Có thêm ba người này, gánh nặng của tôi giảm đi không ít. Hơn nữa ba người họ lại rất chân thành, chỉ cần cho chút đồ ăn là sẵn sàng dốc hết toàn lực, vắt kiệt dị năng để mở đường cho tôi. Nhanh c.h.óng gấp rút, cuối cùng cũng mất 3 ngày mới đến được thành phố C.
Nhưng điều khiến tôi bất ngờ là, ở đây vậy mà lại có đội cứu hộ của chính phủ. Điều này có nghĩa là, Khúc Nhất Thành rất có thể đã được họ cứu ra ngoài. Tôi vội vàng chạy qua tìm người dò hỏi, nhưng lại nhận được tin báo: Bọn họ không hề cứu được thanh niên nào tên là Khúc Nhất Thành.
Chân tôi mềm nhũn, trước mắt tối sầm, may mà có người đỡ một tay mới không ngã quỵ.
Không có?
Sao có thể không có được?
Em ấy nói với tôi là em ấy đến thành phố C chơi cơ mà. Sao có thể không có?
Ba cô cậu sinh viên thấy tôi như vậy liền xúm lại an ủi:
“Thính ca, Chanh Tử ca chắc chắn vẫn còn sống, chỉ là chưa được tìm thấy thôi. Chúng ta cùng nhau vào trong tìm, nhất định có thể cứu được anh ấy ra mà!”
Tôi hít một hơi thật sâu:
“Đúng, em ấy chắc chắn không sao. Chắc chắn em ấy vẫn đang đợi anh.”
Tôi quay người lại, chợt nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc. Là một trong những người bạn của Khúc Nhất Thành — Kỳ Dương.
Kỳ Dương nhìn thấy tôi liền sững sờ:
“Bùi Tự Thính? Mày vẫn còn sống sao?”
“Kỳ Dương, Tiểu Chanh Tử nhà tôi đâu?” Tôi bước nhanh tới, giọng nói căng thẳng đến mức không kìm nén nổi: “Mày không phải đi cùng em ấy đến thành phố C chơi sao? Tại sao ở đây chỉ có mình mày? Em ấy đâu rồi?”
Kỳ Dương nhắm nghiền mắt, vẻ mặt bi thống nặng nề:
“Chanh Tử… cậu ấy… mày đừng quá đau buồn, mạt thế đến quá bất ngờ, không ai mong muốn cả…”
Trái tim tôi đột nhiên chìm xuống đáy, tôi gắt gao truy vấn:
“Tiểu Chanh Tử rốt cuộc bị làm sao?”
“Lúc đó mấy đứa tao đang đi đường bình thường, đột nhiên có người bên cạnh nhào tới cắn người. Bọn tao sợ hãi quá, kéo cậu ấy cắm đầu cắm cổ bỏ chạy. Lúc rẽ ở góc cua, Chanh Tử chạy vội quá nên bị vấp ngã, đầu đập mạnh xuống đất…” Hắn ngừng lại một chút, giọng nói trầm xuống, mang theo sự tự trách nồng đậm: “Lúc đó bầy tang thi đã đuổi theo sát nút, bọn tao muốn kéo cậu ấy, thực sự muốn kéo cậu ấy, nhưng cậu ấy mãi không bò dậy nổi. Xin lỗi… là bọn tao không bảo vệ tốt cho cậu ấy.”
Kỳ Dương lau nước mắt, khuyên nhủ tôi:
“Mày đừng quá đau lòng, cũng đừng nghĩ quẩn. Chanh Tử ở trên trời có linh thiêng, chắc chắn mong mày được sống cho tử tế.”
Tử khí bắt đầu lan tràn ra xung quanh. Đại não tôi nổ tung, trắng xóa một mảnh.
Tiểu Chanh Tử nhà tôi… mất rồi?
Đùa cái quái gì vậy?
Hàn ý ngập trời từ đáy lòng cuộn trào dâng lên. Tôi không nói thêm nửa lời, xoay người dứt khoát chui vào chiếc xe địa hình, đạp mạnh chân ga, không chút do dự lao thẳng vào khu vực trung tâm thành phố C đã sớm thất thủ.
