Sắp đến ngày khai giảng, sinh viên lục đục trở lại trường. Tôi cũng vội vàng thu dọn đồ đạc chuồn lẹ. Anh tôi vừa bận đi làm, vừa bận yêu đương với cô bạn gái không đáng tin cậy kia, trong nhà thường xuyên chỉ có tôi và Sở Thính. Trước đây thì chẳng sao, nhưng bây giờ cứ nghĩ đến việc tôi mập mờ hồ đồ hôn hắn một cái, là tôi không có cách nào ở riêng với hắn được.
Ký túc xá tuy hơi giống cái ổ c.h.ó một chút, nhưng ít ra ở đó còn yên ổn, không đến mức khiến trái tim tôi không nghe lời mà nhảy nhót loạn cào cào, không biết để đâu cho yên. Cứ thình thịch thình thịch, ngộp thở quá.
Không được, thật sự không thể tiếp tục thế này. Mối quan hệ yêu đương xây dựng trên nền tảng dối trá này, chơi đủ rồi thì cũng nên chấm dứt thôi. Cứ phát triển tiếp, tôi cũng không biết cuối cùng phải kết thúc ra sao. Nhưng lúc nào thú nhận thì tốt nhất?
Một đêm nọ mưa to gió lớn, tôi không biết ăn trúng cái gì mà bị viêm dạ dày ruột cấp tính. Khi bị nôn mửa, tiêu chảy đến mất nước, tôi vớ lấy điện thoại, theo thói quen gọi cho anh tôi. Nhưng khi điện thoại kết nối, từ đầu dây bên kia lại truyền đến giọng của một người phụ nữ.
Bụng đau như cắt, với tính cách của tôi, chắc chắn sẽ làm quá cái sự đau này lên gấp 10 lần, kêu ca với anh tôi và làm nũng với anh ấy. Nhưng giây phút đó, tôi đột nhiên chẳng muốn nói gì cả. Tôi bình tĩnh bảo bạn gái của anh tôi là tôi gọi nhầm. Sau đó tôi gọi cho Sở Thính.
Sở Thính rất nhanh c.h.óng tìm đến đưa tôi vào bệnh viện cấp cứu. Tôi hơi kiệt sức, lúc truyền nước hắn ôm tôi, để tôi dựa vào vai hắn. Cảm giác được ôm ấp đó rất ấm áp, nhưng lại khác với những gì tôi quen thuộc. Tôi cảm thấy bần thần.
Trước đây dù tôi ốm đau hay bị thương, người ở bên chăm sóc tôi luôn là anh tôi. Phụ huynh không hiểu sao lúc nào cũng có bao nhiêu là việc để bận, chỉ có anh tôi dịu dàng và kiên nhẫn như thế. Dù tôi có sợ đau có khó chịu đến đâu, anh ấy cũng có cách thần kỳ để an ủi tôi. Anh ấy dạy tôi bao nhiêu điều, đau thì cứ kêu to lên không sao cả, anh ấy có thể chữa lành. Bị bắt nạt thì dũng cảm đánh trả không sao cả, anh ấy sẽ chống lưng. Buồn bã khóc lóc, làm nũng dù bao nhiêu tuổi đều được phép, không có cái lý lẽ nam tử hán đại trượng phu thì nhất định phải kiên cường. Bởi vì tôi là em trai bảo bối của anh ấy.
Vào sinh nhật năm 18 tuổi, tôi đã ước một điều với anh ấy, tôi nói hy vọng anh sẽ luôn ở bên tôi. Nhưng anh ấy cười bảo đây mà cũng gọi là điều ước sao? Đó là chuyện đương nhiên mà.
Thế nhưng sau này tôi dần nhận ra, tình cảm của anh ấy đối với tôi, và tình cảm của tôi đối với anh ấy, tồn tại một sự lệch pha rất lớn. Sự kề cận mà anh ấy cho là đương nhiên đó, cũng không phải là loại kề cận mà tôi mong muốn. Là tôi quá tham lam, Khúc Thiên Minh đã cho tôi thứ tốt nhất với tư cách là một người anh trai, sao tôi có thể đòi hỏi nhiều hơn?
Đầu óc lơ mơ, tôi nhắm mắt lẩm bẩm: “Em nhớ anh trai em.”
