Cỡ chữ:

Bố mẹ Sở Thính cuối cùng cũng biết chuyện hắn bị thương mất trí nhớ, đã đích thân lái xe đến đón hắn về nhà, nói là sẽ đưa hắn đi bệnh viện khác kiểm tra lại xem sao. Sau khi hắn đi, tôi không hiểu sao làm gì cũng hay thẫn thờ. Vài tháng trước tôi đâu có thế này, Sở Thính đi đâu về đâu có liên quan gì đến tôi đâu. Chỉ có thể nói thói quen quả thực rất đáng sợ.

Cũng không biết tình trạng hiện tại tính là gì. Cãi nhau ư? Dường như không ai nổi giận cả. Chiến tranh lạnh ư? Cũng không phải là không thèm nói với nhau câu nào, chỉ là bầu không khí rất kỳ quái.

Đầy bụng tâm sự mà không có chỗ trút bầu tâm sự, tôi dứt khoát hẹn Dương Tu ra ngoài ăn cơm. Dù sao anh ta cũng là người duy nhất biết chuyện.

Trên bàn ăn, Dương Tu liên tục tặc lưỡi: “Chậc chậc, có người mắc bệnh tương tư rồi nha.”

Tôi buồn bực đáp: “Em không có.”

Dương Tu cười rộ lên: “Ai đang lạy ông tôi ở bụi này thế nhỉ? Anh nói em à?”

Tôi vốn không phải người giỏi giấu diếm, nghẹn được một lúc, cuối cùng vẫn lạy ông tôi ở bụi này giống y lời anh ta nói. Tối hôm đó về nhà, tôi mất ngủ quá nửa đêm. Bởi vì Dương Tu đã vô cùng chém đinh chặt sắt kết luận rằng: Tôi tuyệt đối, tuyệt đối, tuyệt đối đã thích Sở Thính! Hơn nữa còn là thích từ lúc nào bản thân tôi cũng không hay biết.

Tôi nói: “Sao có thể chứ, em luôn thích anh trai em mà.”

Dương Tu bèn hỏi tôi: “Vậy em cảm thấy mình thích Khúc Thiên Minh từ lúc nào? Anh nhớ trước đây em từng nói, ban đầu em không nghĩ đến phương diện đó. Sau này là vì nhận ra Sở Thính thích Khúc Thiên Minh, em mới nhận thức được dường như mình cũng thích anh ấy, đúng không?”

Tôi không thấy chuyện này có gì sai. Xu hướng tính dục vốn cần một cột mốc để khám phá mà.

Dương Tu lại nói: “Việc em thông qua chuyện này phát hiện ra xu hướng tính dục của mình thì không có vấn đề gì. Vấn đề là, sự ỷ lại, sự chiếm hữu của em đối với anh trai em, liệu có thực sự là tình yêu không? Thực ra anh đã muốn nói từ lâu rồi, Diệp Lâm Hiên, ác ý của em đối với Sở Thính đâu phải vì chuyện tình địch gì đâu? Theo lời kể của em, Khúc Thiên Minh là một thẳng nam chính hiệu, hai đứa là anh em cùng chung cảnh ngộ mới đúng. Em đơn thuần chỉ vì cậu ta và anh trai em quá thân thiết, cậu ta chiếm dụng thời gian của anh trai dành cho em, nên em mới ngứa mắt với cậu ta. Thực chất về mặt này, tâm lý của em chỉ là tâm lý của một đứa trẻ, muốn độc chiếm anh trai, sợ anh trai đối xử với người khác tốt hơn mình. Nhưng tính chiếm hữu như thế, giữa bạn bè, người thân đều có thể có. Em tự suy nghĩ kỹ lại xem, sự yêu thích của em đối với anh trai chưa chắc đã là kiểu thích đó, chỉ là lúc ấy em đang ở độ tuổi mới biết yêu, đủ thứ cảm xúc lẫn lộn đã khiến em nhầm lẫn cảm giác đó với tình yêu.”

Tôi nghe lời anh ta phân tích mà đầu óc rối tung cả lên. Nhưng dù không phải là anh tôi thì cũng không thể là Sở Thính được! Trước đây tôi toàn rảnh rỗi sinh nông nổi đi kiếm chuyện với hắn mà!

Dương Tu cười khẩy: “Em đã thấy bé trai nào đáng ghét chưa? Cứ thấy bé gái người ta xinh đẹp là kiếm cớ giật bím tóc người ta ấy. Chuẩn rồi đó! Em đối với Sở Thính ít nhiều cũng có chút ý nghĩa như vậy đấy.”

