Bên ngoài trời vừa đổ tuyết, lại đặc biệt sáng sủa. Ta nhìn lướt qua đĩa điểm tâm đã ăn hơn phân nửa trước mặt, lại nhìn sang Tống Cảnh Nguyên đang ngồi sau bàn án, sau đó lại liếc nhìn cánh cửa bên cạnh. Thuyền nhỏ đã tặng rồi, cơm cũng đã ăn no, còn uống rất nhiều canh ngọt. Ta vừa thắc mắc sao Tống Cảnh Nguyên vẫn chưa gọi người đưa ta về Thẩm gia, lại vừa sợ hãi hắn giây tiếp theo sẽ mở miệng bảo ta về.
Thập Nhất bưng chậu nước tiến vào phòng, ta cảm thấy trái tim hụt một nhịp, cả người không nhúc nhích nổi.
“Nước đã chuẩn bị xong, đưa Lâm công tử đi tắm gội.”
Sùng sục sùng sục, nước thật ấm, thùng tắm thật to, thật là vui quá đi! Thẩm phu nhân đã đi chùa thắp hương, Thẩm Vũ Châu ra ngoài uống rượu, chắc chắn ngày mai mới về. Mỗi khi như thế này, cơm nước ở viện của ta sẽ nguội ngắt, than sưởi vốn đã không đủ nay lại hoàn toàn không có. Hơn nữa hôm nay trời lại đổ tuyết. Nghĩ đến cái ổ chăn tỏa ra hàn khí, ta không khỏi rùng mình một cái.
Ngâm một hồi lâu, lau khô người trở về phòng, Tống Cảnh Nguyên đã tắm xong trước ta. Hắn buông xõa mái tóc dài, chỉ mặc một bộ trung y màu sẫm, đang ngồi trên giường lật xem sách. Hắn nhìn thấy ta vừa vén chăn lên định bước xuống:
“Đã ủ ấm giường cho em rồi, cũng đặt sẵn lò sưởi tay. Đêm nay ta ra thư phòng…”
Lời còn chưa dứt, ta đã nhào tới: “Ngươi bằng lòng ngủ cùng ta sao? Cảnh Nguyên, ngươi tốt thật đấy!”
Đêm thật tối, gió cũng lớn, người khác đều có nha hoàn tiểu tư gác đêm, nhưng ta là kẻ ngốc, không ai chịu đi theo ta. Ta ôm chặt Tống Cảnh Nguyên đang căng cứng cả người, vùi mặt vào khuôn ngực rắn chắc của hắn, ngửi mùi trầm hương trên người hắn, nheo mắt cọ cọ: “Trong người ngươi hình như có ai đang đánh trống kìa, vừa to vừa gấp.”
Đó là giấc ngủ thoải mái nhất từ trước đến nay. Ta được đỡ ngồi dậy, nép vào ngực Tống Cảnh Nguyên mặc y phục. Mơ màng nhìn thấy vài vệt đỏ bầm dưới cổ áo, ta giật mình tỉnh ngủ, túm chặt lấy cánh tay Tống Cảnh Nguyên:
“Trong phủ có phải có c.h.ó hoang không? Thảo nào ta cứ có cảm giác có thứ gì đó cứ chui rúc vào người ta. Hóa ra không phải là mơ! Con c.h.ó hư này chắc là muốn ăn thịt ta rồi.”
Tống Cảnh Nguyên như bị sặc, che miệng ho rũ rượi một trận rồi mới hồi phục lại: “Không có.” Hắn chớp mắt, chỉnh lại cổ áo cho ta, đỏ tai vuốt vuốt lưng ta: “Đừng lo, đã đuổi đi rồi.”
Ta thở phào nhẹ nhõm: “Vậy thì tốt, vậy thì tốt.”
Thế nhưng vừa mang xong giày tất định bước xuống giường, phần thịt mềm ở đùi truyền đến cảm giác mỏi nhừ như bị vật gì mài qua, kích thích đến mức đầu gối ta nhũn ra, suýt thì ngã bệt xuống đất. May mà Tống Cảnh Nguyên nhanh tay lẹ mắt đỡ lấy.
“Xin lỗi.”
“A Ý tại sao phải xin lỗi?” Ta phồng má lên. “Cái này lại không trách ngươi, đáng phải xin lỗi là con c.h.ó hư kia.”
Tống Cảnh Nguyên cạn lời. Đồ c.h.ó hư!