Sở Thính hỏi: “Cần tôi gọi điện cho anh ấy không?”
Tôi lắc đầu, Sở Thính bèn nắm lấy tay tôi. Im lặng một lúc, tôi lại nói: “Vốn dĩ em muốn anh ấy ở cạnh, nhưng anh ấy đang ở cùng bạn gái.”
“Ừm, vậy nên em bảo tôi ở bên cạnh em là đúng rồi. Em cũng là người có bạn trai mà.”
Tôi khẽ cười, quay đầu vùi mặt sâu hơn vào hõm cổ hắn: “Bạn trai ơi, em khó chịu quá.”
Sở Thính điều chỉnh tư thế để tôi dựa thoải mái hơn một chút, rồi cúi đầu hôn lên trán tôi: “Không sao đâu, truyền nước xong là khỏe thôi, tôi sẽ ở bên cạnh em.” Hắn dỗ dành tôi y như dỗ con nít vậy.
Tôi đúng là người quá xấu xa, hắn càng chiều tôi tôi càng muốn được nước lấn tới. Lúc thì kêu lạnh, lúc thì đòi uống nước nóng, lúc thì bảo buồn đi vệ sinh. Hắn đều kiên nhẫn bận rộn phục vụ tôi. Rõ ràng hắn cũng đã rất buồn ngủ rồi, nhưng vì chăm sóc tôi mà cố gượng thức. Sở Thính thật ra cũng rất tốt… không, phải nói là rất rất tốt. Tuy trước đây tôi luôn thấy hắn phiền phức, nhưng thời gian này hắn đối với tôi thực sự không chê vào đâu được. Nhắc mới nhớ, bản thân hắn cũng đang là bệnh nhân cơ mà.
Nghĩ đến đây, tôi thở dài. Một Sở Thính như vậy cũng chỉ là phiên bản giới hạn, đợi khi hắn khôi phục trí nhớ, nhớ lại khoảng thời gian này, không biết hắn sẽ dùng bộ mặt nào để đối diện với tôi đây. Nói đi nói lại cũng tại tôi thần kinh, tự dưng đi bịa ra cái lời nói dối mà kiểu gì tương lai cũng bị bóc mẽ này làm gì chứ? Ban đầu tôi tưởng bệnh của hắn sẽ nhanh khỏi, lừa hắn làm tay sai vặt cho tôi hai ngày thôi. Ai dè hắn tông vào cây một cái mà mất trí nhớ dai dẳng thế.
Lần này thì ngày càng khó thú nhận rồi. Dù sao thì chúng tôi cũng là mối quan hệ đã từng hôn nhau. Lý trí nhắc nhở, trong những lúc con người ta yếu lòng như thế này, tôi càng nên đẩy gã bạn trai hờ Sở Thính này ra xa một chút, để tránh sinh ra sự ỷ lại thật sự. Nhưng lòng biết ơn lại khiến tôi lẳng lặng nắm chặt tay Sở Thính thêm một chút.
Sở Thính cảm nhận được lực tay của tôi, cúi đầu nhìn tôi hỏi: “Sao thế?”
Tôi ngẩng đầu hôn lên cằm hắn một cái. Sở Thính ngẩn ra, tôi lại hôn lên khóe miệng hắn một cái nữa.
Phòng truyền dịch ban đêm rất vắng vẻ, vài người thưa thớt bên trong thì hoặc là nhắm mắt dưỡng thần, hoặc là làm việc riêng, tóm lại chẳng ai chú ý đến góc nhỏ của chúng tôi. Sở Thính hơi nghiêng người, chặn môi tôi lại.
Mưa bên ngoài không có dấu hiệu ngừng. Hắn trao tôi nụ hôn dịu dàng này, cũng giống như tiếng mưa lách tách, mang đến cho tôi cảm giác bình yên. Trong khoảnh khắc đó, một ý nghĩ xẹt qua đầu tôi: Đây không phải là cảm giác đang yêu đó chứ?