Anh ta còn phê bình tôi ấu trĩ, bảo rằng cái cách tôi chỉnh Sở Thính bằng việc lừa hắn làm bạn trai thực chất là “túy ông chi ý bất tại tửu” (ý của người say không nằm ở rượu). Còn nói tôi lừa thì cũng lừa rồi, lại chẳng nỡ thú nhận, hoàn toàn là đang rất tận hưởng.

Tôi gấp gáp phản bác liều mạng: “Không phải! Ban đầu là cậu ta hiểu lầm em, em chỉ hùa theo lời cậu ta thôi. Sau này… sau này là vì chưa tìm được cơ hội, được chưa!”

Thực ra, tôi hoàn toàn có thể phủ nhận ngay lúc hắn hỏi: “Chúng ta bên nhau bao lâu rồi?”

Giọng tôi dần nhỏ lại.

Dương Tu nói: “Vậy hỏi thế này đi. Em có bao giờ ảo tưởng tình dục, hay có xung động tình dục mãnh liệt với anh trai em không?”

Tôi nghẹn họng.

“Dương Tu! Nếu Khúc Thiên Minh lột sạch nằm trên giường em…”

Tôi tỏ vẻ chính khí lẫm liệt: “Anh coi em là người thế nào? Đương nhiên em sẽ vội vàng lấy chăn đắp cho anh ấy rồi!”

Dương Tu cười phá lên, cười xong lại hỏi: “Vậy còn Sở Thính thì sao?”

“Em… Đương nhiên em cũng đắp chăn cho cậu ta.”

“Thế em do dự đỏ mặt làm gì? Vừa nãy nhắc đến Khúc Thiên Minh, em phản ứng nhanh lắm mà.”

“Ai… em, em đỏ mặt á?”

Đều tại Dương Tu nói những lời vô căn cứ, vô lý lẽ, hại tôi nằm trên giường mà trong đầu toàn những chuyện linh tinh và những hình ảnh lộn xộn. Mãi mới ngủ được, tôi lại nằm mơ thấy anh trai kết hôn, tôi đau khổ tột cùng chạy đến làm loạn hiện trường đám cưới. Quậy một hồi, người mặc lễ phục đằng trước quay lưng lại, một khuôn mặt vô cảm hỏi tôi: “Diệp Lâm Hiên, em đang làm loạn cái gì?”

Cứu mạng! Là Sở Thính! Người đứng bên cạnh hắn cũng từ cô dâu biến thành một người đàn ông khuôn mặt mờ ảo.

Tôi không thể tin nổi: “Sở Thính! Anh đang làm gì vậy? Anh là người đã có bạn trai rồi mà!”

Sở Thính cười lạnh, hắn nói: “Người em nói không phải là chính em đấy chứ? Nhưng chẳng phải em lừa tôi sao? Lời gạt người cũng tính được à?”

Tôi sợ hãi lập tức tỉnh giấc, cảm giác tim đập thình thịch mãi không thôi. c.h.ế.t. tiệt. Không tính, không tính, không tính… Tôi biết là không tính mà, có cần thiết phải báo mộng nhắc nhở tôi không?

Tôi mò mẫm lấy điện thoại dưới gối, mở khung chat WeChat của Sở Thính ra, xem lại những tin nhắn hắn gửi cho tôi từ ngày về nhà. Hắn nhắn tin cho tôi mỗi ngày, chữ không nhiều, đôi khi là một bức ảnh chụp vội. Ví dụ như lá rụng đầy đất, thùng rác hình thù kỳ dị, hoặc một đứa bé vì ngã sấp mặt mà mới hút được một ngụm trà sữa đã khóc thét lên.

Nhưng những thứ này đều được tính! Chữ nghĩa và hình ảnh sẽ lưu lại dấu vết, bờ môi từng hôn hắn cũng sẽ lén lút phát nóng vào những thời khắc vô danh. Tất cả những điều này đều có giá trị trong lòng tôi. Nhìn mãi nhìn mãi, tôi bỗng nhận ra, hành vi hiện tại của bản thân chính là một dạng nỗi nhớ hiện hình.

Và quan điểm của Dương Tu, ít nhất một phần là đúng, phải không? Tôi thích Sở Thính. Không chắc là đã thích từ ngày xưa, nhưng bây giờ chắc chắn là thích. Có gì mà không dám thừa nhận chứ? Tôi cảm thấy mình nên nói cho hắn biết.

Nhưng có lẽ tôi không còn cơ hội nói cho hắn biết nữa rồi.

Một thời gian sau, Sở Thính đột ngột trở về. Hắn không báo trước cho tôi, bao gồm cả mấy ngày trước khi về hắn cũng không nhắn tin. Tôi vô số lần cầm điện thoại lên rồi lại đặt xuống, loáng thoáng cảm thấy có điều chẳng lành, nhưng lại không thể hạ cái tôi xuống để hỏi han. Tôi không muốn tỏ ra mình cứ bám dính lấy hắn.

