Ôm một đống nan tre đã gọt xong trở về Thẩm gia, Thẩm Vũ Châu đang lẳng lặng đợi trong viện. Hắn nhìn thấy ta, thở phào nhẹ nhõm một hơi rồi sau đó trong mắt đầy vẻ trào phúng:
“Kẻ ngốc đúng là kẻ ngốc, trong đầu ngoài ăn ra thì chỉ còn biết chơi. Trời tối rồi cũng không mau mau trở về. Uổng công ta tưởng nói ngươi vài câu thì ngươi đi tìm sống tìm c.h.ế.t. cơ đấy. May mà chưa sai người đi tìm…” Thẩm Vũ Châu cằn nhằn. “Nếu không Diệp nhị cô nương mà biết được, không biết lại chê cười ta thế nào nữa.”
Ta mím đôi môi vẫn còn hơi nóng ran, tâm trí để đi đâu mà gật gật đầu: “Đúng vậy đúng vậy, may mà Thẩm Vũ Châu không đi tìm.”
Nhớ lại lúc nãy, vừa định lấy một viên kẹo ra tặng đi, quay đầu lại nhìn thấy túi trống không, ta lập tức hối hận. Nhìn chằm chằm vào miệng người ta mà nuốt nước bọt, càng nhìn càng thèm, thực sự không nhịn được mà nhào tới, kết quả đầu lưỡi tê rần, mà một chút kẹo cũng không lấy lại được, cả người mệt đến mức không thở nổi, ngã vào trong ngực người ta cứ thế rơi nước mắt.
“Được rồi được rồi, đừng giận.” Ôm chặt eo ta, Tống Cảnh Nguyên cười lớn, lấy ra một gói kẹo: “Biết A Ý thích, sau này đều mua cho A Ý. Đây là kẹo của cửa hiệu Hòa Thuận Ký được yêu thích nhất ở kinh đô đấy.”
Thỉnh thoảng Thẩm Vũ Châu có mua điểm tâm cho nhị tiểu thư Diệp gia, ta phải cầu xin hắn rất lâu, hắn mới miễn cưỡng mang về cho ta vài viên, còn chê ta lắm chuyện phiền phức. Bây giờ ta lại có một gói kẹo nặng trĩu thế này rồi.
“Nhiều quá đi mất.” Ta ôm rổ, dưới đáy đang giấu gói kẹo đó, sợ Thẩm Vũ Châu lại nói ta không xứng đáng được ăn rồi cướp mất đi. Ta theo bản năng rảo bước nhanh muốn trốn vào trong phòng, ngặt nỗi lại bị túm lấy cổ áo sau.
“Lão tử còn chưa nói xong, ngươi vội vàng đi đâu?”
Hắn nhìn thoáng qua chiếc rổ, ta căng thẳng đến mức thở cũng không dám thở mạnh. May thay, Thẩm Vũ Châu chỉ rút ra một thanh nan tre, đánh giá một phen:
“Gần đây tay nghề gọt nan tre của ngươi tiến bộ không ít nhỉ. Vừa hay bảy ngày sau là sinh thần Diệp cô nương, ngươi làm cho ta một chiếc đèn lồng hoa tặng nàng ấy chơi đi.”
“Nhưng mà ta hình như không rảnh đâu.”
Sau khi nhận kẹo của Tống Cảnh Nguyên, ta có chút ngại ngùng, luống cuống tháo túi tiền trút ra tay. Tồi tệ thật, quên mất tiền tiêu vặt hàng tháng còn chưa kịp vào túi thì đã bị Thẩm Vũ Châu lấy mất rồi. “Kẻ ngốc thì tiêu tiền kiểu gì chứ? Muốn gì lão tử mua cho ngươi là được!” Hiện tại chỉ còn lại vài đồng xu lẻ loi, kém rất xa.
