Một thú nhân mèo đực Tam Thể lông dài cực kỳ quý hiếm như tôi mà lại bị trả hàng tới ba lần.
Nói ra thì tôi cũng thật xui xẻo.
Người chủ đầu tiên là một cô gái, cô ấy quên hỏi giới tính của tôi, ôm tôi về nhà rồi bắt tôi làm ấm giường.
Đêm đó, tôi biến thành một thanh niên trần như nhộng trên giường cô ấy, dọa cô ấy hét toáng lên, liên miệng kêu là sắp mọc lẹo mắt rồi.
Người chủ thứ hai là một ông chú tuổi trung niên làm công ăn lương, ông ta bảo tôi nấu cơm cho ông ta.
Hai tháng sau, ông ta chê tôi nấu ăn quá ngon, cộng thêm việc ông ta vận động không đủ chỉ tiêu mỗi ngày mà lại ăn nhiều, thế là béo lên gần 10 cân.
Trời đất ơi, lẽ nào đây cũng là lỗi của tôi sao?
Người chủ thứ ba là một tên gay có ý đồ xấu, hắn ta muốn làm “chuyện đó” với tôi.
Nhưng tôi là thú nhân mèo đực Tam Thể, tôi không làm bot đâu!
Nhìn ánh mắt đầy mời gọi và ám chỉ của hắn, tôi giả vờ không hiểu:
“Chủ nhân, mông của ngài bị ngứa sao?”
Ngày hôm sau, không cần hắn đuổi, tôi tự quét mã một chiếc xe đạp công cộng rồi đạp thẳng về tiệm.
Ông chủ tiệm nhàn nhã châm một điếu thuốc, dán lên lồng của tôi một tờ giấy ghi chú “Cứ cho tiền là bán”.
Cũng không trách ông ấy được, nhưng nghĩ kỹ lại thì cũng đâu phải lỗi của tôi chứ?
Nhưng trong một thế giới mà chủng loại thú nhân vô cùng đa dạng, loài mèo chúng tôi quả thật quá bình thường. Không cao lớn oai phong như sói trắng hay sư tử, cũng chẳng lạnh lùng tao nhã như thằn lằn hay rắn.
Tôi và sói trắng là bạn tốt, thường xuyên cùng nhau tập thể dục, vì vậy khi ở hình dáng thú nhân, tôi cũng có cơ ngực và cơ bụng săn chắc. Nói tôi “cao lớn oai phong” thì cũng tạm chấp nhận được.
Nhưng còn “lạnh lùng tao nhã” ư? Bỏ đi, có một lần tôi đang định ra vẻ lạnh lùng thì bị tên thú nhân cáo xảo quyệt trêu chọc, ném cho một cuộn len. Tôi còn chưa kịp nhìn rõ thì cơ thể đã lao vút ra, vồ lấy cuộn len mà lăn lộn mải mê.
Mèo tôi đây, lần này muốn mặc kệ sự đời rồi, online chờ một người chủ thật sự phù hợp.
Ba ngày sau, tôi đón chào người chủ thứ tư.
Hắn ra giá 10 tệ để mua tôi đi.
Tôi ngáp một cái, trong lòng thầm than vãn: Gã trai nghèo ở đâu ra thế này? Không có tiền mà cũng học đòi người ta nuôi thú nhân, mua tôi về để cùng nhau hít gió Tây Bắc uống nước lã sống qua ngày à?
“Chốt đơn!”
Ông chủ tiệm điên thật rồi.
“Giang Miểu chẳng có gì đặc biệt đâu, chỉ là học sinh xuất sắc khoa nấu ăn của Học viện Thú nhân, có thể nấu cơm giặt giũ cho cậu.”
Ông chủ xách lớp lông sau gáy tôi như xách một mớ rau, đưa cho gã trai nghèo này.
Thú nhân mèo nếu không phải đến nhà con người làm hoàng đế thì cũng là làm bảo mẫu. Rõ ràng, tôi chỉ có số làm bảo mẫu thôi.
Gã trai nghèo đón lấy tôi, nhẹ nhàng vuốt ve bộ lông của tôi:
“Thế sao? Một thú nhân tốt như vậy sao lại không có ai cần chứ?”
Đúng thế, tôi thật sự là viên ngọc quý không gặp thời mà!
Vòng tay của hắn có một mùi hương thanh khiết ngòn ngọt, khiến tôi nhịn không được mà hít một hơi thật sâu vào tận phổi.
“Đừng có ăn vạ trong lòng người ta nữa, biến thành người cho chủ mới xem thử có chấp nhận được không đi.”
Tôi nhẹ nhàng nhảy xuống, chạm đất biến thành hình người.
“Anh nhìn cho kỹ nhé, tôi là con trai đấy.”
Nói xong tôi ngoảnh mặt đi, trong lòng vô cùng thấp thỏm. Người chủ đầu tiên chính là không chấp nhận được giới tính của tôi.
“Rất xinh đẹp.”
Hắn chân thành khen tôi một câu, khóe mắt đuôi mày đều mang theo ý cười.
Lúc này tôi mới cẩn thận đánh giá hắn: Tóc ngắn gọn gàng, làn da trắng ngần như ngọc, một đôi mắt hoa đào câu hồn đoạt phách. Trên người hắn mặc một chiếc áo phông ngắn tay màu đen và quần jean, càng tôn lên vóc dáng cao ráo, khí chất ôn hòa, trông rất dễ gần.
Thật khó tưởng tượng, một người có vẻ ngoài ưu việt thế này lại là một kẻ nghèo kiết xác chỉ có thể bỏ ra 10 tệ để mua thú nhân.
Nhưng mà, không có tiền thì thôi vậy. Người đẹp trai, ít nói, trông cũng tử tế, chắc sẽ không vạch lá tìm sâu rồi đòi trả hàng đâu. Tôi cũng không kén chọn nữa, cùng lắm thì tôi nghĩ cách kiếm tiền nuôi hắn là được.
Trên đường đi, tôi biến thành mèo lon ton đi bên cạnh hắn, thỉnh thoảng lại vươn móng vuốt vồ mấy con bướm hoa ven đường. Hắn vươn cánh tay dài bế bổng tôi lên, nói cho tôi biết hắn tên là Mạnh Thế Cảnh.