Bất tri bất giác, chúng tôi đi đến một khu nhà trọ tồi tàn. Nhìn tay nắm cửa đã rỉ sét, tôi lại một lần nữa cảm thán, quả nhiên Mạnh Thế Cảnh là con người nghèo nhất mà tôi từng gặp.
Tôi nhảy xuống biến thành hình người.
“Sau này chúng ta đều sẽ sống ở đây sao?”
“Đúng vậy, có lẽ một khoảng thời gian rất dài nữa đều sẽ sống ở đây.”
Sau khi vào cửa, Mạnh Thế Cảnh cúi người tìm cho tôi một đôi dép lê. Căn nhà tuy nhỏ nhưng may mà được dọn dẹp ngăn nắp, rất giống với con người Mạnh Thế Cảnh, thanh sảng và sạch sẽ. Cảm giác ấm cúng như ở nhà này khiến tôi muốn nấu ăn.
“Tôi có thể xem tủ lạnh một chút không?”
Sau khi được đồng ý, tôi đi thẳng tới mở tủ lạnh ra. Bên trong chỉ có vài củ khoai tây, một quả cà chua và hai quả trứng gà.
“Mạnh Thế Cảnh, bình thường anh ăn cái gì vậy?”
“Đặt đồ ăn ngoài.”
Tôi tối sầm mặt mũi. Hôm nay nhất định phải nhồi nhét cho cái tên con người mười ngón tay không dính nước mùa xuân này một bữa no nê mới được.
Hì hục trong bếp một hồi, tôi bưng ra hai món mặn một món canh.
Mạnh Thế Cảnh ưu nhã gắp một đũa cho vào miệng, cẩn thận nếm thử một chút. Hắn cắn đầu đũa, mỉm cười với tôi:
“Ngon lắm, đây là bữa cơm ngon nhất mà tôi từng ăn.”
Sự chân thành dịu dàng của hắn làm đầu óc tôi quay cuồng. Thì ra, thật sự sẽ có người nghiêm túc thích đồ ăn do tôi nấu.
Ăn cơm xong, Mạnh Thế Cảnh phải quay lại trường học. Hắn vừa thay giày vừa dặn dò tôi:
“Giang Miểu, buổi tối em có thể ngủ trên giường của tôi. Tôi học xong còn phải đi làm thêm, sẽ về hơi muộn.”
Giường của hắn nhỏ xíu, chỉ đủ cho một người ngủ, tôi đành phải biến thành mèo ngủ bên gối hắn.
Nửa đêm, tôi bị Mạnh Thế Cảnh làm cho tỉnh giấc. Hắn như bị ma nhập, vùi đầu hít lấy hít để lông ngực và lông bụng của tôi, chiếc mũi cao vút của hắn chọc cả vào chiếc bụng mềm mại của tôi.
Trời đất ơi, sao Mạnh Thế Cảnh lại như biến thành một người khác hoàn toàn so với ban ngày thế này?
Tôi sợ hãi vung hai vuốt vào mặt hắn, rồi lao vút xuống giường.
“Xin lỗi Tiểu Miểu, là do tôi bị nghiện, buổi tối bắt buộc phải hít một thứ gì đó có lông…”
Dưới ánh đèn lờ mờ, gương mặt trẻ trung đẹp trai của Mạnh Thế Cảnh lúc này tràn đầy vẻ áy náy, trông đến là đáng thương. Hắn vươn tay về phía tôi, rồi sau đó lại vô lực buông thõng xuống.
“Hôm nay làm em sợ rồi. Tiểu Miểu đừng tức giận nhé, nhưng tôi rất hy vọng Tiểu Miểu có thể giúp tôi.”
Tôi không phải là con mèo hẹp hòi như vậy, chỉ là hít mèo thôi mà, chuyện thường tình của con người.
Tôi miễn cưỡng nhảy lại vào lòng Mạnh Thế Cảnh, lấy ra dũng khí như tráng sĩ chặt tay, nhắm tịt mắt lại.