Ta khổ não bực bội, còn Tống Cảnh Nguyên thì chỉ vào chiếc chuông gió bên cạnh: “Hay là A Ý lấy cái này để đổi chiếc chuông gió này?”
Tống Cảnh Nguyên nhìn ra sự do dự của ta, ánh mắt có chút ảm đạm đi vài phần: “Vì là đồ tặng người khác, nên luyến tiếc không muốn cho ta sao?”
“Nỡ chứ, nỡ chứ!” Cảm thấy hắn vừa buồn, tim ta cũng chua xót theo. Ta vẫy vẫy tay vội vàng giải thích: “Chỉ là chiếc chuông gió này bị ta lỡ giẫm lên một cước, bẩn rồi, không tốt không tốt.”
Khóe miệng vừa mới hạ xuống của Tống Cảnh Nguyên lại vểnh lên: “Vậy A Ý làm lại cho ta một chiếc mới nhé? Làm dành riêng cho ta, sau này ta chỉ mua kẹo cho A Ý, A Ý cũng chỉ đan đồ trúc cho ta được không?”
Ta bị nụ cười của hắn câu mất hồn, mơ hồ gật đầu lịa lịa như gà mổ thóc.
Tống Cảnh Nguyên gọt nan tre giúp ta, còn cẩn thận mài nhẵn những phần xước có thể đâm vào tay, gợi ý rất nhiều kiểu dáng, nhưng lại yêu cầu ta mỗi ngày chỉ được đan hai canh giờ. Nếu không nghe lời, lén lút trốn trong chăn đan đồ, thì hình phạt không chỉ là không có kẹo ăn đâu.
Ta đỏ tai bẻ ngón tay tính toán. Làm xong các kiểu dáng cho Tống Cảnh Nguyên, thì chiếc đèn lồng hoa mà Thẩm Vũ Châu muốn e là phải xếp hàng tới mấy tháng sau, hoàn toàn không kịp sinh thần của Diệp tiểu thư.
“Không được không được, đèn lồng hoa Thẩm Vũ Châu vẫn nên tìm người khác làm đi. Dù sao ngươi cũng luôn chê ta đan xấu, chỗ này không tốt chỗ kia không được, những thứ trước đây tặng ngươi đều bị ném lăn lóc vào góc tường hết rồi mà.”
Ta thở dài nói xong, nửa ngày không nghe thấy tiếng trả lời, lúc nhìn lại thì Thẩm Vũ Châu đã mất kiên nhẫn bỏ đi từ xa.
Trời ngày càng lạnh, chăn cũng ngày càng lạnh lẽo, ngủ không ngon giấc, hôm nay ta dậy rất muộn. Đang bò ra bàn nghiên cứu, Thẩm Vũ Châu thình lình xuất hiện phía sau:
“Không phải bảo ngươi làm đèn lồng hoa sao, tại sao lại làm chiếc thuyền nhỏ thế này?” Hắn nhìn đồ vật trong tay ta, day day trán: “Thôi, thuyền thì thuyền vậy, Diệp nhi hẳn là cũng sẽ thích.”
Thấy hắn nói xong liền định giơ tay lấy, ta vội ôm chặt vào lòng bảo vệ.
“Hôm đó ta đã nói với ngươi rồi mà, bảo ngươi tìm người khác làm đèn lồng hoa cho Diệp tiểu thư.”
“Được được được.” Thẩm Vũ Châu qua loa. “Có chuyện gì đợi về rồi nói sau, xe ngựa đang đợi bên ngoài kìa, mau đưa đồ cho ta.”
Ta lắc đầu: “Không được, không thể đưa cho ngươi. Đây là ta đã đồng ý làm cho Cảnh Nguyên rồi.”
Bàn tay Thẩm Vũ Châu khựng lại giữa không trung, từ từ nheo mắt lại: “Cảnh Nguyên? Tống Cảnh Nguyên? Ngươi quen biết Tân vương từ lúc nào?”
