Ký túc xá bỗng chốc trở nên tĩnh lặng. Không biết ai thở dài một hơi. Âm thanh đó rất khẽ, lại không giống như truyền ra từ trong điện thoại. Tôi nghe thấy tiếng mở cửa, dây thần kinh trong não bỗng chốc căng như dây đàn, muốn trốn đi nhưng chân dường như mọc rễ không thể di chuyển nổi.
Đoàn Trác bước vào, đóng cửa lại, lưng tựa vào cửa, không bước thêm một bước nào. Giọng cậu ta rất bình tĩnh hỏi tôi: “Cậu muốn trốn đi đâu?”
Cậu ta đeo khẩu trang, nhưng tôi vẫn nhìn thấy những vết bầm tím lan ra ngoài mép khẩu trang. Tôi sợ đến mức đánh rơi điện thoại xuống đất, không màng đến việc đã cúp máy hay chưa, môi run rẩy mấp máy mấy giây, sắc mặt trắng bệch hỏi cậu ta: “Cậu bị thương rồi?”
Đoàn Trác không trả lời câu hỏi của tôi, cố chấp truy hỏi: “Cậu muốn trốn đi đâu?”
Cậu ta nhìn chằm chằm tôi, hốc mắt dần đỏ hoe, lớn giọng chất vấn: “Kiều Tâm Nhãn, chẳng phải tôi đã nói với cậu rồi sao, ngoài việc cậu không thích tôi, những chuyện khác tôi đều không quan tâm! Ngày nào tôi cũng nói cậu rất tốt, tôi đặc biệt thích cậu, tại sao cậu không lọt tai chữ nào? Rốt cuộc tôi chưa làm tốt ở điểm nào mà khiến cậu lúc nào cũng chỉ muốn trốn chạy?”
Tôi không biết làm cách nào để nói cho cậu ta biết, từ nhỏ đến lớn tôi đã tự ti như thế nào vì cơ thể này. Tôi giả bộ bận rộn, lau mặt, ngồi xổm xuống nhặt điện thoại, phát hiện vẫn chưa cúp máy. Sững sờ một chút, tôi vội vàng nói với mẹ: “Mẹ ơi, xin lỗi mẹ, con cúp máy trước, con bị ngắt lời rồi.”
Mẹ tôi vừa khóc vừa cười: “Cục cưng, cứ thử xem sao. Đừng luôn phụ lòng chính mình và cậu ấy. Con ngoan như vậy, cứ nghe lời mẹ thêm một lần nữa thôi, có được không?”
Tôi ngơ ngác nhìn cuộc gọi đã bị ngắt. Đoàn Trác không nghe thấy nội dung trong điện thoại, cũng không lên tiếng, im lặng chờ đợi tôi đáp lại. Bầu không khí vô cớ khiến người ta căng thẳng đến khó thở.
Tôi phải đấu tranh tâm lý rất lâu mới có dũng khí ngẩng đầu nhìn Đoàn Trác: “Cậu không muốn biết cơ thể tôi dị dạng ở đâu sao?”
Đoàn Trác hít sâu một hơi, trừng mắt nhìn tôi: “Tôi đã nói rồi, tôi không quan tâm! Nếu ảnh hưởng đến sức khỏe thì chúng ta làm phẫu thuật, không ảnh hưởng thì có sao đâu chứ?”
Tôi mỉm cười yếu ớt, phóng lao thì phải theo lao. Tôi bước đến kéo kín rèm cửa ban công lại, ký túc xá trở nên mờ tối. Tôi đi đến trước mặt Đoàn Trác, nắm lấy tay cậu ta, không dám nhìn cậu ta, dẫn dắt cậu ta khám phá cơ thể mình.
Đoàn Trác kinh ngạc, có chút tức giận rút tay về: “Kiều Tâm Nhãn, chúng ta đang nói chuyện nghiêm túc, cậu tự nhiên làm cái gì thế này? Làm thế này không giải quyết được vấn đề gì đâu!”
Tôi sững lại một chút, bị bộ dạng đạo mạo nghiêm túc của cậu ta chọc cười, sự căng thẳng và sợ hãi vừa nãy đã bay đi một nửa. Tôi lại bắt lấy tay cậu ta: “Ừ, tôi biết. Tôi chỉ đang muốn cho cậu biết mọi bí mật của tôi.”
Đoàn Trác mặt đỏ bừng, lắp bắp: “Bí… bí mật gì mà giấu trong đũng quần vậy?”
