KẺ VÔ DỤNG Ở MẠT THẾ NUÔI HAI CHÓ NGOAN

Chương 3: Kẻ Săn Mồi và Con Tin

Cỡ chữ:

Trần Uyên xách tôi đi về phía một nhà kho. Tôi liều mạng vùng vẫy, bầy tang thi lại bắt đầu gào rú: “Vương! Chừa cho tao một miếng đi! Chừa lại cục xương cũng được!”

“Vương! Ăn mảnh không phải là văn minh đâu!”

“Gâu gâu gâu…”

Trần Uyên chậc lưỡi: “Các ngươi là tang thi chứ có phải c.h.ó đâu, bớt sủa gâu gâu lại đi được không?”

Tôi bị đám tang thi này tẩy não mất rồi, ngơ ngác học theo: “Gâu!”

Trần Uyên sững người, đôi mắt xám xịt ghim chặt lên mặt tôi, mắng: “Lại thêm một con cún con nữa à? Bớt ra vẻ đáng yêu đi, còn ra vẻ nữa ta ăn ngươi thật đấy!”

Ý gì đây? Bây giờ không ăn tôi sao?

Tôi vừa thở phào nhẹ nhõm thì loa phát thanh của trung tâm thương mại gần đó đột nhiên vang lên: “Thẩm Kiến Tây! Thẩm Kiến Tây có ở gần đây không? Nếu nghe thấy thông báo này, xin hãy đến Quảng trường Đạt Vạn hội họp cùng dị năng giả của căn cứ SGD. Thiếu tướng Hướng Trưng đang đợi cậu ở căn cứ!”

Thông báo lặp lại ba lần. Tiêu đời rồi, tôi quen Hướng Trưng. Cậu ta là người bạn học nghèo khổ, lầm lì trong lớp tôi. Bình thường cậu ta không bao giờ giao tiếp với ai, cũng ghét người khác bắt chuyện với mình. Mọi người đều không thích cậu ta.

Sau khi mạt thế ập đến, cả lớp đều thức tỉnh dị năng, chỉ có tôi và cậu ta là không. Nhưng tôi có tiền, ngay từ đầu đã tích trữ được rất nhiều vật tư. Khi tổ chức bỏ trốn, các dị năng giả mang tôi theo nhưng không định mang cậu ta. Tôi khuyên mãi không được.

Tô Lâm còn buồn cười nhìn tôi mỉa mai: “Cậu lo cho cậu ta thế, hay là ở lại nán cùng cậu ta đi.” Kỷ Ngôn đứng cạnh cậu ta, dùng ánh mắt nghi ngờ nhìn tôi. Tôi sợ hãi không dám khuyên nữa, chỉ để lại cho Hướng Trưng một phần vật tư rồi đi theo Kỷ Ngôn.

Bây giờ phát thanh nói Hướng Trưng là Thiếu tướng, vậy chắc chắn cậu ta đã thức tỉnh dị năng rất mạnh. Không chừng là đang tìm tôi để trả thù. Cả lớp chỉ có tôi là yếu nhất, dễ trả thù nhất. Tôi luống cuống tay chân.

Trần Uyên nhìn thấu sự việc: “Hiểu tiếng tang thi thì sao? Có thù với gã à?”

Tôi dở khóc dở cười: “Tôi… tôi làm trâu làm ngựa cho anh. Hay là anh ăn thịt tôi sớm một chút được không? Tôi thực sự không chịu nổi cảnh sống nơm nớp lo sợ thế này nữa. Con người và tang thi, chẳng bên nào muốn để tôi sống yên ổn cả.”

Trần Uyên trầm ngâm giây lát rồi dứt khoát nhận lời: “Được thôi, đây là ngươi tự yêu cầu đấy nhé, lát nữa đừng hối hận.”