Mạnh Thế Cảnh nhẹ nhàng hôn lên đầu tôi một cái.
Sống chung với Mạnh Thế Cảnh đã được hơn một tháng, hắn đối xử với tôi siêu cấp tốt, thường xuyên mua cá tuyết khô và thịt bò xé đắt tiền cho tôi ăn. Nhai nhai nhai… Cứ nghĩ đến việc hắn nghèo như vậy mà vẫn mua đủ thứ đồ ăn ngon cho tôi, tôi lại thấy ngại không dám ăn.
Mạnh Thế Cảnh thích ăn đồ tôi nấu, và chưa bao giờ tiếc lời khen ngợi. Mặc dù buổi tối phải ôm tôi mà hôn hít, nhưng tôi cũng quen rồi. Hôn xong tôi lại nằm bẹp trên lồng ngực rộng lớn của hắn ngủ với vẻ mặt cam chịu.
Khuyết điểm duy nhất là, Mạnh Thế Cảnh có lẽ thực sự rất nghèo.
Ngày nào hắn cũng phải đi làm thêm, thỉnh thoảng lại nhíu mày nhìn điện thoại. Có một lần nhân lúc hắn không để ý, tôi đã nhìn lén điện thoại của hắn. Trên đó là một tin nhắn thông báo khoản nợ khổng lồ: 10 vạn tệ!
Trừ phi Mạnh Thế Cảnh tự bán mình đi, nếu không một sinh viên nghèo làm sao có thể trả hết được?
Chủ của mình thì mình tự nuôi, tôi bắt đầu suy nghĩ cách san sẻ nỗi lo cho Mạnh Thế Cảnh.
Đi dạo một vòng bên ngoài, làm đầu bếp thì không ổn lắm, các nhà hàng không cho thú nhân mèo làm bếp trưởng, chỉ có thể miễn cưỡng sắp xếp cho tôi rửa bát đĩa. Ít tiền mà mèo lại mệt, tôi không làm.
Tình cờ một ngày, tôi phát hiện ra một đồng loại của mình trên ứng dụng video ngắn. Cô ấy cũng là một bé mèo Tam Thể, dùng hình dáng mèo để chơi trò chơi thức ăn với chủ. Sau đó, cô ấy trở thành nữ ngôi sao hàng triệu người theo dõi, nhận được đủ loại quảng cáo.
Làm sáng tạo nội dung chắc kiếm tiền nhanh lắm nhỉ?
Ngoài tài nấu ăn đỉnh cao, nhan sắc ở cả hình dáng mèo lẫn hình dáng người của tôi đều thuộc hàng thượng thừa. Tôi bắt đầu nghiên cứu cách chơi ứng dụng nhỏ này. Đợi đến khi tôi trở thành đại streamer hàng triệu người theo dõi, tôi cũng có thể nuôi chủ của mình, để hắn không cần phải vừa đi học vất vả vừa phải đi làm thêm mỗi ngày nữa.
Nhưng ngặt nỗi, tôi đăng mấy video mà chẳng ai thèm ngó ngàng. Thật là vô lý!
Ngay lúc tôi đang nản lòng thoái chí, đột nhiên tôi lướt thấy video của một chàng trai. Anh ta cởi trần nửa thân trên, khoe cơ ngực và cơ bụng săn chắc tuyệt đẹp, vừa nhìn đã thấy mấy chục vạn lượt thích, phần bình luận toàn gọi anh ta là “chồng”.
Người ta bảo đàn ông thích ngắm gái đẹp, lẽ nào đàn ông thật thà như tôi đây lại cũng thích xem mấy thứ này sao?
Tôi luôn không hiểu tại sao đàn ông lại thích khoe cơ bụng, thế nên tôi cứ xem đi xem lại nhiều lần, cố gắng thấu hiểu.
Cơ bụng là thứ hiếm lắm sao? Tôi có, Mạnh Thế Cảnh cũng có mà.
Nhưng mà đăng những video thế này hình như sẽ có rất nhiều người xem. Tôi sẽ nghiêm túc học hỏi!