MẠT THẾ: TIỂU TANG THI NHÀ TÔI RẤT NGOAN

CHƯƠNG 7: BÌNH MINH LÓ RẠNG

Cỡ chữ:

Năm thứ năm của mạt thế.

 

Vào thời điểm dị năng kép của tôi bước lên bậc 10, huyết thanh thanh tẩy cũng chính thức ra đời. Thẩm Điều ngay lập tức gửi cho chúng tôi một liều.

 

Khúc Nhất Thành khôi phục lại cơ thể con người, dị năng hệ Tinh thần bậc 10 cũng được giữ lại. Cuộc sống Plato của tôi và em ấy rốt cuộc cũng kết thúc. Khúc Nhất Thành cả ngày mở miệng ra là oán thán mệt mỏi, nhưng thực chất cơ thể em ấy đâu còn dục vọng sinh lý của con người nữa. Nhưng tôi thì có!

 

Cho nên, chúng tôi lại giam mình trong phòng Tổng thống thêm nửa tháng nữa, hai đứa mới rời khỏi thành phố C đã định cư suốt 5 năm.

 

Khúc Nhất Thành không còn là Thi Vương đe dọa đến sự tồn vong hay đối địch với nhân loại nữa. Hai chúng tôi liền tới căn cứ để phụ giúp một tay. Dưới sự dẫn dắt của Căn cứ thự quang, trật tự xã hội loài người dần được tái thiết.

 

Xuân qua thu lại, mảnh đất từng hoang tàn đầy thương tích nay đã dần hồi sinh, tràn trề nhựa sống.

 

Tôi và Khúc Nhất Thành lại bắt đầu trải qua chuỗi ngày dưỡng lão. Thỉnh thoảng hai đứa lại dắt tay nhau đi du ngoạn, ngắm nhìn đó đây.

 

Buổi sáng hôm nay, trong lúc tôi còn đang ngủ mơ màng, luôn cảm thấy có hơi khó thở, cằm lại ngứa ngáy. Vừa mở mắt ra, đập vào mắt là Khúc Nhất Thành đang nằm bò trên người tôi, từng chút từng chút chọc chọc vào cằm tôi.

 

“Thính Thính, rời giường thôi!”

 

(Toàn văn hoàn)

 

Bình luận

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!