Tôi lắc đầu nguầy nguậy: “Tôi sẽ không hối hận đâu! Nhưng tôi có một yêu cầu nhỏ… anh có thể đánh ngất tôi trước rồi hẵng cắn được không? Tôi… tôi sợ đau lắm.”

Trần Uyên nghiêng đầu từ chối: “Thế thì không được. Thế thì ta làm sao thấy được biểu cảm và âm thanh phong phú của ngươi nữa?”

Đúng là ác ma mà, đã g.i.ế.t người lại còn muốn tra tấn làm trò tiêu khiển! Diêm Vương về hưu từ bao giờ mà nhường ngôi cho Trần Uyên thế này? Tôi hoàn toàn sụp đổ, gào rú loạn cào cào.

Trần Uyên lấy tay bụm miệng tôi lại: “Kêu sớm quá, lát nữa còn nhiều lúc để ngươi kêu.”

Hắn ném tôi lên một chiếc giường gỗ. Tôi không thể tin nổi, nước mắt lã chã rơi. Cái thớt to thế này thì tôi phải chịu đau đớn đến mức nào đây?

Tôi đang khóc rưng rức, Trần Uyên đưa tay lau nước mắt cho tôi, nở một nụ cười không rõ ý vị: “Nhiều nước mắt thật đấy, chảy mãi không hết.” Cảm giác câu này hơi ẩn ý, chắc chắn là đang chê tôi phiền. Tôi không dám khóc nữa, ngồi co rúm trên giường gỗ như một con tôm luộc chờ c.h.ế.t..

Trần Uyên cúi người xuống, bóp cằm tôi ra: “Để ta xem thịt ở đây có nhiều không.”

Nói xong, hắn định cắn vào miệng tôi. Tôi vô cùng hoảng sợ, lập tức ngậm chặt miệng lại, la lên: “Có con tang thi nào ăn thịt người mà lại nhắm vào miệng trước không? Thế có hơi mờ ám quá không?”

Trần Uyên rạp lên người tôi, đôi vai run rẩy. Tôi hoàn hồn mới nhận ra hắn đang cười. Hắn hôn lên khóe miệng tôi, liếc mắt nhìn: “Ta là Tang thi vương, ta khác biệt. Ta cứ thích ăn người là phải ăn miệng trước đấy.”

Một chiếc lưỡi trơn trượt chui tọt vào miệng tôi. Mỏi cả mồm mà chẳng mất đi miếng thịt nào. Ý gì đây? Cố tình tra tấn tôi à?

Chờ một lúc, cánh cửa kho bỗng bị một đám tang thi đẩy tung ra. Chúng gào rú: “Vương! Vương! Toang rồi! Nãy bọn tao đi loanh quanh trung tâm thương mại tìm đồ tươi sống thì bị dị năng giả của căn cứ SGD phát hiện. Bọn nó báo cho cái tên Thiếu tướng c.h.ế.t. tiệt kia rồi! Vương! Đừng ăn miếng đậu hũ trắng trẻo đó vội, ra chiến đi! Chiến! Chiến! g.i.ế.t! g.i.ế.t!”

Bầu không khí bỗng nhiên sục sôi nhiệt huyết. Trần Uyên mất kiên nhẫn đứng dậy, cởi chiếc áo khoác rách rưới ra đắp cho tôi: “Các ngươi canh chừng nó cho kỹ. Đừng để đám dị năng giả, đặc biệt là Hướng Trưng phát hiện.”

Tang thi số 1 nhìn tôi một cái, nuốt nước bọt: “Vương, cho cắn một miếng được không?”

Trần Uyên không nói gì, chỉ nhạt nhẽo liếc nó một cái. Tang thi số 1 rụt cổ lại: “Tao hiểu rồi, đậu hũ nhỏ không ăn, không ăn.”

Bên ngoài vang lên một tiếng nổ c.h.ói tai. Trần Uyên nhíu mày, chớp mắt đã biến mất tăm.

Tôi giũi mắt, lầm bầm: “Hắn biết dịch chuyển tức thời à?”

