Khúc Nhất Thành lại cãi nhau với tôi rồi.
Lần này là vì tôi bước chân phải vào nhà trước, còn em ấy thì bước chân trái. Cứ mỗi lần cãi nhau, hễ tức giận là em ấy lại đòi bỏ nhà đi. Chuyện này đã xảy ra vô số lần, quanh đi quẩn lại cũng chỉ vì em ấy muốn đi chơi với bạn bè nhưng lại không muốn dẫn tôi theo.
Tôi đã quá quen với việc này rồi, đành bất đắc dĩ giúp người ta thu dọn hành lý. Tôi đứng ở cửa, đưa mắt nhìn em ấy rời đi. Tôi vốn tưởng lần này cũng giống như mọi khi, em ấy chơi chán chê rồi sẽ về nhà. Không ngờ, ngay ngày thứ hai sau khi Khúc Nhất Thành bỏ nhà đi, bên ngoài xuất hiện một loại quái vật hễ thấy người là cắn.
Tính lây nhiễm của virus cực kỳ mạnh. Người bị cắn chỉ mất vài giây đồng hồ cũng sẽ biến thành loại quái vật đó.
Mạt thế tang thi thực sự đến rồi.
Tôi đội cơn sốt cao 40 độ, một mực muốn ra ngoài tìm Khúc Nhất Thành, nhưng lại không trụ nổi mà ngất xỉu ngay tại huyền quan. Lúc tỉnh lại lần nữa, tôi phát hiện mình đã thức tỉnh dị năng kép hệ Lôi và hệ Không gian, còn bên ngoài thì đã sớm biến thành nhân gian luyện ngục.
Sự bất an trong lòng tôi dâng lên đến tột đỉnh. Điện thoại vẫn còn tín hiệu, nhưng dù là Khúc Nhất Thành hay bạn bè của em ấy, tôi không thể liên lạc được với một ai. Tôi cố đè nén sự hoảng loạn trong lòng, tùy ý nhét chút đồ đạc vào không gian rồi xách ba lô ra cửa tìm người.
Khúc Nhất Thành tuy lấy cớ cãi nhau để không mang tôi theo, nhưng em ấy vẫn luôn báo cáo hành tung cho tôi biết. Trước khi mất liên lạc, em ấy đang ở thành phố C, cách thành phố A của tôi hơn 200 km. Khoảng cách này không tính là quá xa, nhưng cũng chẳng gần. Nếu là trước mạt thế, lái xe trên đường cao tốc tầm hai ba tiếng là tới. Nhưng ở cái thời mạt thế giao thông đã sớm tê liệt này, không biết tôi có thể chạy tới đó trong vòng 3 ngày hay không.
Thêm vào đó, tôi vì thức tỉnh dị năng mà đã hôn mê trọn một ngày rưỡi. Không biết Tiểu Chanh Tử (Quả cam nhỏ) nhà tôi hiện tại có còn bình an sống sót đợi tôi đến tìm em ấy hay không.
Tôi bám một tầng dị năng hệ Lôi lên chiếc rìu cứu hỏa, mặt không biến sắc bổ nát đầu con tang thi đang nhào tới. Đám tang thi đi lang thang trong gara tầng hầm khá đông, khung cảnh hiện trường cực kỳ thê thảm.
Tôi của hiện tại mới vừa thức tỉnh dị năng, dù mượn rìu cứu hỏa có thể giảm bớt sự tiêu hao năng lượng, nhưng tôi cũng không hề có ý định tự dưng không biết tự lượng sức mình mà đi dọn dẹp sạch sẽ cái gara này. Hơn nữa, bây giờ tôi đang vội đi tìm Khúc Nhất Thành. Tôi lên xe, mượn sức mạnh dị năng phá vỡ vòng vây của bầy tang thi, lao thẳng về hướng thành phố C.
Đúng như tôi dự đoán, đường đi đến thành phố C đa phần đã tê liệt hoàn toàn, số lượng tang thi lại quá nhiều. Nếu chỉ dựa vào sức của một mình tôi thì chẳng khác nào tự tìm đường c.h.ế.t.. Trước khi dị năng và thể lực cạn kiệt, tôi trốn vào một siêu thị nhỏ, tựa lưng vào tường nhắm mắt dưỡng thần.
Ngoài cửa bỗng vang lên ba giọng nói giao tiếp có phần nhẹ nhõm, phá vỡ sự tĩnh mịch xung quanh:
“Đám tang thi quanh đây hình như đã bị ai đó dọn dẹp rồi, chẳng thấy mấy con cả.”
“Không biết là vị đại lão nào làm việc tốt này nữa, muốn ôm đùi quá đi!”
“Á, ở đây lại có người kìa!”
Tôi mở mắt, lạnh lùng nhìn ba kẻ không mời mà tới đang quấy rầy mình. Người con gái duy nhất trong nhóm ba người lên tiếng hỏi trước:
“Xin chào, cho hỏi ở đây chỉ có một mình anh thôi sao?”
Tôi không trả lời, bình thản đánh giá ba người trước mặt. Trên người bọn họ không tính là quá sạch sẽ, nhưng lại không có vẻ nhếch nhác của người bình thường. Tuổi tác thoạt nhìn cũng không lớn, trông giống hệt mấy cô cậu sinh viên đại học đơn thuần, dễ bị lừa, và đều là dị năng giả.
“Các cậu đến tìm vật tư sao?” Tôi lên tiếng.
“Đúng vậy, ba người tụi em thật vất vả mới chạy thoát khỏi trường học, kết quả phát hiện tang thi bên ngoài cũng chẳng ít hơn trong trường là bao. Sau đó chạy mãi chạy mãi thì tới được đây.”
Ba cô cậu chưa từng chịu sự đánh đập của xã hội này không chút phòng bị nào với tôi. Chỉ vài câu nói, bọn họ đã khai sạch sành sanh mọi gốc gác. Nhưng tôi chẳng hề muốn biết, thậm chí đến tên của họ tôi cũng lười nghe. Tôi chỉ cần biết bọn họ một người hệ Hỏa, một người hệ Thủy, một người hệ Mộc — miễn cưỡng có thể giúp tôi dọn đường đến thành phố C.
Tôi giấu đi sự toan tính hờ hững tận sâu trong đáy mắt, hướng về phía họ nở một nụ cười hòa thiện:
“Tôi có thể cho các cậu vật tư, nhưng cần các cậu giúp tôi một việc nhỏ.”