Cho đến ngày thứ Bảy, tôi đến chỗ anh trai chơi cuối tuần. Ngủ trưa dậy, tôi liền nghe thấy hắn và anh trai đang nói chuyện trong phòng khách.

“Thật sao?” Tôi nghe tiếng anh tôi cười: “Em thế mà lại bị bóng rổ đập trúng nên khôi phục trí nhớ? Hahaha, coi như trong cái rủi có cái may đi.”

Tôi vừa định bước vào phòng khách, nghe thấy câu này tim liền chùng xuống, dừng bước.

Lúc bị một quả bóng rổ trên sân bay tới và đập chính xác vào đầu, Sở Thính vô cùng hối hận vì đầu năm không cùng người nhà lên núi lạy bồ tát. Thật sự quá xui xẻo. Mới mấy tháng trước hắn vừa bị xe máy điện tông thẳng đầu vào gốc cây, bây giờ lại dính tiếp. Chỉ là đi dạo quanh trường cũ cùng mấy người bạn cấp ba, tình cờ đi ngang qua sân bóng rổ thôi mà sao lại rước họa vào thân thế này.

Giây phút bị đập trúng, Sở Thính cảm nhận được cơn đau dữ dội vì va đập. Sau đó, vô vàn vô vàn mảnh vỡ ký ức giống như núi lửa phun trào tuôn ra. Hắn lại cảm thấy một cơn đau khác, đó là cơn đau căng tức bên trong não.

Sở Thính ngất xỉu, dọa cho cậu đàn em đánh bóng rổ kia sợ hết hồn.

Sở Thính ngất đến tận hôm sau mới tỉnh lại. Sau khi tỉnh lại, hắn phát hiện mình đã khôi phục toàn bộ ký ức. Và cũng đồng thời nhận ra một chuyện: Hắn đã yêu đương một cách khó hiểu với Diệp Lâm Hiên được mấy tháng rồi. Mà dường như lúc bắt đầu, là do chính hắn hiểu lầm trước.

Sở Thính xoa xoa huyệt thái dương bắt đầu nhớ lại ngày bị thương đó. Thực ra trước khi Diệp Lâm Hiên đến phòng bệnh, hắn đã lướt xem điện thoại của mình trước. Chiếc điện thoại đó hắn mới đổi chưa lâu, bên trong chưa có quá nhiều lịch sử trò chuyện và hình ảnh, nhưng cũng có một ít để xem.

Hắn vào album ảnh trước, rất nhanh đã bị ảnh của một nam sinh thu hút sự chú ý. Đó là ảnh của Diệp Lâm Hiên. Nhưng lúc đó hắn không biết, chỉ thắc mắc tại sao mình lại hay chụp lén nam sinh này. Chẳng hạn như cái tướng ngủ không có chút tư thế nào của cậu ta. Có một lần chắc là chụp lén bị phát hiện, có một bức ảnh động (live photo), phần cuối là biểu cảm nhe răng múa vuốt của nam sinh đó. Tiếp theo đó, chắc chắn là cậu ta nhào tới cướp điện thoại của hắn. Nhưng đáng tiếc, bức ảnh đã dừng lại ở đó.

Sở Thính phát đi phát lại bức ảnh live photo này nhiều lần. Cảm nhận trong lòng là: Nam sinh này cũng khá đáng yêu, là bạn trai của ai à?

Sau đó hắn vào WeChat, lại phát hiện trong một danh sách những người trò chuyện ghi tên thật đàng hoàng, có một biệt danh rất đặc biệt. Đó là biểu tượng emoji cái đầu mèo. Mặc dù không có chứng cứ gì, nhưng Sở Thính gần như ngay lập tức xác định cái đầu mèo này chính là cậu nam sinh hắn vừa thấy trong album ảnh.

Lịch sử trò chuyện thì không có gì đặc biệt, nhưng xem ra hai người họ đang sống chung với nhau. Đầu mèo vài lần nhắn tin hỏi hắn có nhà không, nhờ hắn thu dọn quần áo giúp. Trên WeChat có việc thì nói việc, đối với những cặp đôi sống chung mà nói thì rất hợp lý, vì ngày nào chẳng ngẩng đầu không thấy cúi đầu thấy, đâu cần phải yêu đương trên mạng làm gì.

