiết khác nhau một trời một vực.
Trước thời phụ hoàng, các minh quân đời trước cũng từng muốn nhổ cỏ tận gốc đám phiên vương ở đây để thực thi chế độ quận huyện. Xét cho cùng, phiên vương ở đây chẳng được mấy kẻ tốt đẹp, nếu không vơ vét dân lành thì cũng ngày đêm tính kế chống đối triều đình, thậm chí có kẻ còn câu kết với Bắc Du giáp ranh Bắc Cảnh.
Nhưng kết quả là kế hoạch tước phiên vừa mới bắt đầu, binh lính vì không hợp thủy thổ đã hao tổn mấy ngàn người, còn suýt kinh động đến Bắc Du gây thù trong giặc ngoài. Cuối cùng kế hoạch tước phiên đành gác lại, chuyển sang nuôi dưỡng thêm vài phiên vương để chúng tự kiềm chế lẫn nhau.
Giờ đây Bắc Cảnh vốn có bốn phiên vương, mỗi người nắm năm, sáu vạn tư binh, nay toàn bộ binh mã của bọn họ đều rơi vào tay Tạ Thời Thần. Hơn hai mươi vạn binh mã tập trung vào tay một người, không phải là chuyện đùa. Tạ Thời Thần một là xưng đế, hai là xuống địa ngục.
Ta nhìn hắn:
“Ngươi cảm thấy ngươi còn con đường thứ ba để đi sao?”
Tạ Thời Thần trầm mặc hồi lâu. Hắn rũ mắt liếc ta:
“Ngươi nói trước xem, ngươi định giúp ta tạo phản thế nào?”
“Cũng chưa nghĩ ra.”
“Hơn nữa cái thời tiết c.h.ế.t. tiệt ở Bắc Cảnh này lạnh thật đấy.” Chỉ nội trong lúc nói chuyện với hắn, toàn thân ta đã run lên bần bật:
“Ta thấy ngươi cứ cởi trói cho ta trước đã, lấy cho ta cái áo khoác, chúng ta bàn bạc kỹ hơn.”
Lúc này Tạ Thời Thần mới phát hiện ta không những bị trói, mà trên người còn bị Nhất Hoan lột sạch chỉ chừa lại lớp trung y. Ánh mắt hắn chùng xuống, cảnh giác nhìn ta:
“Tiêu Khởi Tuệ, có phải ngươi lại định lừa ta cái gì không?”
Ta thở dài, Bắc Cảnh cuối cùng cũng bắt đầu tuyên truyền chống lừa đảo rồi sao, đến mức làm cho tên Tạ Thời Thần từng đơn thuần dễ lừa nay cũng trở nên cảnh giác như vậy. Ta hỏi ngược lại hắn:
“Tạ vương gia, Bắc Cảnh bây giờ là địa bàn của ngươi, ta có thể lật ra bọt nước gì chứ?”
Tạ Thời Thần gật đầu: “Cũng đúng.” Hắn dùng thanh đao vốn định chém ta chuyển sang gạt đứt sợi dây thừng trên người ta:
“Ngươi tốt nhất là đừng có đùa bỡn ta, nếu không…”
“Nếu không ta sẽ c.h.ế.t. càng nhanh.”
Tạ Thời Thần bây giờ nghiễm nhiên đã là một bá chủ phương bắc. Trước đây ở kinh thành, ta chỉ nghe đồn rằng ba năm hắn trở về Bắc Cảnh, không những một mình đánh gục ba phiên vương khác, mà còn đánh đuổi đội quân Bắc Du muốn đục nước béo cò dạt về đường biên giới, lui xa năm mươi dặm.
Thú thật, trước khi đến đây ta vẫn giữ thái độ hoài nghi. Bởi vì bảy năm Tạ Thời Thần làm con tin ở kinh thành tuy có dã tâm nhưng hành xử vô cùng nhu nhược.
