SÁT THỦ ĐẦM LẦY VÀ BÉ THỎ NHÚT NHÁT

Chương 6: Tình Thế Khó Lường

Cỡ chữ:

Ngày hôm sau, Đoàn Trác “cá chép vượt vũ môn” bật dậy khỏi giường, đôi mắt sáng rực đến dọa người. Cậu ta nhìn quanh quất mọi nơi, nhìn qua nhìn lại không thấy người muốn thấy, có vẻ thất vọng: “Chẳng lẽ đêm qua mình nằm mơ sao?”

Tôi vừa thở phào nhẹ nhõm, đã thấy Đoàn Trác lao vào nhà vệ sinh soi gương xem môi mình. Hôn lâu quá nên đúng là có hơi sưng. Đoàn Trác phát ra tiếng rú c.h.ói tai: “A! Tôi không nằm mơ, vợ tôi thực sự đến đón tôi rồi!”

Cậu ta lao ra nắm lấy vai tôi, vẻ mặt đầy hưng phấn: “Kiều Tâm Nhãn, cậu thấy vợ tôi đến đón tôi rồi đúng không? Cô ấy vẫn nguyện ý đến đón tôi, chắc chắn là vẫn còn quan tâm tôi! Tôi vui quá!”

Vậy đó. Tôi không ngờ Đoàn Trác lại là một kẻ si tình (não tình yêu) thuần túy đến thế. Tôi hé miệng, nói ra cái cớ đã bịa ra suốt cả đêm qua: “Ừ, ừ, tôi thấy rồi. Cậu say quá, tôi kéo thế nào cậu cũng không đi, cứ khóc lóc gọi điện cho cô ấy, thế là cô ấy đến. Chúng tôi hợp sức vận chuyển cậu về đến dưới lầu ký túc xá, sau đó cô ấy về nhà rồi.”

Đoàn Trác một tay chống cằm, làm vẻ trầm tư, lẩm bẩm tự nói: “Thì ra vợ tôi thích kiểu người mau nước mắt. Tôi đã ngộ ra rồi, biết thế tôi đã khóc sớm hơn…”

Thôi được rồi, tôi thừa nhận tôi thực sự “ăn” cái kiểu này. Đoàn Trác đột nhiên nhìn vào miệng tôi, vẻ mặt mờ mịt: “Môi cậu sao cũng sưng thế kia? Người yêu cậu cũng đến đón cậu à?”

Tôi buột miệng bịa chuyện: “Tôi hơi dị ứng cồn, đây là phản ứng dị ứng thôi.”

Đoàn Trác gật đầu, có vẻ đã tin. Tôi vội đánh trống lảng, vỗ vỗ cánh tay cậu ta: “Đừng hoài niệm nữa, sắp đến giờ học rồi.”

Nhưng Đoàn Trác lại mơ màng suốt cả ngày, chẳng thèm nghe giảng, đi đường cũng không đi cho tử tế, khoác tay lên vai tôi, cả người uể oải. Vừa khoác lên, mũi cậu ta động đậy, đầu cũng xích lại gần, ngửi tới ngửi lui quanh cổ tôi, mắt dần nheo lại: “Kiều Tâm Nhãn, tôi mới phát hiện cậu thơm thật đấy!”

Tôi thấy cả người không được tự nhiên, đẩy đầu cậu ta ra, nghi ngờ giơ cánh tay lên ngửi ngửi chính mình, chỉ thấy mùi bột giặt. “Là mùi nước giặt thôi, cậu muốn tôi chia sẻ hãng cho không?”

Đoàn Trác chằm chằm nhìn tôi với nụ cười như có như không: “Thật sao? Thôi tôi đi xin vợ tôi vậy, cô ấy cũng có mùi hương y hệt thế này.”

Tôi bất giác căng thẳng, mũi Đoàn Trác là mũi c.h.ó à? Say bí tỉ rồi mà vẫn nhớ mùi hương! Tôi bất động thanh sắc quan sát Đoàn Trác, phát hiện cậu ta không có ý định truy đến cùng vấn đề này thì mới thở phào. Đoàn Trác lại tiếp tục chìm đắm: “Kiều Tâm Nhãn, tối qua vợ tôi chủ động hôn tôi rồi!”

Tôi đơ mặt đáp: “Ồ.”

Đoàn Trác cười hì hì, đầy ẩn ý: “Tâm trạng tôi bây giờ đang tốt đến mức có thể tha thứ cho mọi chuyện.”

Lòng tôi khẽ động, liếc nhìn cậu ta, giội cho cậu ta một gáo nước lạnh: “Nhỡ đâu cô ấy thực sự lừa cậu thì sao?”

