MỖI NGÀY ĐỀU RUN RẨY SỢ BỊ CƯỠNG CHẾ YÊU

Chương 5: Bị giam lỏng hay được yêu thương?

Cỡ chữ:

Phòng tối mà bình luận nhắc đến rốt cuộc cũng đến, chỉ là không giống với tưởng tượng của tôi cho lắm. Sau khi từ bệnh viện trở về biệt thự, hắn mặt không biến sắc dặn dò quản gia thay toàn bộ khóa cửa trong biệt thự thành mật khẩu mới.

Tôi cẩn thận hỏi: “Anh làm thế này là có ý gì?”

Phó Tư Niên điềm nhiên đáp: “Ý là từ bây giờ trở đi, em không được rời khỏi căn nhà này. Bác sĩ nói rồi, em cần tĩnh dưỡng, giai đoạn đầu thai kỳ cần theo dõi sát sao, không được phép xảy ra bất kỳ sự cố nào.”

Căn phòng tối mà tôi tưởng tượng là một tầng hầm băng giá, kết quả lại là phòng ngủ chính của căn biệt thự mà tôi đã sống suốt ba năm. So với cưỡng chế, dường như giống tình yêu hơn. Có lẽ Phó Tư Niên thật sự yêu tôi giống như bình luận đã nói chăng? Có lẽ tôi không cần ly hôn với hắn, cũng có thể có một tương lai tươi sáng.

Nội tâm tôi bắt đầu nuôi hy vọng, lấy hết can đảm hỏi: “Chồng ơi, anh không giận sao? Em đã lừa anh ba năm…”

Phó Tư Niên cười lạnh một tiếng: “Đương nhiên là tức giận, nếu không phải bây giờ em đang mang thai…”

Nếu không phải bây giờ tôi đang mang thai, thì sẽ lấy những thứ trong két sắt ra dùng trên người tôi chứ gì? “Tôi bây giờ sẽ đi g.i.ế.t c.h.ế.t. Hứa Hoài Khiêm.”

Hứa Hoài Khiêm là tên ba nuôi của tôi. Tôi run rẩy toàn thân, suýt chút nữa nghe nhầm thành muốn g.i.ế.t c.h.ế.t. chính tôi. Phó Tư Niên nói xong câu đó thì quay người đi vào phòng làm việc, để lại tôi một mình ngồi trên chiếc giường lớn trong phòng ngủ chính.

Bình luận trôi qua trước mắt:

  • [Công không thể dịu dàng một chút sao? Làm thụ bảo bảo sợ đến mức tự kết án tù chung thân cho mình luôn rồi.]
  • [Nhưng mà, Phó tổng nói g.i.ế.t c.h.ế.t. Hứa Hoài Khiêm là nghiêm túc đó hả? Trông mong nhà họ Hứa gặp đại họa nha.]

Tôi từ từ rụt người vào trong chăn, trong lòng bàn tay vẫn còn đọng lại mồ hôi lạnh lúc nãy. Vậy ra là vì đứa bé, vì trong bụng tôi tình cờ có m.á.u mủ của nhà họ Phó, hắn mới không lập tức đuổi tôi ra ngoài, mới không trừng phạt sự lừa dối của tôi. Cũng phải, một Beta đã lừa hắn suốt ba năm, dựa vào đâu mà xa xỉ mong hắn có chân tình với mình. Những lời bình luận nói hắn yêu tôi, hắn tình nguyện bị hạ thuốc… chắc chỉ là mơ tưởng đơn phương của khán giả thôi, hiện thực sao có thể tốt đẹp như vậy. Giống như tôi vốn tưởng mình chỉ là một Beta bị cha mẹ ghét bỏ, sau này mới phát hiện đó là vì tôi đã tu hú chiếm tổ chim khách, cướp đi cuộc đời của người khác.

Vì uống thuốc hormone trong thời gian dài, phản ứng thai nghén của tôi đặc biệt nghiêm trọng. Cuộn mình trên giường, cảm giác lộn mề trong dạ dày cứ từng cơn từng cơn cuộn lên. Phó Tư Niên bưng cốc nước bước vào. “Vẫn khó chịu sao?”

Tôi gật gật đầu, rụt đầu vào trong chăn, không muốn để hắn nhìn thấy dáng vẻ chật vật này của mình. Hắn lôi đầu tôi ra, bàn tay đặt lên vị trí tuyến thể sau gáy tôi. Tuyến thể của Beta giấu dưới lớp da, hầu như không có chức năng gì, nhưng lòng bàn tay hắn rất nóng, mùi pheromone tuyết tùng xuyên qua da thẩm thấu vào, ngón cái xoa ấn gáy tôi. “Bác sĩ nói rồi, Beta trong thai kỳ cũng cần sự hỗ trợ của pheromone Alpha, có thể giảm bớt phản ứng thai nghén, ổn định sự phát triển của thai nhi.”

“Cảm ơn.” Tôi lí nhí nói.

Cảm giác buồn nôn trong dạ dày từ từ rút đi, thay vào đó là một cảm giác an tâm chưa từng có. Sau đó, Phó Tư Niên chuyển công việc về nhà, ngày đêm không rời canh giữ bên cạnh tôi. Cứ như vậy, giai đoạn đầu thai kỳ nhanh c.h.óng trôi qua, lá ngô đồng ngoài cửa sổ từ xanh non chuyển sang xanh thẫm, bụng tôi cũng hơi nhô lên.

Những ngày này, tôi gần như quên mất kế hoạch bỏ trốn ban đầu của mình. Mặc dù biểu cảm của hắn vẫn lạnh cứng, nhưng vẫn khiến tôi suýt chút nữa thì chìm đắm. Một Alpha cấp cao, ưu tú tuấn lãng, còn tôi chỉ là một Beta bình thường không có gì nổi bật, sao có thể không bị hắn thu hút cơ chứ. Nhưng trong thâm tâm tôi hiểu rõ, mọi thứ hiện tại chỉ là vì tôi vô tình mang thai con của hắn.

Cho đến ngày hôm nay, công việc dồn đống gấp mấy lần ép Phó Tư Niên phải về công ty. Hắn thay bộ đồ vest, đứng trước gương chỉnh lại nếp tay áo. “Trước 6 giờ chiều tôi sẽ về. Mở điện thoại, tôi sẽ kiểm tra bất cứ lúc nào.”

Bình luận

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!