Cho đến ngày hôm sau, ta vô tình xông vào đại doanh của hắn. Lúc đó hắn đang luyện binh, uy nghiêm đứng trên điểm tướng đài, khoác ngân giáp oai phong lẫm liệt. Một cái phất cờ lệnh của hắn, tiếng hô vang của quân lính xuyên mây nứt đá. Bên ngoài đại doanh tinh kỳ phấp phới, lá cờ thêu chữ “Tạ” khổng lồ tung bay trong gió, uy hiếp lòng người.
Ta chấn động rồi. Tạ Thời Thần sau khi giải trừ phong ấn con tin đã sống thành cái dáng vẻ mà năm xưa ta có nhốt cũng không nhốt nổi.
Nhất Hoan cũng chấn động:
“Cửu điện hạ, ngài chỉ là đứng thứ chín, không phải có chín cái mạng. Lúc này rồi mà ngài vẫn muốn giam lỏng Tạ vương gia sao?”
“Thất kính, thất kính.”
Tạ Thời Thần luyện binh xong bước xuống, ta lập tức vuốt mông ngựa:
“Vương gia uy vũ! Vương gia bá khí! Vương gia thân thủ bất phàm!”
Tạ Thời Thần không buồn để ý tới ta, đi thẳng qua mặt ta. Nhất Hoan nhìn bóng lưng hắn, rồi lại nhìn ta với ánh mắt đầy nghi hoặc:
“Cửu điện hạ, tối qua ngài chưa thu phục được Tạ vương gia à? Không đúng nha, ngài là đệ nhất mỹ nhân kinh thành mà, Tạ vương gia thế mà không động tâm, hắn có phải là bị bất lực không?”
Ta ghét bỏ nhìn Nhất Hoan:
“Nói thế này nhé, có một khả năng là… Tạ Thời Thần hắn vốn không phải là đoạn tụ?”
Nhất Hoan chém đinh chặt sắt: “Tuyệt đối không thể nào!”
Khóe miệng ta giật giật: “Nhất Hoan, tỷ quên mất cái danh tiếng đoạn tụ của Tạ Thời Thần là từ đâu mà ra rồi sao?”
Nhất Hoan tắt đài. Có lẽ tỷ ấy đã nhớ lại chuyện xui xẻo mình làm năm xưa.
Đó là chuyện xảy ra vào năm thứ hai Tạ Thời Thần làm con tin ở kinh thành. Khi đó Tạ Thời Thần đối với việc bị ta giam lỏng vô cùng bất mãn, nhưng hắn không có cách nào làm gì được ta.
Tuy ta văn không thông võ không thạo, nhưng lúc đó ta lại là hoàng tử có quyền thế nhất chỉ sau đại ca ta. Nói ta một tay che trời ở kinh thành cũng không ngoa. Dù mẫu phi ta xuất thân kỹ nữ, không có thế lực nhà ngoại, nhưng bà lại độc sủng lục cung. Nếu không phải ta quá phế, cộng thêm đại ca là đích trưởng tử và có mấy vị nguyên lão ba triều dập đầu vào cột rồng thề c.h.ế.t. không cho phụ hoàng đổi Thái tử, thì ngai vàng Thái tử chưa chắc đại ca ta đã ngồi vững.
Trong triều đình khi ấy, một nửa quan viên là nhờ ta lúc thiếu tiền đi bán quan buôn tước mà có cơ hội tiến triều. Một nửa còn lại thì phải nộp “phí bảo kê chức quan” cho ta, thiếu một đồng là không biết lúc nào bị giáng chức. Lục bộ trong triều ta đều có người. Nói thế này cho dễ hiểu: Người của ta giúp ta tham ô xong bị kiện lên Hình bộ, Hình bộ quay mặt đi tìm lý do ném kẻ kiện ta vào đại lao; nếu bọn họ muốn tạo áp lực dư luận, Lễ bộ sẽ trích dẫn kinh điển cộng thêm chửi thề để tẩy trắng cho ta và chửi ngược lại. Quan trọng là chửi thề. Thiết lập “tài hoa xuất chúng” của ta cũng từ đó mà ra.
