MỖI NGÀY ĐỀU RUN RẨY SỢ BỊ CƯỠNG CHẾ YÊU

Chương 6: Sự uy hiếp từ người cha ruột và bộ mặt thật của Hứa Thần

Cỡ chữ:

Cửa lớn đóng lại, biệt thự yên tĩnh hẳn. Tôi thở phào một hơi dài, ngả người ra ghế sofa. Đứa bé trong bụng dường như cảm ứng được sự thư giãn của tôi, nhẹ nhàng đạp tôi một cái. Tôi xoa bụng nhỏ giọng oán trách: “Ba con là một kẻ cuồng kiểm soát, con đừng có di truyền điểm này của anh ta đấy nhé.”

Lúc này, điện thoại rung lên một cái. Tôi cứ tưởng Phó Tư Niên đã bắt đầu tra xét, vội vàng cầm lên, nhưng người nhắn tin lại là Hứa Thần: “Anh ơi, nghe nói anh mang thai rồi?” “Anh ơi sao không trả lời em? Là Phó Tư Niên không cho anh dùng điện thoại sao? [Nhãn dán đáng thương] Cũng phải, tên cuồng kiểm soát như hắn chắc chắn đã nhốt anh lại rồi nhỉ?” “Lần trước ở sảnh tiệc, anh nôn ghê thế, em thật sự rất xót. Nếu là em ở bên cạnh anh, chắc chắn sẽ không để anh phải khó chịu như vậy.”

Cậu ta hình như biết Phó Tư Niên không có ở cạnh tôi, tin nhắn cứ nối đuôi nhau gửi đến. “Anh ơi, em yêu anh. Anh rời xa Phó Tư Niên đến với em được không? [Ba trái tim đỏ]” “Phó Tư Niên là Alpha, hắn sẽ không trân trọng anh đâu. Anh ra ngoài gặp em một lát được không? Em có cách giúp anh rời khỏi hắn một cách an toàn.” “Anh ơi, anh nghĩ mà xem, đợi đứa trẻ sinh ra, anh nghĩ Phó Tư Niên sẽ còn cần anh nữa sao?”

Điện thoại bị tin nhắn oanh tạc, lúc đầu tôi định giả vờ không thấy, mãi cho đến cuối cùng bị cậu ta chọc phiền quá, tôi trả lời một tin nhắn: “Hứa Thần, tôi đối với cậu không có loại tình cảm đó.”

Sau đó đưa thông tin liên lạc của cậu ta vào danh sách đen xóa luôn. Thế nhưng mới được yên tĩnh giây lát, một số lạ khác lại gửi tin nhắn tới: “Hứa Trì, mày mẹ nó trèo lên cành cao rồi thì quên mất cha ruột đấy à? 3 triệu, trong vòng ba ngày chuyển vào tài khoản này, nếu không tao sẽ đích thân đến tận cửa tìm mày.”

Cách một cái màn hình, tôi cũng có thể tưởng tượng ra bộ mặt gớm ghiếc của ông ta lúc nhắn tin. Người đàn ông tự xưng là cha ruột tôi này, trong những năm tháng tôi được nhà họ Hứa nuôi dưỡng, chưa từng xuất hiện. Mãi cho đến ba năm trước, nhà họ Hứa phát hiện tôi không phải con ruột, làm xét nghiệm ADN rồi tìm đến ông ta, ông ta mới giống như con c.h.ó săn ngửi thấy mùi m.á.u tanh, sán lại tống tiền tôi và nhà họ Hứa đòi tiền.

Tôi vốn định giả vờ như không thấy, nhưng giây tiếp theo một bức ảnh hiện ra. Đó là cổng chính căn biệt thự nơi tôi và Phó Tư Niên đang ở, góc chụp là từ bên kia đường. Trong lòng tôi giật thót, sao ông ta lại tìm được đến đây? “Con trai à, là tao giúp mày lấy đống thuốc đó, bây giờ định qua cầu rút ván sao?”

Tôi siết chặt nắm đấm. Thuốc đặc hiệu của chợ đen năm đó thực sự là do ông ta môi giới, tên buôn thuốc là người quen cũ của ông ta, chuyện này chỉ có tôi và ông ta biết. Nếu ông ta chọc thủng chuyện này ra, Phó Tư Niên chắc chắn sẽ cho rằng tôi từ đầu đến cuối đều có mưu đồ, đang thiết kế lừa tiền của hắn.