Đêm đó bị viêm dạ dày ruột hành hạ rất khổ sở, tôi phải ở bệnh viện truyền nước mấy ngày liền. Dưới sự yêu cầu mãnh liệt của anh tôi và Sở Thính, tôi lại dọn về ở cùng họ. Sở Thính kiểm soát gắt gao chế độ ăn uống của tôi, ngày nào cũng nấu cháo, hoặc nấu cho tôi bát mì nước trong veo lỏng le. Tôi ăn đến nỗi hai mắt vô hồn, hoàn toàn mất đi nhiệt huyết với cuộc sống nhạt nhẽo này.
Thực ra tôi đã khỏi rồi, nhưng Sở Thính bảo “Không, em chưa khỏi”. Bữa nào hắn cũng túc trực bên bàn ăn. Anh tôi rốt cuộc vẫn xót tôi, buổi tối lén mở hộp lẩu tự sôi, gọi tôi vào phòng anh để thưởng thức. Kể từ khi biết đêm đó tôi ốm thập tử nhất sinh mà anh không ở bên cạnh, anh tôi áy náy vô cùng. Gần đây anh không ba bữa nửa tháng lại chạy đi qua đêm với bạn gái nữa, lương tâm trỗi dậy mạnh mẽ.
Ăn xong, tôi thỏa mãn ngâm nga điệu hát nhỏ về phòng. Sở Thính đang dựa lưng vào đầu giường tầng dưới xem sách. Tôi vừa bước vào cửa, hắn gấp sách lại, nhấc mí mắt buông một câu: “Vừa sang phòng anh trai em ăn vụng cái gì thế?”
Tôi biết không giấu được hắn, cười hì hì đáp: “Là anh em đói nên ăn đêm, em chỉ ăn ké một chút xíu thôi.”
“Vậy sao?” Sở Thính nói: “Thế thì lại đây.”
Tôi đi đến bên giường, hắn ôm lấy eo tôi, tay ấn lên cái bụng đã ăn no căng của tôi: “Một chút xíu à?” Hắn nhướng mày nhìn tôi: “Có phải là nhiều hơn một chút xíu không?”
Lúc này thì không thể tỏ ra yếu thế được, tôi lấy giọng hống hách: “Thì thế đấy, anh bắt em phải làm sao? Có mấy ngày thôi mà em đói gầy đi một vòng rồi này!”
Sở Thính khẽ cười: “Đáng thương thế sao? Để tôi đo thử xem.”
Hắn vòng tay qua cổ tôi, kéo tôi cúi người xuống hôn hắn.
Giới hạn của con người là như vậy, nó cứ bị hạ thấp dần. Lần đầu hôn, còn cần phải cố gắng thuyết phục bản thân. Lần thứ hai hôn, tự nhủ đây chỉ là sự an ủi lúc ốm đau. Lần thứ ba, lần thứ tư… thôi hôn thì hôn, thêm vài miếng thì có sao đâu. Bỏ qua chuyện khác, Sở Thính ít ra trông cũng rất đẹp trai, mình đâu có thiệt.
Vừa hôn hắn vừa sờ eo tôi. Tôi không sợ nhột, nhưng bị hắn sờ như vậy, tôi lại thấy rất ngứa. Đó là thứ ngứa ngáy khiến người ta có chút thích thú.
“Ừm, gầy đi chút thật.” Sở Thính lùi ra xa một chút nhận xét.
Tôi theo bản năng rướn theo, lại dán môi lên.
Hắn bèn nói tiếp: “Xem ra tôi thực sự không cho em ăn no rồi.”
Tôi đương nhiên biết ý của hắn không phải là ý gì trong sáng. Tôi bực mình đẩy hắn một cái. Đáy mắt hắn xẹt qua một tia cười, nắm lấy bàn tay tôi ấn xuống giường, những ngón tay luồn vào kẽ tay tôi, đan chặt đầy thân mật, rồi lại hôn xuống. Nụ hôn có phần mãnh liệt.
Sáng hôm sau, anh tôi nhìn đôi môi bị mút đến bong tróc của tôi, kỳ lạ hỏi: “Môi em bị sao thế này?”
Sở Thính trả lời thay tôi: “Cùng anh ăn lẩu tự sôi nên bị nóng trong đấy.”
Anh tôi thấy chuyện ăn vụng bại lộ, lập tức quên béng vết trên môi tôi, ngượng ngùng nói: “Đứa bé thèm đến khóc rồi, để nó ăn một chút đi.”