Tạ Thời Thần mười lăm tuổi, thẳng thắn, ghen ghét cái ác như kẻ thù. Khi biết cái danh tài hoa xuất chúng của ta có được bằng cách đó, hắn càng chán ghét ta, kiên quyết phải đối đầu với thế lực tà ác là ta đến cùng.
Vài tháng đầu hắn còn chút cốt khí. Từ tuyệt thực đến ám sát, rồi cả bỏ trốn, hắn đều thử qua hết.
Kết quả phát hiện, rời khỏi Bắc Cảnh hắn chẳng là cái thá gì. Hắn tuyệt thực ta liền ép đổ thức ăn vào miệng; hắn hành thích, ta có Nhất Hoan – cao thủ lọt top 3 trên bảng xếp hạng Đại Lương bảo vệ. Hắn bỏ trốn quả thực thoát khỏi phủ của ta, nhưng xui xẻo vừa ra khỏi cửa đã bị ám sát, người vẫn là do ta cứu về.
Thấy hắn vẫn làm loạn, chê hắn phiền phức, ta trực tiếp ném hắn vào tử lao nhốt mười ngày nửa tháng, chẳng ai dám nói với hắn một lời. Vất vả lắm hơn nửa năm sau, do ta cây to đón gió đắc tội với Tam ca, trong lúc ta bận đấu đá với Tam ca không rảnh bận tâm hắn, hắn cuối cùng cũng gửi được thư cầu cứu về Bắc Cảnh.
Kết quả Bắc Cảnh hồi âm lại một câu khiến hắn tuyệt vọng: Bảo hắn an tâm ở lại phủ của ta mà sống.
Tạ Thời Thần suy sụp. Nhất Hoan thực sự nhìn không nổi nữa, bèn khuyên hắn:
“Tạ tiểu thế tử, hà tất phải thế? Kịp thời hưởng lạc không vui sao? Nghĩ theo hướng tốt thì Cửu hoàng tử tuy là thiên tài xinh đẹp, không dạy được ngài điều gì, nhưng ít ra cũng không ép buộc ngài chuyện gì mà.”
Tạ Thời Thần nhổ một bãi: “Ta tuyệt đối sẽ không cúi đầu!”
Nhất Hoan mang vẻ mặt “đã hiểu”, quay sang nhìn ta:
“Tạ tiểu thế tử hi vọng ngài đến cưỡng chế ái với hắn đi.”
“Tên Tạ Thời Thần thối tính!” Ta lườm Nhất Hoan: “Dám đặt biệt danh lung tung cho chủ tử, trừ một tháng tiền lương!”
Nhất Hoan tức giận lườm lại ta: “Vậy ngài tối ngủ tốt nhất nên mở to mắt ra!”
Ta tưởng tỷ ấy nói đùa. Ai ngờ vài tháng sau, giữa đêm tỷ ấy ném Tạ Thời Thần đang hôn mê lên giường ta.
“Cửu hoàng tử, tỉnh lại đi, tình yêu cưỡng chế của ngài đến rồi.”
Hóa ra trong phủ có kẻ phản bội, nhận tiền của Tam ca định hạ xuân dược ta, kết quả hạ nhầm lên người Tạ tiểu thế tử.
Ta tức giận: “Hắn bị hạ dược ngươi ném hắn qua chỗ ta làm gì? Đi tìm đại phu chứ!”
Nhất Hoan đáp không chớp mắt, nở nụ cười tà ác:
“Không có nguy cơ thì tạo nguy cơ cho chủ tử. Ngài đoán xem Tạ tiểu thế tử lát nữa tỉnh lại trên giường ngài, phát hiện bản thân bị hạ xuân dược, liệu có cho rằng ngài là tên biến thái rồi càng nỗ lực ám sát ngài hơn không?”