Ta quay mặt đi, ấp úng nói: “Hôm đó… gặp ở rừng mai…”
“Rừng mai?” Chân mày Thẩm Vũ Châu giãn ra, đột nhiên phụt cười thành tiếng. “Hôm đó bất quá chỉ là một câu đùa cợt, ngươi coi là thật thì thôi đi, lại còn lấy Tân vương ra để lừa ta, chọc tức ta? Lâm Chí Ý, ngươi tưởng ta cũng ngốc như ngươi sao?”
Thẩm Vũ Châu vỗ vỗ vào đầu ta: “Tân vương m.á.u lạnh vô tình, lại ghét nhất là loại nam nhân yếu đuối và đồ ngu ngốc. Năm năm ngài ấy dẫn binh đi Dịch Châu, những tù binh quỳ càng nhanh thì c.h.ế.t. càng thảm. Mà ngươi thì chiếm trọn cả hai điểm đó. Tân vương mà thấy ngươi, không ban cho ngươi một trận đòn thì thôi, làm sao có chuyện kết giao với ngươi, đòi món đồ trúc rách nát gì đó của ngươi chứ!”
Ta há hốc miệng: “Không phải đâu, ta không lừa ngươi, Cảnh Nguyên ngài ấy…”
“Suỵt!” Thẩm Vũ Châu bắt ta im lặng. “Sao còn dám gọi thẳng tên húy của Tân vương? Coi chừng bị cắt lưỡi đó!”
Vai ta run lên, vội bụm chặt miệng.
Thẩm Vũ Châu an ủi, lấy ra từ trong túi hai viên kẹo đưa cho ta xem: “Đồ mèo tham ăn, cố ý mua cho ngươi đó.”
Ta không động đậy, cũng không nhận lấy. Tống Cảnh Nguyên đã nói rồi, kẹo không được ăn nhiều.
Thẩm Vũ Châu bất đắc dĩ đỡ trán: “Được rồi được rồi, chẳng phải là sợ ta thật sự không thành thân với ngươi sao? Bây giờ ta đồng ý với ngươi, chuyện thành thân ta sẽ cân nhắc thêm, hài lòng chưa?”
Sao tự dưng lại kéo sang chuyện thành thân rồi? Ta nghi hoặc lại lắc đầu: “Không phải đâu, ta không hề bắt ép ngươi phải thành thân với ta. Đợi Thẩm phu nhân về, ta sẽ nói rõ với bà ấy, bảo bà ấy đừng ép ngươi nữa.”
“Đủ rồi!” Lời chưa dứt đã bị cắt ngang. “Cần dỗ cũng dỗ rồi, chút chuyện cỏn con thế này ngươi định làm loạn tới bao giờ?” Thẩm Vũ Châu mặt đầy chán ghét: “Vốn dĩ định thấy ngươi biểu hiện tốt, ta sẽ mang ngươi đi dự tiệc cho khuây khỏa. Bây giờ xem ra không cần thiết nữa rồi.”
Hắn liếc mắt nhìn chiếc thuyền nhỏ ta đang ôm khư khư, cười gằn nói: “Không đưa thì không đưa, làm như ai thèm lắm ấy. Chỉ cần ngươi đừng có hối hận là được. Sau này cho dù ngươi có làm hàng ngàn hàng vạn cái, khóc lóc cầu xin ta nhận lấy, ta cũng chỉ coi như rác rưởi mà đạp nát đi rồi đem đốt mà thôi.”
Nhìn Thẩm Vũ Châu không quay đầu lại sải bước lớn ra khỏi viện, ta đặt chiếc thuyền nhỏ trở lại bàn, lặng lẽ đan xong chút cuối cùng rồi lại ngẩn ngơ ngồi đó rất lâu.
Cho đến khi có hai bóng người từ trên tường nhảy xuống, hộp đồ ăn tinh xảo được đưa tới trước mặt.
