MẠT THẾ: TIỂU TANG THI NHÀ TÔI RẤT NGOAN

CHƯƠNG 6: SỰ CHỜ ĐỢI VÀ SỰ THAY ĐỔI

Cỡ chữ:

Trong mạt thế có ác thì cũng có thiện, đó là điều phản ánh rõ ràng nhất nhân tính của con người. Kiếp trước ác nhân hoành hành dẫn đến sự diệt vong của nhân loại. Còn kiếp này, khoảnh khắc tiểu tang thi kéo vạt áo tôi lại, có lẽ chính là một cơ hội mới mà thế giới này ban tặng cho nhân loại.

 

Tôi và tiểu tang thi lại quay về với thế giới nhỏ chỉ có một người một tang thi. Không có người thừa quấy rầy, yên tĩnh mà thoải mái, chỉ là không có ai nấu cơm cho tôi nữa thì hơi tiếc một chút. May mà tôi không quá chú trọng chuyện ăn uống, cắn vài miếng lót dạ để sống là được rồi.

 

Thời gian từng ngày trôi qua, tôi vẫn chưa đợi được tin tức huyết thanh thanh tẩy ra đời. Tuy không gian linh tuyền đã nằm trong tay, nhưng đằng sau nó còn vô số vấn đề cần giải quyết. Quan trọng nhất là phải tìm được một căn cứ không bị cái ác thẩm thấu, một lòng một dạ suy nghĩ cho nhân loại, thuần túy muốn kết thúc mạt thế. Tốc độ tiến hóa của tang thi quá nhanh, trên đường đi chẳng biết họ sẽ gặp phải nguy hiểm gì. May mắn thay cả tám người họ đều là dị năng giả. Sau khi tìm được căn cứ an toàn, họ còn phải bắt tay vào nghiên cứu. Quá trình này không biết sẽ kéo dài bao lâu.

 

May mà tiểu tang thi không có huyết thanh thanh tẩy thì vẫn có thể cắn tinh hạch để tiến hóa. Tuy tiến trình rất chậm, nhưng vẫn có thể nhìn ra hiệu quả. Ví dụ như: nói chuyện lưu loát hơn, thoạt nhìn bớt ngốc nghếch hơn, biết biểu đạt cảm xúc, vết thương trên cánh tay cũng đã lành lặn.

 

Nhưng lần tiến hóa này lại không giống những lần trước. Tiểu tang thi đã hôn mê suốt 3 ngày rồi. Từ chỗ ban đầu không quá lo lắng, đến bây giờ tôi căn bản không dám rời em ấy nửa bước, chỉ sợ giữa chừng xảy ra chuyện ngoài ý muốn.

 

Cuối cùng, đến ngày thứ mười, tiểu tang thi tỉnh lại.

 

Vừa mở mắt, nhìn thấy tôi, em ấy liền khóc nức nở nhào vào lòng tôi:

 

“Thính Thính, em rốt cuộc cũng khỏi bệnh rồi!”

 

Nước mắt Khúc Nhất Thành thi nhau rơi lã chã:

 

“Thính Thính, sau này em không bao giờ cố tình cãi nhau với anh rồi bỏ đi chơi một mình nữa đâu! Đáng sợ quá!”

 

Tôi vừa định xoa đầu an ủi em vài câu, tên nhóc khốn kiếp này đột ngột ngẩng đầu lên. Hốc mắt đỏ hoe, c.h.óp mũi cũng đỏ ửng, vậy mà ánh mắt lại gian xảo đảo xuống nửa thân dưới của tôi.

 

“Nói nghe này, bây giờ giống loài của hai đứa mình khác nhau rồi, vậy… còn lên giường được không?”

 

Tôi trầm mặc đúng một giây, đưa tay che đi ánh mắt loạn xạ của em ấy:

 

“Tiểu Chanh Tử, sống cuộc sống Plato lâu ngày rồi cũng sẽ quen thôi.”

 

Khúc Nhất Thành ôm chặt lấy tôi, gào khóc thảm thiết hơn nữa.

 

Khúc Nhất Thành không chỉ thứ kia không “ăn” được, mà đồ ăn thường cũng không ăn được.

 

Tôi ngồi ăn mì tôm, phớt lờ ánh mắt thèm thuồng của Khúc Nhất Thành.

 

“Thính Thính, em thực sự chỉ có thể gặm tinh hạch thôi sao? Cái thứ đó chẳng có vị gì cả, khó ăn c.h.ế.t. đi được!”

 

“Lúc em còn là tiểu tang thi ngốc nghếch, em chỉ thích ăn tinh hạch thôi đấy. Kho bạc nhỏ mà vơi đi một chút là em lại làm mình làm mẩy đòi anh lấp đầy bằng được.”

 

“Thời thế thay đổi mà…”

 

Tôi thở dài, lên tiếng an ủi:

 

“Đợi nhóm Thẩm Điều thành công, em khôi phục lại thân thể con người rồi thì có thể ăn đồ ăn bình thường.”

 

Khúc Nhất Thành chống cằm, ỉu xìu:

 

“Cũng chẳng biết phải đợi đến bao giờ nữa.”

 

Một lần đợi này, thấm thoát đã ba năm trôi qua.

 

Trong thời gian đó, nhóm Thẩm Điều có tới thăm chúng tôi vài lần, tiện thể kể cho chúng tôi nghe tình hình bên ngoài. Nhờ có linh tuyền, việc nghiên cứu huyết thanh thanh tẩy đã đạt được những bước tiến đột phá. Viện nghiên cứu còn chế tạo ra được loại thuốc giúp người bình thường thức tỉnh dị năng. Tin chắc rằng chẳng bao lâu nữa, mạt thế sẽ kết thúc.

 

Trọng sinh, không gian linh tuyền, thuốc thức tỉnh, huyết thanh thanh tẩy… Rõ ràng Thẩm Điều mới chính là nhân vật chính của thế giới này.

 

Sau khi nắm rõ tình hình bên ngoài, tôi đi tìm Khúc Nhất Thành — người đang bị nhóm sinh viên lôi kéo sang căn phòng khác trong dãy phòng Tổng thống để chơi bài “Rút rùa”.

 

Chưa bước vào phòng đã nghe tiếng kinh hô:

 

“Wow! Chanh Tử ca, anh cũng lợi hại quá rồi!”

 

Trên mặt những người khác ít nhiều đều bị vẽ vài con rùa, duy chỉ có mặt Khúc Nhất Thành là sạch bong không tì vết.

 

Khúc Nhất Thành hếch cằm lên trời, kiêu ngạo đắc ý nói:

 

“Chứ sao nữa, nếu không thì sao đến lượt mấy đứa gọi anh một tiếng ‘ca’ hả?”

 

Nhìn thấy tôi bước tới, mặt em ấy tràn ngập vẻ tự hào cầu mong được khen ngợi:

 

“Thính Thính, nhìn em có lợi hại không này!”

 

Tôi giơ ngón tay cái lên:

 

“Tiểu Chanh Tử là nhất!”

 

Bọn họ còn chưa kịp bắt đầu ván mới, đã có người gọi ra ăn cơm. Mấy người kia lập tức vứt bài trên tay, tranh nhau chạy ùa vào bếp. Chỉ còn lại Khúc Nhất Thành — kẻ chỉ có thể gặm tinh hạch — vẻ mặt oán hận:

 

“Đợi tụi nó ăn xong, xem anh có vẽ đầy rùa lên mặt tụi nó không thì biết!”

Bình luận

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!