Không tìm thấy.
Không tìm thấy.
Vẫn không tìm thấy.
Dị năng cạn kiệt thì lấy tinh hạch ra bổ sung, cạn kiệt rồi lại bổ sung. Lúc mới đến thành phố C, dị năng của tôi mới ở bậc 3, bây giờ đã lên tới bậc 5 rồi. Thế nhưng, cho dù tôi sắp lật tung cả cái thành phố C này lên, tôi vẫn không thể tìm thấy bóng dáng của Khúc Nhất Thành.
Em ấy thật sự đã bị thủy triều tang thi nuốt chửng rồi sao?
Tôi không muốn tin, nhưng lại không thể không tin.
Khúc Nhất Thành không còn nữa, tôi sống vất vưởng trên cái thế giới mạt thế này thì còn ý nghĩa gì đâu?
Ngay lúc tôi vạn niệm câu khôi, dự định quay đầu nhảy vào bầy tang thi, thì bỗng cảm thấy vạt áo bị thứ gì đó kéo lại.
Vừa quay đầu, tôi liền nhìn thấy một gương mặt quen thuộc cùng đôi mắt đỏ ngầu – biểu tượng của thân phận tang thi.
Tiểu tang thi ngốc ngốc nghếch nghếch, không cắn người mà lại biết nói tiếng người:
“Người ơi, ngươi có thể nuôi ta không?”
Là Khúc Nhất Thành!
Mắt tôi lập tức cay xè:
“Tiểu Chanh Tử…”
Tiểu tang thi có vẻ không hiểu lắm, nghiêng đầu lặp lại lần nữa:
“Người ơi, ngươi có thể nuôi ta không?”
Tôi thử đưa tay ra nắm lấy tay em ấy. Tiểu tang thi ngoan ngoãn mặc cho tôi nắm, không hề phản kháng. Tôi cảm nhận rõ ràng niềm vui sướng tột độ khi thứ quan trọng nhất tưởng chừng đã mất đi nay lại tìm về được.
“Được, anh nuôi em.”
Nhưng mà, tang thi dường như phải ăn thịt người. Tuy hiện tại đã là mạt thế, nhưng tôi vẫn chưa điên rồ đến mức vì muốn nuôi tiểu tang thi mà đi tàn sát đồng loại. Cho nên, chỉ có thể tự cắt thịt của chính mình thôi. Dù sao dị năng giả có cấp bậc càng cao thì khả năng hồi phục càng mạnh. Với thể chất hiện tại của tôi, nuôi một tiểu tang thi chắc chắn không thành vấn đề.
Tôi vừa chuẩn bị ra tay với cánh tay của mình, lại nghe thấy tiểu tang thi chê bai:
“Thịt thối… Đá mới thơm… Đá… Tinh hạch.”
Tôi liền lấy ra vài viên tinh hạch. Sự chú ý của tiểu tang thi lập tức bị thu hút, tôi liền đưa toàn bộ số tinh hạch trong tay cho em ấy.
Lực cắn của tiểu tang thi rất mạnh. Tinh hạch cứng như vậy mà em ấy cắn một cái là nát, ăn cứ như đang nhai kẹo dẻo vậy. Dạ dày của em ấy cũng không lớn, ăn ba viên đã no, trong tay vẫn còn cầm năm sáu viên.
Tôi lục tìm trong không gian một chiếc túi đeo chéo hình gấu nhỏ rồi đeo lên người em ấy:
“Tinh hạch cứ bỏ vào cái túi nhỏ này nhé, sau này đói thì lấy ra ăn.”
Tiểu tang thi tuy biết nói, nhưng khả năng thấu hiểu lại không được cao cho lắm.
“Bao… Ăn?”
Tôi xoa xoa đầu em ấy, đáp:
“Đúng, ăn. Sau này đây chính là kho bạc nhỏ của em, không ai cướp đi được.”