Đoàn Trác nhìn chằm chằm vào tôi, tôi vô thức quay mặt đi không dám nhìn. Tôi không quên cậu ta không thích người khác bịa đặt nói xấu người yêu qua mạng của mình. Chỉ nghe cậu ta nói: “Ngoài việc không thích tôi ra, những chuyện khác tôi đều không bận tâm. Cô ấy thứ nhất không lừa tiền của tôi, thứ hai không lừa tình của tôi, tôi không nghĩ ra điểm nào đáng để tức giận.”

Tôi cười khan: “Cậu thích cô ấy đến thế cơ à?”

Đoàn Trác kiên định gật đầu, hai mắt không chớp nhìn tôi chằm chằm đáp: “Đúng. Đặc biệt thích. Ngày càng thích.”

Câu nói như đang trực tiếp nói với tôi khiến tim tôi tê rần. Tôi chật vật đánh trống lảng: “Tôi đi thư viện đây, cậu đi không?”

Đoàn Trác khựng lại, lắc đầu: “Tôi còn chút việc phải xử lý, tối nay không về ký túc xá đâu, cậu đi đi, có việc gì thì liên lạc với tôi.”

Tôi thì có việc gì mà cần liên lạc với cậu ta chứ.

Ngày hôm sau, tôi lại thấy “tội ác” của Đoàn Trác trên diễn đàn trường học. Có người nặc danh bóc phốt:

Chủ bài đăng: “Một số kẻ lúc nào cũng ỷ vào gia thế mà làm mưa làm gió trong trường. Bị đuổi khỏi ký túc xá rồi thì làm ơn tha cho bọn này đi, đừng có truy sát mãi. Mấy đứa mê trai trong trường làm ơn mở to mắt ra mà nhìn xem, hot boy cái gì, đây hoàn toàn là trùm trường lưu manh. Còn đe dọa chúng tôi bớt ăn nói lung tung. Tôi cứ muốn cho cả thế giới biết nó là một kẻ cuồng bạo lực đấy!”

Ảnh đính kèm là những vết bầm tím trên tay chân, kèm theo cặp mắt gấu trúc. Khu vực bình luận vô cùng sôi nổi:

  • Bình luận 1: Dũng cảm thế, vậy sao không dám nói tên nó ra? Đoàn Trác đúng không? Tôi thấy cậu ta sống chung với bạn cùng phòng mới cũng hòa thuận mà, không giống người vô cớ đánh người. Các cậu đã làm chuyện gì sao không nói ra một chút?
  • Bình luận 2: Cười c.h.ế.t. mất. Broman (Tình huynh đệ) không chỉ biết bịa chuyện nói xấu con gái, đến đàn ông chất lượng cao cũng không tha, cứ thế mà giương cùi chỏ với cả thế giới à?
  • Bình luận 3: Ý gì đây? Nói là Đoàn Trác hả? Tôi thật sự lạy các người. Hồi ở trường chọc vào cậu ta bị đánh đã đành, ông đây đã nghỉ học rồi tại sao vẫn bị ăn đòn?
  • Chủ bài đăng trả lời: Bạn cùng phòng của tôi đều bị đánh rồi. Cậu năm mấy? Ký túc xá nào?
  • Bình luận 3 trả lời: Vốn dĩ năm nay học năm 3. Đừng nhắc đến ký túc xá nữa, xúi quẩy. Mẹ kiếp gặp phải một thằng ẻo lả, ngày nào cũng giả mù lẳng lơ quyến rũ bọn này. Kết quả xảy ra chuyện, nó rũ sạch sành sanh, hại bọn tao phải đuổi học.
  • Bình luận 4 (nghi ngờ): Bình luận này… cậu đang nói đến Kiều Tâm Nhãn à? Lạy chúa, cậu ấy trắng trẻo xinh xẻo thế, ngày nào cũng mặc áo dài quần dài, lại ít nói. Hội con gái bọn này đều thấy cậu ấy ngoan ngoãn muốn c.h.ế.t.. Cậu ấy bị các người ép đến mức phải bảo lưu nửa năm, các người bị đuổi học rồi mà vẫn không tha cho cậu ấy sao? Các người đúng là axit sunfuric chuyển thế, đi đâu ăn mòn đến đấy!
  • Bình luận 5: Quá lợi hại… Vẫn là ăn đòn ít quá.
  • Chủ bài đăng không phục: Đối với mấy loại người này các người thì biết cái đếch gì! Tối qua bọn tao còn thấy trùm trường và thằng ẻo lả đó ôm ấp nhau lúc nửa đêm, nhìn qua là biết hai đứa nó cấu kết với nhau. Nói không chừng chính thằng ẻo lả kia bám lấy trùm trường, bắt nó xả giận thay mình.
  • Bình luận 6: Tôi dành 0 giây để chèo luôn cặp CP này, các chị em vào nếm thử đi! Mỹ nhân bi thảm x Thiếu gia trùm trường lưu manh à? Đẩy thuyền trước đây, cười xỉu!
  • Bình luận 7: Nhưng nói thật, Kiều Tâm Nhãn đẹp thế tại sao luôn mặc áo dài quần dài? Có phải cậu ấy từng bị bạo hành, muốn giấu vết thương không? Cứ cho là giấu đi, tôi vẫn phát hiện ra dáng vóc của cậu ấy cực kỳ lả lướt. Không biết các người đã cảm nhận chưa, cậu ấy thực sự có cảm giác mong manh vỡ vụn, cộng với khuôn mặt đó tạo cảm giác rất muốn bắt nạt. Lại thêm kiểu quần áo che kín bưng, càng thêm phần cấm dục, khiến người ta chỉ muốn xé nát quần áo của cậu ấy.
  • Bình luận 8: Lầu trên là biến thái, đã giám định xong.