Tôi không để ý đến lời nói đùa đó, nắm tay cậu ta đi thám hiểm. Tôi cúi đầu hỏi cậu ta: “Cảm giác thế nào?”
Ngón tay Đoàn Trác cứng đờ, cả người như hóa đá: “Ơ… hơi, hơi nhỏ.”
Mặt tôi lập tức đỏ lựng vì xấu hổ, có chút tức giận, đè tay cậu ta xuống: “Cậu sờ lại xem!”
Đoàn Trác di chuyển một cách cứng đờ, lẩm bẩm: “Làm cái gì vậy, ban ngày ban mặt làm chuyện này không hay đâu.”
Cậu ta khiếp vía dùng tay kia nâng cằm tôi lên, nhìn tôi: “Vợ ơi, cái… cái… cái này là gì?”
Tôi quay mặt đi không nhìn cậu ta: “Cơ thể tôi là song tính (người lưỡng tính). Kinh tởm lắm đúng không?”
Đoàn Trác nhíu mày, bẻ đầu tôi lại, bắt tôi phải nhìn cậu ta: “Ai nói tởm? Tôi đi đánh nó!”
Cậu ta dường như thực sự chỉ quan tâm xem “ai nói”, hoàn toàn không cảm thấy tôi kỳ quái chút nào. “Bố tôi từ nhỏ đã chửi tôi tởm lợm.”
Đoàn Trác tức đến điên người, mắng chửi bố tôi vài phút, vẫn không quên an ủi tôi: “Cái này là do bẩm sinh, không phải cậu muốn kiểm soát là được.”
Nói rồi, cậu ta mím môi, vẻ mặt ngượng nghịu gượng gạo nói: “Tôi không trách cậu vì chuyện cậu luôn muốn chạy trốn khỏi tôi nữa. Kiều Tâm Nhãn, ngay cả bản thân mình cậu còn không biết yêu thương cho tử tế, vậy thì cậu có thể yêu ai tử tế được? Nhưng cậu có thể cho chúng ta một cơ hội không? Chúng ta cùng nhau học cách yêu bản thân và yêu người khác.”
Tôi không thể dễ dàng tin tưởng: “Cậu thực sự không chê tôi sao?”
Đoàn Trác lắc đầu, buồn bã nhìn bộ quần áo dài tay của tôi: “Anh xót cho em. Hơn 20 năm nay em sống khổ sở biết bao nhiêu. Mùa hè cũng không dám cởi trần, nóng nực đến mức nào. Lẽ ra anh nên quen em sớm hơn, như vậy em mới có thể sớm tin tưởng rằng ngoài mẹ em ra, vẫn còn có người cho em rất nhiều tình yêu.”
Đáng nhẽ đây là một khung cảnh rất cảm động, nhưng não tôi lại bị chập mạch, c.h.ế.t. sống không tin anh ta thực sự có thể chấp nhận tôi. Thế là tôi đưa ra một yêu cầu quá đáng: “Vậy anh có thể làm chuyện đó với em không?”
Đoàn Trác ngây ngẩn, yết hầu lăn lộn, mặt đỏ phừng phừng: “Bảo bối, bây giờ nói chuyện này có phải hơi mất hứng không?”
Tôi nước mắt lưng tròng, cố tình gây sự: “Có phải anh không tình nguyện đúng không? Em biết ngay mà, làm gì có ai không thấy cơ thể này kinh tởm.”
Đoàn Trác chậc một tiếng, nâng cằm tôi lên rồi hôn xuống, ghì eo tôi áp sát vào người anh ta: “Bảo bối, cảm giác thế nào?”
Tôi khẽ rên rỉ, lắp bắp: “Hình như… hơi…”
Đoàn Trác cười khẽ một tiếng: “Còn cảm thấy anh không tình nguyện nữa không?”
Tôi nói bừa: “Em còn chưa cởi quần áo, nhỡ anh nhìn thấy xong hối hận thì sao?”
Đoàn Trác hít một hơi thật sâu: “Anh sắp nổ tung đến nơi rồi mà em còn muốn khiêu khích anh? Được thôi, vậy anh sẽ chứng minh xem anh có hối hận hay không.”
Anh ta kiểm tra cơ thể tôi, lại cúi đầu, cuối cùng ngẩng lên lau đi vết ướt bên môi: “Bây giờ đã tin chưa?”
Rất nóng, rất ngứa, dường như vẫn chưa đủ. Tôi nâng chân quấn lấy anh ta, nhắm mắt nói càn: “Không tin.”