Cỡ chữ:

Sau đó trải qua một khoảng thời gian yên bình, chân của Diệp Vân Nhiên cũng đã khỏi hẳn. Để ăn mừng cậu ấy hồi phục, tôi chi khoản tiền lớn mời cả phòng ký túc xá của bọn họ đi ăn lẩu (tất nhiên là không có Liễu Dung).

Chỗ ngồi là ghế sofa đôi đối diện nhau. Tôi ngồi cùng Diệp Vân Nhiên, Cố Tử Thu ngồi cùng Kỷ Ngạn Thần. Đây không phải trọng điểm, trọng điểm là Cố Tử Thu vừa ngồi xuống đã bắt đầu vặn vẹo qua lại, cứ như thể mông bị kim châm vậy.

Tôi chân thành lên tiếng hỏi:

“Mông mày mọc trĩ à?”

Cố Tử Thu lập tức đáp trả:

“Mông anh mới mọc trĩ! Mông cả nhà anh đều mọc trĩ! Cái này của em gọi là đứng ngồi không yên, anh có hiểu không hả?”

“Ồ, vậy tại sao mày lại đứng ngồi không yên?”

Cố Tử Thu lén lút liếc nhìn Kỷ Ngạn Thần một cái rồi mới nói:

“Anh sẽ không hiểu đâu. Nói chung là, anh đổi chỗ với em đi.”

Tôi gắp một đũa thịt bỏ vào bát của Diệp Vân Nhiên, sau đó mới trả lời nó:

“Mơ đi!”

Cố Tử Thu cả người ngay lập tức ỉu xìu, ngay cả việc ăn món thịt yêu thích cũng không thấy vui vẻ gì nữa. Tôi nhìn nó thêm hai lần, chẳng lẽ là bị trĩ thật sao? Thế này mà ăn cay làm hỏng cơ thể thì chẳng phải tội lỗi thuộc về tôi sao?

Cậu bé câm tâm linh tương thông với tôi:

“Anh Trường Chu, nếu Tử Thu bị trĩ thì có phải không được ăn cay không? Hay là chúng ta gọi cho cậu ấy một nồi lẩu nước trong ?”

Chồng không thể trở thành h.u.n.g t.h.ủ mưu sát bệnh trĩ của em trai ruột được!

“A…”

Cố Tử Thu hồ nghi nhìn hai chúng tôi:

“Hai người cõng sau lưng em nói thầm chuyện gì vậy?”

Cậu bé câm cất điện thoại, chớp chớp mắt vô tội nhìn nó. Tôi bịt mũi lẩm bẩm:

“Ăn đồ cay nhiều hơi bị nóng trong người…”

Cố Tử Thu vừa ăn vừa bấm điện thoại, lướt một lúc thì đột nhiên ngẩng đầu lên, khuôn mặt bắt đầu co giật khi đối diện với tôi.

Tôi thật sự không hiểu nổi đứa em trai ngốc nghếch này của mình nữa.

“Mày không chỉ mọc trĩ, mà còn bị giật kinh phong ở mặt nữa à?”

Diệp Vân Nhiên cũng rất lo lắng:

“Tử Thu, hay là chúng ta đi bệnh viện khám thử xem?”

Cố Tử Thu bị chọc tức:

“Hai người có bệnh à!”

Tôi đảo mắt một cái trắng dã:

“Có lời gì thì nói thẳng, đừng có tỏ ra trừu tượng tao xem không hiểu.”

“Anh xem điện thoại đi.”

Mí mắt tôi giật giật, có dự cảm chẳng lành.

Cố Tử Thu:

“Có một thằng ngu nào đó đăng bài trên diễn đàn trường chúng ta, nói Vân Nhiên là tội phạm g.i.ế.t người, đã sát hại cha mẹ nuôi vất vả nuôi dưỡng mình khôn lớn, còn chiếm đoạt số tiền tiết kiệm cả đời của họ. Hắn còn nói Vân Nhiên sau khi tiêu xài hết tiền tiết kiệm thì bán thân cho mấy gã có sở thích kỳ quái, thích nghe người câm kêu la để kiếm tiền học đại học. Một số mấy kẻ ngốc gió chiều nào che chiều nấy tin vào những lời xằng bậy này, đã chửi bới lên tới hàng trăm tầng lầu rồi, thậm chí còn định liên kết lại để báo cáo lên nhà trường, đòi đuổi học Vân Nhiên.”

