Cỡ chữ:

Ngoại truyện: Kế hoạch cầu hôn “bất ổn” và cái mông của Cố Tử Thu

Thấm thoắt mà Diệp Vân Nhiên đã tốt nghiệp đại học.

Đúng như lời hứa hôm nào, tôi quyết định sẽ là người cầu hôn trước. Tôi đã tốn cả tháng trời để tự tay chọn một chiếc nhẫn kim cương đắt đỏ, lén lút giấu trong túi chiếc áo vest treo ở tủ. Tôi định tối nay sẽ dẫn em ấy đến một nhà hàng sang trọng, bao trọn tầng thượng, có hoa hồng, có violin, lãng mạn đến mức em ấy không thể không rơi nước mắt.

Mọi thứ đã được lên kế hoạch hoàn hảo. Cho đến khi…

Tôi đang ở trong bếp rót nước thì chợt nghe thấy một tiếng hét c.h.ói tai vang lên trong đầu, âm lượng lớn đến mức suýt thì làm tôi đánh rơi luôn cái ly thủy tinh.

Á Á Á Á Á Á Á!!! CÁI GÌ TRONG TÚI ÁO CỦA CHỒNG THẾ NÀY?

Một cái hộp nhung đỏ! Chắc chắn là nhẫn cầu hôn rồi!

Trời ơi, chồng định cầu hôn mình hôm nay sao? Má ơi, hộp nhẫn đẹp quá, kim cương to chà bá luôn! Chồng mình đúng là bá đạo tổng tài!

Hồi hộp quá, lát nữa mình phải diễn nét mặt ngạc nhiên sao cho thật tự nhiên đây? Có nên lấy tay che miệng rồi khóc không? Hay là cứ thế nhào vào lòng anh ấy nhỉ?

Tôi đứng c.h.ế.t. trân trong bếp, thở dài thườn thượt.

Toang. Toang thật rồi. Cầu hôn mà bị biết trước thế này thì còn gì là bất ngờ nữa. Tôi quên mất là dù tôi có giấu đồ kỹ đến đâu, nhưng chỉ cần não em ấy “nhảy số” là tôi nghe thấy hết!

Tôi bước ra phòng khách. Diệp Vân Nhiên đang ngồi ngay ngắn trên sofa, hai tay đặt trên đùi ngoan ngoãn xem TV. Thấy tôi ra, cậu ấy chớp chớp mắt nhìn tôi, biểu cảm vô tội như một chú cún con.

Nhưng trong đầu thì:

Chồng ra rồi! Chồng đang tiến lại gần! Nhịp tim mình đập nhanh quá, muốn rớt ra ngoài luôn rồi! Bình tĩnh, Diệp Vân Nhiên, mày phải diễn thật sâu vào!

Tôi buồn cười đến mức không nhịn được, quyết định dẹp luôn cái kế hoạch nhà hàng lãng mạn gì đó đi. Tôi đi thẳng tới tủ quần áo, lấy chiếc hộp nhung đỏ ra, rồi đi đến trước mặt em ấy.

Diệp Vân Nhiên trợn tròn mắt. Cọng tóc ngốc trên đầu dựng đứng cả lên.

Ủa? Khoan đã! Kịch bản sao lại đẩy nhanh thế này? Không phải nên đi ăn tối lãng mạn dưới ánh nến rồi mới cầu hôn sao? Chồng sao lại rút nhẫn ra ngay tại phòng khách mặc quần đùi áo phông thế này!!!

Tôi bật cười, một chân quỳ xuống sàn nhà.

Vừa định mở miệng nói lời thâm tình thì… “Rầm!”

Cửa nhà tôi bị đạp tung ra. Cố Tử Thu lao vào như một cơn lốc, phía sau là Kỷ Ngạn Thần với khuôn mặt lạnh lùng nhưng đáy mắt lại hiện lên tia bất lực.

“ANH!!! CỨU EM!!! CÁI TÊN KỶ NGẠN THẦN NÀY LẠI SỜ MÔNG EM NỮA RỒI!!!” Cố Tử Thu gào thét thảm thiết.

Nhưng tiếng gào của nó đột ngột tắt ngấm khi nhìn thấy cảnh tượng trước mắt: Tôi đang quỳ một chân trên đất, tay cầm hộp nhẫn mở nắp, còn Diệp Vân Nhiên thì đang đưa tay lên che miệng, nước mắt lưng tròng (mặc dù tôi biết 90% là em ấy đang cố diễn theo kịch bản trong đầu).

Không khí tĩnh lặng đến mức nghe được tiếng ruồi bay.

Cố Tử Thu lùi lại một bước, nuốt nước bọt cái ực: “Đệt… Em lại phá đám rồi. Ngạn Thần, chạy thôi!!!”

Chưa đầy ba giây sau, cánh cửa nhà lại đóng sầm một tiếng. Hai đứa nó chuồn mất tăm, trả lại sự yên bình cho phòng khách nhà tôi.

Tôi hít một hơi thật sâu, nén xúc động muốn đi sang phòng bên cạnh đấm cho thằng em ruột một trận, quay lại nhìn Diệp Vân Nhiên.

“Khụ… Bỏ qua chuyện đó đi.” Tôi nhìn thẳng vào đôi mắt trong veo của em ấy, dịu dàng nói: “Lần trước em tỏ tình, anh đã hứa lần sau sẽ là anh cầu hôn. Diệp Vân Nhiên, quãng đời còn lại, để anh chăm sóc em nhé. Kết hôn với anh được không?”

Diệp Vân Nhiên nước mắt rơi lã chã (lần này là khóc thật), gật đầu lia lịa. Em ấy đưa tay ra hiệu: “Em đồng ý.”

Tôi cười mãn nguyện, lấy chiếc nhẫn cẩn thận đeo vào ngón áp út của em ấy. Kích cỡ vừa in. Cảm giác lúc này thực sự rất tuyệt diệu. Cuối cùng cậu bé câm này cũng hoàn toàn thuộc về tôi rồi.

Và rồi, ngay khoảnh khắc vô cùng lãng mạn và thiêng liêng ấy, tôi lại nghe thấy tiếng lòng phấn khích tột độ vang lên bên tai:

HUHUHU, CHỒNG ĐEO NHẪN CHO MÌNH RỒI!!!

Cuối cùng cũng danh chính ngôn thuận rồi! Tối nay nhất định phải tìm cách đè chồng ra giường, ‘hành’ chồng ba ngày ba đêm không xuống khỏi giường được mới thôi!!! Hé hé hé!

Tôi khựng lại, nụ cười hơi cứng đờ, ánh mắt đầy thâm ý nhìn cậu vợ nhỏ trông bề ngoài thì thanh thuần, ốm yếu nhưng bên trong thì như sói đói của mình.

“Vân Nhiên à…”

Diệp Vân Nhiên ngước lên nhìn tôi, chớp mắt: “Dạ?”

Tôi nhếch mép, bế bổng em ấy lên theo kiểu công chúa rồi đi thẳng vào phòng ngủ.

“Để xem tối nay ai không xuống khỏi giường được nhé.”

Toàn văn hoàn.

Bình luận

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!