Nhưng anh tôi đâu có ngốc, cũng chẳng phải thằng nhóc vắt mũi chưa sạch không hiểu sự đời. Rất nhanh sau đó anh cũng nhận ra điểm bất thường. Cũng trách bản thân tôi cứ hay ngứa tay. Sở Thính đang xào rau trong bếp, tôi bay qua bóp mông hắn hai cái. Tay phải hắn cầm sạn xào rau, tay trái quặt ra sau lưng nắm lấy cổ tay tôi, kéo đặt sang eo hắn, làm như tôi đang ôm hắn từ phía sau vậy. Cũng không biết hắn lấy đâu ra sức lực lớn như thế, tôi giãy một lúc vẫn không thoát ra được.
Đang lúc tôi và hắn “vật lộn”, anh tôi đột nhiên xuất hiện ở cửa bếp, vẻ mặt kỳ lạ: “Hai đứa làm gì đấy?”
Sở Thính thản nhiên đáp: “Yêu đương.”
Đồng tử tôi co rút dữ dội, cười khan hai tiếng chống chế: “Anh đừng có nghe anh ấy nói bậy, em đang học nấu ăn đấy.” rồi vội vàng lấp liếm cho qua chuyện.
Đến tối, hiếm hoi lắm ba người chúng tôi mới ở nhà cùng nhau xem phim, là bộ phim kinh dị mà cả tôi và anh trai đều thích. Tôi bóc gói bim bim đưa cho anh tôi, vốn dĩ là không muốn làm bẩn tay nên muốn anh ấy đút cho tôi ăn. Kết quả anh ấy xem phim mải mê quá, cứ nhón từng miếng cho vào miệng mình, hoàn toàn quên mất tôi. Thế là tôi lại bóc gói bim bim khác đưa cho Sở Thính. Sở Thính thực ra không thích xem thể loại phim này, nên dành rất nhiều sự chú ý cho tôi. Tôi ung dung hưởng thụ sự đút ăn của hắn, không ngờ ăn qua ăn lại, há miệng lại liếm luôn vào ngón tay hắn.
Tôi lập tức trừng to mắt nhìn hắn. Hắn rút tờ giấy ướt ra, chậm rãi lau tay. Tôi huých chân vào đầu gối hắn, nửa thân trên nghiêng qua, hậm hực nói: “Anh cố tình đúng không?”
Sở Thính giả vờ ngơ ngác: “Gì cơ?”
Tôi đưa tay chọc hắn, hắn lập tức nắm lấy ngón tay tôi. Lát sau lại chuyển sang nắm gọn lòng bàn tay tôi, đầu ngón tay khẽ gãi vào lòng bàn tay tôi. Mặc dù hai mắt đều dán vào màn hình, nhưng đám nhân vật chính trong phim đang gào thét cái gì thì tôi hoàn toàn không biết nữa.
Thật kỳ lạ, tôi cứ luôn muốn trêu chọc Sở Thính, làm cho bên góc sô-pha này động tác nhỏ không ngừng.
Đột nhiên anh tôi cầm điều khiển bấm tạm dừng, có vẻ như không thể nhịn thêm được nữa: “Rốt cuộc hai đứa có đang xem phim không vậy? Đang yêu nhau thật đấy à?”
“Đúng vậy!” “Làm gì có!”
Tôi và Sở Thính đồng thanh cất tiếng. Nói xong tôi mới nhận ra Sở Thính vừa đáp lại câu gì, vội quay ngoắt sang trừng mắt nhìn hắn, nháy mắt ra hiệu bảo hắn đừng nói bậy.
Anh tôi nhìn tôi cực kỳ bình tĩnh: “Đừng có đùa với anh, hai đứa không bình thường anh đã nhận ra từ lâu rồi. Diệp Lâm Hiên, em nói đi.”
Khoảnh khắc đó, tôi cảm thấy ánh mắt của Sở Thính cũng đang khóa chặt lấy mình. Tôi chẳng dám nhìn ai nữa, cụp mắt xuống lí nhí: “Không phải thật mà.”
Sở Thính đứng dậy bỏ đi. Cũng không phải về phòng, mà là trực tiếp mở cửa ra ngoài. Tôi không ngờ phản ứng của hắn lại lớn đến vậy, ngẩn người nhìn cánh cửa mở ra rồi đóng lại.