Bình luận dần lệch hướng, không ai thèm để ý đến bài phốt của chủ bài. Mấy tên từng bị đánh ồn ào phá bĩnh trong phần bình luận, nhưng vẫn chẳng ai thèm ngó ngàng tới.

Càng đọc tim tôi càng lạnh. Đêm qua Đoàn Trác thức trắng không về ký túc xá, đến bây giờ vẫn chưa về. Tối qua chắc chắn cậu ta không mất trí nhớ, hoặc là sau đó đã nhớ ra, đi tìm ba tên kia hỏi thăm chuyện của tôi. Chắc cậu ta cũng biết tôi và người yêu qua mạng của cậu ta là cùng một người rồi. Phát hiện tôi vẫn luôn trêu đùa cậu ta, nên không muốn quay lại.

Tôi không biết phải làm sao. Nghĩ tới nghĩ lui lại muốn bảo lưu tiếp. Những người dính dáng tới tôi đều không có kết cục tốt đẹp, tôi đáng lẽ không nên xuất hiện trước tầm mắt công chúng. Mép ngón tay cái bị tôi cậy đến tươm m.á.u, đau quá. Tôi bần thần gọi điện cho mẹ, khàn giọng cầu xin: “Mẹ ơi, con có thể tiếp tục bảo lưu không?”

Mẹ tôi im lặng vài giây, hoàn toàn bùng nổ, hỏi tôi: “Cục cưng, lại có người bắt nạt con sao? Con nói mẹ nghe, mẹ sẽ đi liều mạng với lũ khốn nạn đó!”

Bà chửi thề vài câu, lại cố nghĩ cách khuyên nhủ tôi: “Cùng lắm thì mẹ bán nhà ở quê, thuê nhà bên ngoài cho con ở. Tâm Nhãn à, con phải học cho xong đại học chứ, nếu không sau này con biết sống sao, lại giống mẹ chôn vùi cả đời trong xưởng máy sao?”

Tôi vô cùng áy náy, nghẹn uất đến không thở nổi, run rẩy nói: “Mẹ ơi, con lỡ thích một người con trai rồi thì phải làm sao?”

Mẹ tôi sững sờ mấy giây, hỏi tôi: “Vậy cậu ấy có thích con không? Chỉ cần cậu ấy thích con, mẹ sẽ mừng thay con.”

Rõ ràng tôi đã nhẫn nhịn rất lâu không khóc, nghe xong hai câu này tôi thực sự không kìm nén nổi nữa, vừa khóc vừa đứt quãng trút bầu tâm sự: “Con không biết. Con đã lừa cậu ấy, con giả làm con gái để yêu qua mạng với cậu ấy. Cơ thể con lại dị dạng như thế này, con không dám để cậu ấy biết, con chỉ muốn trốn đi…”

Mẹ tôi hít một hơi sâu, giọng nghẹn ngào cắt ngang lời tôi: “Kiều Tâm Nhãn, đừng nói về bản thân mình như vậy. Có trách thì trách mẹ đã sinh ra con như thế. Nhưng con là báu vật của mẹ, đừng có hạ thấp bản thân mình như vậy, cũng đừng chỉ nghĩ đến chuyện trốn chạy. Làm sai thì phải nhận lỗi chứ, nếu không con định tự suy diễn lung tung, tự dằn vặt mình cả đời sao?”

Tôi ngậm miệng, không dám nói rằng tôi không có gan.

Bình luận

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!