  • [Cha ruột cờ bạc lại tới rồi. Thụ bảo bảo thảm thật, cha ruột là q.u.ỷ hút m.á.u, ba nuôi cũng là q.u.ỷ hút m.á.u, xót cho thụ bảo bảo quá. Khi nào Phó tổng mới về quản vụ này đây?]
  • [Thụ bảo bảo chính là vì quá thiếu cảm giác an toàn, nên không dám tin Phó tổng yêu mình. Lạ thật, Trần Trường Quý sao có thể tìm đến đây được? Chỗ ở của Phó tổng luôn là cơ mật mà! Tôi có một suy nghĩ chẳng lành…]

Tôi trả lời tin nhắn: “Tôi sẽ chuyển tiền cho ông trong vòng ba ngày.”

Tuy nhiên Trần Trường Quý lại được đằng chân lân đằng đầu: “Trước 12 giờ trưa ngày mai. Nếu không tao sẽ trực tiếp đến tập đoàn họ Phó tìm người chồng kim chủ của mày.”

Tôi muốn giải thích: “Trước buổi trưa ngày mai thì gấp quá, bây giờ tôi không lấy ra được nhiều thế…”

Trần Trường Quý trực tiếp gọi điện thoại tới, hung hăng nói: “Hứa Trì, mày tưởng lão tử đang đùa với mày đấy à? Bây giờ lão tử đang ở ngay dưới lầu công ty của gã chồng kim chủ của mày. Mày nói xem nếu lão tử bước vào đó, nói với lễ tân tao là bố vợ của Phó tổng, bọn họ có dùng kiệu tám người khiêng mời tao lên không?”

Tim tôi nhảy lên tận cổ họng, giọng điệu lo lắng: “Trần Trường Quý, ông đừng làm loạn! Tôi đã nói là sẽ đưa tiền cho ông, ông cho tôi thêm chút thời gian.”

Trần Trường Quý cười mỉa mai ngắt lời tôi: “Thời gian? Mày mẹ nó đuổi ăn mày đấy à? Bây giờ tao sẽ đi lên…”

“Đừng!” Điện thoại bị ngắt, tiếng tút tút bận máy vang lên. Tôi hoảng hốt chọn bừa đường trèo ra khỏi cửa sổ tầng một của biệt thự, nhưng lại rơi vào vòng tay của Hứa Thần. Cậu ta ôm chặt lấy tôi, trong giọng nói tràn đầy vẻ mừng rỡ: “Anh ơi, cuối cùng anh cũng chịu ra ngoài gặp em rồi, em vui lắm.”

Nhanh như chớp, tôi thông suốt mọi chuyện, cắn răng chất vấn: “Đều là do cậu giở trò? Là cậu sai khiến Trần Trường Quý làm như vậy?”

Trên môi Hứa Thần nở một nụ cười cực kỳ nhạt, trong ánh mắt mỉm cười mang theo sự cố chấp: “Sao có thể gọi là sai khiến được chứ? Em chỉ là hơi nhắc nhở ông ta vài câu thôi. Là ông ta quá xấu xa, cứ muốn bắt nạt anh.”

“Buông tôi ra!” Tôi dùng sức đẩy cậu ta, nhưng cơ thể mang thai căn bản không dùng được nửa phần sức lực.

Khuôn mặt ôn nhuận như ngọc của Hứa Thần từng chút một xé toạc lớp ngụy trang, để lộ ra sự điên cuồng và cố chấp ẩn sâu bên dưới. “Anh ơi, anh có biết em đã đợi ngày này bao lâu rồi không?” Cậu ta tiến lại gần tôi, hơi thở nóng rực phả vào bên gáy tôi. “Từ ngày đầu tiên em được đón về nhà họ Hứa, em đã muốn đuổi anh đi, muốn anh biến mất, muốn tất cả mọi người đều quên đi sự tồn tại của anh. Nhưng sau này khi ba đưa anh đi, em mới phát hiện ra, hóa ra điều em muốn là để anh trở thành anh trai của em. Em sẽ đối xử tốt với anh, tốt gấp một trăm lần Phó Tư Niên đối với anh.”

Tôi bị dáng vẻ điên loạn của cậu ta làm cho kinh hãi, cắn mạnh một miếng lên mu bàn tay cậu ta. Nhân khoảnh khắc cậu ta đau đớn buông tay ra, tôi quay người lảo đảo chạy về phía cổng chính.

Bình luận

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!