“Lâm công tử, món canh trúc hôm nay đặc biệt dặn dò đầu bếp cho ít muối đi rồi, ngài mau uống lúc còn nóng. Điểm tâm cũng là vừa mới ra lò, ngài mau ăn lúc còn nóng.” Bọn họ cung kính chắp tay, chuẩn bị cáo lui.
Ta vội vàng đứng dậy gọi hai người họ lại. So với Thẩm gia, tòa phủ đệ này quả thực rất lớn. Ta đi theo sau người ta, cúi gằm mặt buồn bực. Thật là, đã nói là đan thuyền xong sẽ nhờ bọn họ mang cho Tống Cảnh Nguyên, kết quả hai người họ lại chậc chậc giơ ngón cái lên khen:
“Lâm công tử thật lợi hại, lại có thể làm ra chiếc thuyền nhỏ đẹp đẽ và phức tạp đến vậy! Bất quá… thứ đồ trân quý như thế này, đương nhiên là phải do đích thân Lâm công tử đưa tới mới tốt.”
“Đúng vậy đúng vậy, hai người bọn ta tay chân thô lỗ, ngàn vạn lần không dám động vào.”
Một tràng lải nhải khen ngợi làm ta quay mòng mòng, lẽo đẽo đi theo bọn họ. Gần đến trước cửa mới sực nhớ ra mình đang căng thẳng.
“Chủ tử, Lâm công tử đến rồi.”
Nghe thấy tiếng động, Tống Cảnh Nguyên đang ngồi sau bàn án ngẩng đầu nhìn sang. Ta lập tức rụt vai lại: “Cảnh… Vương gia tốt!”
Ánh mắt Tống Cảnh Nguyên nhạt đi vài phần, hắn nhàn nhạt nhìn về phía sau ta: “Là các ngươi dạy em ấy gọi như vậy?”
Hai người đang chuẩn bị đóng cửa lập tức cứng đờ, hai tay xua lấy xua để: “Chủ tử minh xét!”
Ta theo bản năng học theo bọn họ, cũng giơ tay định hô “Chủ tử”. Tống Cảnh Nguyên lại lia một ánh mắt, cánh cửa đóng sầm lại, trong phòng chỉ còn ta đứng ngây ngốc đó.
“Qua đây.”
Ta lê bước đi tới, ngồi lên đùi hắn.
“A Ý sao tự nhiên lại gọi Vương gia?” Tống Cảnh Nguyên đỡ lấy eo ta.
Ta nắm chặt các đốt ngón tay, ấp úng… không muốn bị cắt lưỡi.
Tống Cảnh Nguyên nhướng mày, lấy từ bên cạnh ra một món đồ gì đó. Đợi hắn bóc lớp giấy thấm dầu bên ngoài ra, mắt ta sáng rực lên: Kẹo hồ lô kiểu mới của Hòa Thuận Ký! Nhưng Tống Cảnh Nguyên lại bỏ vào miệng mình: “Muốn ăn không?”
Ta nuốt nước bọt ực ực: “Muốn ăn, muốn ăn kẹo hồ lô! Còn muốn ăn cả miệng nữa!”
Tống Cảnh Nguyên một tay chống cằm, ung dung nhìn ta. Ta chồm lên bám lấy hắn, eo Cảnh Nguyên hạ xuống, ta bị đè vào trong ngực hắn. Viên kẹo lăn qua lăn lại giữa răng môi vài vòng, khi rơi xuống nụ hôn trong miệng ta thì đã vơi đi hơn phân nửa.
Tống Cảnh Nguyên mang theo ý cười hôn lên khóe môi ta: “Gọi nhiều lần như vậy, thử xem cái lưỡi của A Ý chúng ta có còn không nào? Ừm, còn không?”
“Ta không nhìn thấy.”
Tống Cảnh Nguyên lại thở hắt ra, giữ lấy gáy ta rồi lại hôn xuống.