Sắc mặt của chồng khó coi quá, đã xảy ra chuyện tồi tệ gì sao?

“Tõm” một tiếng, là âm thanh điện thoại rơi vào nồi lẩu.

Á! Tôi đau xót hối hận.

Sao mình lại bất cẩn đánh rơi điện thoại vào nồi lẩu thế này? Nhưng mình còn có việc rất quan trọng phải dùng điện thoại để xử lý. Bây giờ phải làm sao đây?

“Trời ạ anh ơi, sao anh lại bất cẩn thế!”

Cố Tử Thu biểu diễn rất khoa trương:

“Haiz, tiếc quá, điện thoại của em em còn có việc cần dùng, không thể cho anh mượn được. Không biết có nhà hảo tâm nào bằng lòng cho anh mượn điện thoại không nhỉ?”

Ngạn Thần cao lãnh thốt ra vài chữ:

“Xin lỗi, tôi cũng không thể cho mượn.”

Diệp Vân Nhiên lặng lẽ đưa điện thoại đến trước mặt tôi:

“Anh Trường Chu, anh dùng tạm điện thoại của em trước đi.”

Tôi nhìn cậu ấy, xác nhận lại:

“Anh có thể sẽ phải dùng rất lâu đấy. Em đưa cho anh thì sẽ không thể gõ chữ giao tiếp với người khác được nữa. Không sao chứ?”

Diệp Vân Nhiên lắc đầu, ra dấu tay vài cái với tôi.

“Không sao đâu, anh Trường Chu cứ yên tâm dùng đi.”

Bài đăng đó không có gì bất ngờ là do Liễu Dung thuê người làm. Những kẻ hùa theo kia phần lớn cũng là do cậu ta bỏ tiền ra thuê. Chỉ có số ít là thật sự tin. Loại người này thật sự vừa ngu ngốc vừa xấu xa.

Bởi vì ở nhà họ Liễu, dù có nói dối điều gì cũng sẽ có người tin, nên cậu ta cứ tưởng ra ngoài thì người khác cũng sẽ tin mọi lời cậu ta nói. Vốn dĩ nếu cậu ta không giở trò gì nữa, cậu ta vẫn có thể sống tốt. Tuy cuộc sống sau khi nhà họ Liễu phá sản có hơi khổ một chút, nhưng ít nhất nỗ lực thì vẫn sống tiếp được. Tuy nhiên bây giờ, tôi không định cho cậu ta một kết cục hạnh phúc như vậy nữa.

Tôi ra hiệu cho vệ sĩ hắt nước đánh thức người dậy.

“Ưm, đây là đâu? Các người định làm gì?”

Liễu Dung rõ ràng vẫn chưa nhận rõ tình thế, còn hung hăng đe dọa:

“Tôi là tiểu thiếu gia được cưng chiều nhất nhà họ Liễu, các người bắt cóc tôi không sợ nhà họ Liễu trả thù sao?”

Tôi cười giễu cợt nói:

“Bọn họ giờ thân mình lo còn chưa xong, ai rảnh rỗi mà quản đến cậu.”

“Anh là… anh Trường Chu? Anh Trường Chu, em là Liễu Dung đây! Anh không nhớ em sao? Lúc nhỏ chúng ta thường chơi cùng nhau mà.”

“Nói nhiều như vậy, quả nhiên vẫn là thích hợp làm người câm hơn.”

“Ưm… anh bắt em uống cái gì…”

Tôi nhìn vệ sĩ đổ hết thứ đó vào miệng cậu ta, hài lòng nói:

“Tất nhiên là thứ đồ tốt mà cậu thích rồi. Không phải cậu rất muốn hầu hạ mấy lão già có sở thích kỳ quái, còn muốn biểu diễn cho họ nghe người câm kêu la sao? Một người lương thiện như tôi đây đương nhiên sẽ chọn cách thành toàn cho cậu rồi.”