Ngay sau đó, Diệp Lâm Hiên đẩy cửa bước vào phòng bệnh. Sở Thính đối diện với đôi mắt đỏ hoe của đối phương. Hắn không hề biết Diệp Lâm Hiên thức đêm chơi game nên mắt đỏ, mà lại tưởng cậu vì lo lắng cho vết thương của mình nên mới thế. Lòng hắn lập tức mềm nhũn. Bạn trai! Đây chính là anh bạn trai trời ban của mình! Sở Thính tự mình đóng thuyền chắc nịch.

Sau đó nữa thì quả thực không thể trách hắn hiểu lầm được, bản thân Diệp Lâm Hiên căn bản cũng đang tung hỏa mù cho hắn. Cho nên nói, cuộc tình được xây dựng trên nền tảng của sự dối trá này, chính là kết quả do hai bên “đồng mưu” mà thành.

Thực ra Sở Thính chưa từng coi Diệp Lâm Hiên là tình địch gì cả. Có lúc hắn trêu chọc Diệp Lâm Hiên một chút, có lúc hắn lại thấy không cần thiết, là em trai thì nhường nhịn nhiều một chút cũng được. Đánh bóng rổ, hắn biết Diệp Lâm Hiên rất háo thắng, bản thân hắn lại tình cờ chẳng có tinh thần thắng thua gì, nên định bụng nhường cậu vào thêm vài quả cho cậu vui. Dù sao cũng chẳng phải thi đấu. Nhưng không hiểu sao Diệp Lâm Hiên lại không hề cảm kích. Hắn đã khen ngợi cậu tài giỏi rồi, cậu vẫn phồng mang trợn má nhìn hắn.

Sở Thính đã biết từ rất sớm Khúc Thiên Minh là trai thẳng không thể thẳng hơn. Mặc dù trong quá trình tiếp xúc với Khúc Thiên Minh, hắn nảy sinh đôi chút hảo cảm, nhưng hắn cũng biết chút tình cảm này của mình không thể có kết quả. Có lẽ vì chưa từng mang hy vọng gì, nên hắn vẫn luôn giữ thái độ nhàn nhạt. Nhàn nhạt nảy sinh hảo cảm, nhàn nhạt nhìn Khúc Thiên Minh yêu người khác, thậm chí nhàn nhạt chuẩn bị tâm lý rằng mình rất có thể sẽ là người phù rể chắn rượu cho Khúc Thiên Minh trong hôn lễ.

Thực ra đến bây giờ, Sở Thính đã không còn nhớ rõ rốt cuộc mình đã nảy sinh cảm giác rung động với Khúc Thiên Minh vào lúc nào, khoảnh khắc nào nữa. Vậy thì hắn hoàn toàn có lý do để tin rằng, sự rung động này đã là chuyện của một quá khứ rất xa xăm và đã kết thúc từ lâu.

Tình cảm luôn không theo ý người. Sở Thính dành vài ngày để chấn chỉnh lại bản thân, cuối cùng rút ra một kết luận: Có lẽ hắn đã thích Diệp Lâm Hiên từ sớm, trong quá trình chung đụng với cậu. Việc sau khi mất trí nhớ, hắn bỗng dưng tin chắc đối phương là bạn trai của mình, chính là một bằng chứng rõ ràng nhất.

Trong khoảng thời gian yêu đương với lớp nền dối trá ấy, tất cả những cảm giác muốn gần gũi Diệp Lâm Hiên của Sở Thính, không phải vì “tôi là bạn trai cậu ấy nên chúng tôi đương nhiên phải gần gũi”, mà là vì “chính tôi muốn gần gũi cậu ấy”.

Đối với chuyện này Sở Thính tiếp nhận rất tốt, nhưng hắn không biết Diệp Lâm Hiên nghĩ gì. Để khiến màn kịch yêu đương này trông chân thật hơn, thậm chí cậu còn sẵn sàng hôn hắn. Nếu lúc khôi phục trí nhớ, hắn lấy chuyện này ra để cười nhạo cậu không thương tiếc, nhằm thể hiện sự ngu ngốc, tự mình đa tình của cậu và sự liệu việc như thần, nhẫn nhục chịu đựng của bản thân, với tính hiếu thắng của Diệp Lâm Hiên thì thật sự không phải không có khả năng này.

Nghĩ đến cảnh tượng đó, Sở Thính đột nhiên lại cảm thấy mình vẫn khá tức giận. Trong lời nói dối này, hắn cũng đâu phải không mất mát gì, ít nhất hắn đã thiếu mất một mảng trái tim, đang nằm ở chỗ Diệp Lâm Hiên đó thôi. Nếu Diệp Lâm Hiên chỉ coi mảng trái tim này như một chiến lợi phẩm, hắn chắc chắn sẽ cảm thấy vô cùng đau đớn.

Bình luận

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!