Tang thi số 1 tay ôm cái bánh màn thầu cằn cỗi nhai trệu trạo: “Đương nhiên rồi! Nếu không thì sao xứng làm Vương? Tang thi chúng ta cũng có một số ít thức tỉnh được dị năng đấy.”

“Thế à…” Tôi gật đầu, vừa định nói được thôi, thì mái nhà kho bỗng bị một cơn cuồng phong hất văng đi. Tôi ngơ ngác ngẩng đầu nhìn trời, đụng ngay một đôi mắt âm u đang lơ lửng trên không trung. Chủ nhân của đôi mắt ấy lập tức khóa chặt lấy tôi, lao vụt xuống.

Tôi vội vàng lăn lê bò toài. Trời đất ơi, sao Hướng Trưng lại tìm thấy tôi nhanh thế này? Dù cậu ta có hận chúng tôi bỏ rơi cậu ta đến mấy, cậu ta cũng nên đi tìm Kỷ Ngôn mà trả thù trước chứ! Quả nhiên là vì tôi yếu ớt dễ ra tay nhất sao? Tôi dù sao cũng chừa lại vật tư cho cậu ta mà, đâu đến mức đáng tội c.h.ế.t.? Tôi dở khóc dở cười.

Sự thật chứng minh, tôi đúng là một kẻ đỉnh cấp bất tài, trốn ai cũng không thoát. Luống cuống né tránh được nửa ngày, Hướng Trưng chỉ cần rẽ ngoặt một cái là đã dịch chuyển ngay đến trước mặt tôi. Tôi nhắm chặt mắt sợ hãi, lại là một tư thế tiêu chuẩn chờ c.h.ế.t..

Giây tiếp theo, tôi bị một bàn tay xách bổng lên không trung. Là Trần Uyên, hắn bắt tôi làm con tin. Răng nanh của hắn kề sát cổ tôi, khiêu khích Hướng Trưng: “Đây là con mồi của ta. Ngươi muốn nó à? Vậy để ta biến nó thành đồng loại rồi giao cho ngươi.”

Tôi sợ độ cao, suýt nữa thì tè ra quần, nhắm tịt mắt lại. Vài giây sau, Hướng Trưng mở miệng, giọng nói lạnh lẽo thấu xương: “Ngươi lải nhải cái gì vậy? Làm thế nào ngươi mới chịu trả cậu ấy cho ta?”

Phải rồi, ở đây chỉ có tôi hiểu tiếng tang thi. Con chim sắp c.h.ế.t. thì tiếng hót cũng bi ai, người sắp c.h.ế.t. thì chỉ muốn quậy tung cả thế giới lên. Tôi nhắm mắt, lớn tiếng nói nhăng nói cuội: “Cậu ta nói cậu không bằng cậu ta, chắc chắn không đánh lại cậu ta. Bạn học Hướng, cậu ta thực sự coi thường cậu đó! Cậu nhất định phải dạy cho cậu ta một bài học!”

Dịch láo xong, tôi lại nêu lên thỉnh cầu trước lúc lâm chung: “Bạn học Hướng, xin cậu, xin cậu đánh tôi một tia sét cho tôi đầu thai lại đi! Tôi thực sự chịu hết nổi cảnh bị tất cả các người coi là đồ chơi rồi! Tôi không sống nổi, Trần Uyên cũng đừng hòng sống yên, tất cả cùng c.h.ế.t.! Tiện thể để Hướng Trưng xả giận.”

Hoàn hảo.

Hướng Trưng trầm mặc vài giây, lạnh lùng đáp: “Dị năng của tôi không phải là hệ sấm sét.”

Tôi khóc òa lên. Chuyện đó có quan trọng không? Quan trọng là tôi không sống nổi nữa rồi.