Anh tôi nói: “Thật không? Thích đàn ông cũng đâu phải chuyện gì to tát, em không cần phải giấu cả anh.”
Tôi lặng lẽ lắc đầu. Anh tôi nhìn tôi một lúc, cuối cùng không hỏi nữa, chỉ nói: “Bên ngoài hình như đang mưa đấy, cậu ấy không mang ô, em ra xem thế nào đi.”
Tôi tìm thấy Sở Thính tại một quảng trường trũng đối diện khu nhà. Hắn dầm mưa ngồi trên bậc thềm, cả người trông như đang thẫn thờ, không biết đang nghĩ gì. Tôi đi tới, che ô lên đỉnh đầu hắn. Sở Thính ngẩng đầu nhìn tôi một cái. Mưa phùn giăng tơ, dưới ánh đèn đường hắt sáng, tựa như một bức rèm buông xuống giữa chúng tôi.
Tôi không biết phải nói gì, mím chặt môi. Vẫn là Sở Thính phá vỡ sự im lặng: “Tôi không hiểu, tại sao chúng ta cứ phải như đi vụng trộm, không cho anh trai em biết, cũng không cho người khác biết?”
Hắn nói: “Tôi đã hỏi anh em rồi, anh ấy không phải là người kỳ thị đồng tính. Còn có thể vì lý do gì nữa?”
Tất nhiên là vì tất cả đều là giả rồi! Chẳng lẽ lúc đó tôi lại nói với anh tôi là: Vì em và Sở Thính là tình địch, vì em ghét anh ta, vì em cố tình chỉnh anh ta? Thế tại sao tôi và Sở Thính lại là tình địch? Người mà cả hai chúng tôi cùng thích là ai? Hơn nữa tôi chỉnh qua chỉnh lại thế nào mà tự hố luôn bản thân mình vào tròng, chuyện này cũng rất khó giải thích. Nói chung là sai quá sai, sai từ lúc bắt đầu.
Tôi ngắc ngứ bảo: “Chỉ là… chưa đến lúc.”
Sở Thính hỏi: “Lúc nào mới đến?”
Tôi không biết phải trả lời sao, qua một lúc lâu mới tìm được một câu đáp phù hợp: “Đợi khi nào anh khôi phục trí nhớ… liệu có khác gì không?”
Tôi khựng lại một giây, nghĩ hay là cứ thú nhận luôn cho xong. Vươn đầu ra là một đao, rụt đầu lại cũng là một đao, thà c.h.ế.t. cho sảng khoái. Nhưng lời ra đến cửa miệng rồi lại cảm thấy nói ra lúc này quá đột ngột. Thời gian không đúng, địa điểm không tốt. Gió to mây dày, mặt trăng cũng chẳng thấy đâu lại còn đổ mưa, không phải ngày tốt để “thành thật với nhau”. Hơn nữa, quả thực tôi chưa chuẩn bị sẵn sàng tâm lý, chưa chuẩn bị sẵn các phương án đối phó với đủ loại cảm xúc của hắn. Ngộ nhỡ hắn nổi trận lôi đình thì sao? Tôi đâu có đánh lại hắn!
Thế là tôi lại nuốt lời vào trong bụng. Sự im lặng lan tỏa. Đột nhiên Sở Thính ôm chặt lấy eo tôi.
Hắn rầu rĩ nói: “Thôi bỏ đi. Không nói nữa. Em cứ coi như tôi đang làm mình làm mẩy đi.”
Tôi cúi xuống nhìn hắn. Không hiểu sao trong lòng chợt dấy lên một nỗi nhói đau kỳ lạ. Trước đây tôi luôn kiếm chuyện khiêu khích hắn, cái gì cũng muốn hơn hắn. Bây giờ nhìn bộ dạng của hắn thế này, nếu lấy tiêu chuẩn đánh giá của tôi lúc trước thì tôi rõ ràng đã thắng rồi. Nhưng tôi của hiện tại lại chẳng đắc ý nổi chút nào. Bởi vì thực chất đó chỉ là chiến thắng giả tạo, tình yêu giả tạo, và một Sở Thính cũng là giả nốt.