“Haiz, lâu rồi không làm người tốt, thật đúng là có hơi không quen.”

Tôi tìm một nơi tắm rửa thay quần áo rồi mới về nhà.

“Vân Nhiên, chuyện đã giải quyết xong rồi, trả điện thoại cho em, cảm ơn nhé.”

Hôm đó, Cố Tử Thu vừa vào nhà đã hét lớn:

“Anh ơi, cứu em!”

Tôi trừng mắt lườm nó một cái:

“Nhỏ giọng chút, Vân Nhiên ngủ rồi.”

“Ò ò ò.”

Cố Tử Thu kéo tôi ngồi xuống sofa:

“Anh, em nói cho anh nghe một chuyện rất ly kỳ! Em có thể nghe thấy tiếng lòng của bạn cùng phòng Kỷ Ngạn Thần của em! Kỷ Ngạn Thần, anh biết mà đúng không? Chính là cái tên ngủ giường đối diện em, hotboy cao ngạo nổi tiếng của trường mình ấy! Nhưng cái tên này nhìn thì lạnh lùng, thực chất ngày nào cũng nhòm ngó mông em! Anh ơi, phải làm sao đây? Em không muốn mất đi cái mông của mình!”

Tôi trầm ngâm một lát rồi nói:

“Thật ngại quá, anh không cứu được mày. Anh cũng đang bồ tát đất qua sông ốc không mang nổi mình mồi đây. Không giấu gì mày, anh có thể nghe thấy tiếng lòng của Vân Nhiên. Em ấy cũng ngày ngày nhòm ngó thân thể của anh.”

Lời vừa dứt, phía sau truyền đến tiếng “lạch cạch”. Tôi quay đầu lại nhìn, Diệp Vân Nhiên đang ngây ngốc đứng nhìn tôi.

Cố Tử Thu kinh hô:

“Đệt! Anh ơi anh lật xe (bị lộ) rồi! Hiện trường lật xe đáng sợ quá, em chuồn trước đây. Anh ơi tự mình cố lên nhé!”

Tôi lật xe rồi, tôi cũng rất hoảng hốt đây này! Thằng ngốc chuyên hố anh trai này!

Không đúng… Vân Nhiên à, em bước đi không có tiếng động thì cũng thôi đi, sao đến tiếng lòng cũng biến mất luôn rồi?

“Anh Trường Chu, anh thực sự có thể nghe thấy tiếng lòng của em sao?”

A… tôi hơi không dám thừa nhận.

“Có lẽ, chắc là, đại khái, có thể là nghe được đi.”

“Bây giờ em đang nghĩ gì, anh có nghe thấy không?”

“Nghe được.”

Một sự im lặng kéo dài bao trùm. Tôi cảm thấy mình nên mở miệng nói gì đó để an ủi cậu ấy.

“Vân Nhiên à thực ra… bị nghe thấy tiếng lòng cũng chẳng có gì to tát cả. Đúng không, haha…”

“Lão… anh Trường Chu, anh bắt đầu nghe thấy tiếng lòng của em từ khi nào vậy?”

Tôi thành thật thú nhận:

“Lần đầu tiên chúng ta gặp nhau á.”

A!!! Những lời sài lang hổ báo mình nói với chồng, toàn bộ đều bị anh ấy nghe thấy hết rồi! Mất mặt quá đi mất!!!

Diệp Vân Nhiên nhắm mắt lại, tự cam chịu bỏ cuộc mà ôm chầm lấy eo tôi:

“Anh Trường Chu, em thích anh, chúng ta ở bên nhau đi!”

Tôi không chút do dự mà đồng ý ngay lập tức:

“Được.”

Nhưng vì em ấy đã tỏ tình trước rồi, vậy lần tới đổi lại để tôi cầu hôn trước nhé.

Toàn văn hoàn.

Bình luận

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!