Nhất Hoan càng cười tươi hơn: “Kẻ phản bội ta đã xử lý xong rồi, c.h.ế.t. không đối chứng.”
Ta thề, nếu không phải đánh không lại Nhất Hoan và còn cần tỷ ấy bảo vệ, ta đã g.i.ế.t tỷ ấy tám trăm lần rồi. Ta nghiến răng:
“Tâm lý trả thù của tỷ có cần phải mạnh như vậy không?”
Nhất Hoan nhún vai dang tay:
“Oán khí của người làm thuê vốn dĩ còn nặng hơn q.u.ỷ, ai bảo ngài trừ lương ta!”
Ta vừa định phản ứng lại, tỷ ấy đã tiện tay tát Tạ Thời Thần một cái cho tỉnh rồi chuồn mất.
Tạ Thời Thần tỉnh lại phát hiện bị hạ dược, lại còn nằm trên giường ta, phẫn nộ mắng ta là cầm thú. Bất đắc dĩ trước khi dược hiệu hoàn toàn phát tác, hắn tung một cước đạp ta xuống giường.
“Tiêu Khởi Tuệ, ngươi còn vương pháp không?!”
Nửa đêm bị vỗ tỉnh ta vốn đã bực, nay lại bị hắn đạp một cước, không nhịn được bèn mắng lại hắn một câu “Ta chính là vương pháp”, sau đó trói nghiến hắn trên giường.
Đêm đó, cả phòng ta đều là tiếng rên rỉ nhẫn nhịn của hắn. Cái danh đoạn tụ của hắn cứ thế mà truyền ra. Cũng vì một đêm này mà cả kinh thành đều đồn đại Cửu hoàng tử chơi quá bạo, làm gãy cả eo mình.
Hôm sau, phụ hoàng thấy ta ôm eo thượng triều, lén giơ ngón tay cái lên khen ta:
“Làm tốt lắm! Dạy không hỏng thì triệt để làm cho hỏng luôn! Không hổ là người biết chơi, giác ngộ này tuyệt quá!”
Ta nhổ vào! Eo của ta là bị Tạ Thời Thần đạp cho bị thương. Nhưng đám quan lại hiển quý kinh thành đã hoang đường đến cực điểm, mặc kệ sự thật ra sao, vì muốn nịnh bợ ta, thi nhau vác đến phủ ta tặng mấy món đồ chơi không nhập lưu.
Ta nhìn mấy thứ đồ chơi nhỏ trong phủ mà chỉ muốn cười nhạo đầu óc đám quan viên kia. Sao bọn họ không dứt khoát chọc ngón tay vào trán ta mà hỏi: “Cửu hoàng tử, ngài bị bất lực đúng không?”
Duy chỉ có Nhất Hoan là rất vui vẻ. Lúc ta tức giận định quăng sạch đống đồ đó đi, tỷ ấy hỏa tốc gom hết lại gói gém cẩn thận.
“Đừng! Đừng vứt! Mang đi bán kiếm được bộn tiền đấy!”
Vừa xách đồ ra cửa, tỷ ấy vừa cảm thán:
“Biết sớm bán đồ này kiếm được tiền, ngay ngày đầu Tạ tiểu thế tử đến kinh thành ta đã nên xào couple lăng xê cho hai người rồi. Sau này phủ mình hết tiền, hai người cứ lấy nhau ra mà kinh doanh.”
Ta với Tạ Thời Thần vẫn câu nói cũ, nếu không phải còn cần tỷ ấy bảo vệ, tỷ ấy đã c.h.ế.t. trong tay chúng ta từ lâu rồi. Cho nên sau này, mười mỹ nam c.h.ế.t. trên giường Tạ Thời Thần, có lẽ đều phải tính vào phần lỗi của Nhất Hoan. Vậy mà tỷ ấy một chút tự giác cũng không có.