Trần Uyên cười khẩy: “Không ngờ cái chiếc bánh ngọt nhỏ như ngươi cũng biết chơi trò tâm cơ đấy. Ngươi đợi đấy, đợi ta g.i.ế.t c.h.ế.t. nó rồi quay lại làm c.h.ế.t. ngươi.”

Đương nhiên, chỉ có tôi là hiểu được câu nói đầy ẩn ý đó. Bọn họ lại lao vào đánh nhau. Tôi không dám mở mắt, chỉ nghe tiếng gió rít gào vù vù bên tai. Trần Uyên phải mang theo tôi làm con tin nên đối phó có chút chật vật, chịu không ít vết thương. Hắn tức điên lên, rất mất kiên nhẫn.

“Phiền phức c.h.ế.t. đi được! Bánh ngọt nhỏ, ngươi nói xem ta biến ngươi thành đồng loại, nó còn muốn ngươi nữa không?”

Đương nhiên là muốn! Biến thành tang thi rồi, Hướng Trưng thân là dị năng giả còn không muốn lấy mạng tôi sao? Tôi bỏ cuộc, mặc kệ, cổ vẹo sang một bên, tứ chi đung đưa trong không trung, lười để ý tới hắn.

Trần Uyên cũng chẳng khách sáo, thực sự cười nhạt một tiếng, hung hăng cắn rách cổ tôi. Cắn một cái, liếm hai cái, chiếc miệng vương mùi m.á.u tanh lại chuyển sang cắn lên môi tôi, nở nụ cười đầy bệnh hoạn: “Bánh ngọt nhỏ, chào mừng đến với thế giới của tang thi.”

Mẹ kiếp, con thỏ nóng nảy cũng biết cắn người đấy! Tôi cắn mạnh vào lưỡi hắn một cái: “Cút đi, đồ thần kinh! Muốn g.i.ế.t thì g.i.ế.t lẹ đi, tại sao cứ phải chơi đùa tôi như vậy?”

Trần Uyên rên lên một tiếng, vòng tay ôm tôi đột ngột siết chặt: “Ta thích đó. Thẩm Kiến Tây, trong m.á.u ngươi có độc à? Làm ta rát quá.”

Vừa dứt lời, một lưỡi dao gió xẹt qua. Trần Uyên chật vật né tránh, giọng nói vang vọng khắp bán kính trăm mét: “Lũ ngốc, mau rút lui! Não đi bọc hậu!”

Bầy tang thi bước chân hỗn loạn, chẳng mấy chốc đã rút sạch. Trần Uyên ném mạnh tôi sang một bên, tự mình bỏ chạy: “Bánh ngọt nhỏ, lần này chưa ăn được ngươi. Đợi đó, ta sẽ đi tìm ngươi!”

Lời hắn thoảng qua trong gió rồi biến mất dạng. Tôi từng nghĩ mình sẽ c.h.ế.t., nhưng không ngờ lại c.h.ế.t. bằng cách “tiếp đất bằng cùi chỏ” một cách nguyên thủy như thế này. Mẹ cái thế giới mạt thế, kiếp sau có cho vàng tôi cũng không thèm đến nữa.

Một bóng đen chớp nhoáng che khuất ánh sáng trước mắt tôi. Hướng Trưng dùng hai tay đỡ lấy tôi, tay cậu ta hơi run rẩy, ôm chặt tôi vào lòng: “Thẩm Kiến Tây, cậu đừng sợ! Cô giáo đang nghiên cứu huyết thanh tang thi, bọn… bọn tôi nhất định sẽ không để cậu xảy ra chuyện gì đâu!”

Mẹ kiếp, tôi lại bị người ta bắt cóc làm con tin nữa rồi. Lần này là đi làm vật thí nghiệm sao? Thẩm Kiến Tây, kiếp trước mày chắc chắn phải làm nhiều chuyện ác lắm, kiếp này mới bị người ta đùa giỡn như vậy. Cái số phận c.h.ế.t. tiệt này lại làm tôi tức ngất đi rồi.

Bình luận

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!