Vừa cởi ngoại sam, một thanh chủy thủ đã kề sát lên cổ ta. Lưỡi dao còn lạnh hơn gió, ta hơi ngẩng đầu lên.
Người phía sau nhịp thở hơi rối loạn, mang theo hơi thở quen thuộc. Ta nhếch môi cười:
“Ẩn Thập, ngươi đây là muốn làm phản sao?”
Gân mạch sau gáy hắn hơi giật giật, giọng nói khàn khàn, lưỡi dao càng ép sát thêm một bước:
“Thuốc giải đâu? Mau đưa cho ta.”
Ta hơi sững sờ, vậy mà lại quên mất hôm nay là ngày mười lăm. Thảo nào hắn lại c.h.ó cùng rứt dậu như thế này.
Thứ ta hạ trên người hắn là loại Cổ trùng lợi hại nhất, mỗi tháng bắt buộc phải uống thuốc giải đúng hạn, nếu không sẽ đau đớn sống không bằng c.h.ế.t.. Lần này đi điều tra một số chuyện cũ năm xưa, ta thế mà lại quên mất hắn.
Cổ họng hơi nhói đau, m.á.u tươi theo lớp da bị rạch phá chảy dọc xuống cổ. Cổ họng đau khiến ta khẽ nhíu mày, ta lại ngửa cổ ra sau thêm chút nữa. Hơi thở của hắn phả vào vành tai ta.
“Bổn vương lấy cho ngươi đây.”
Ngón tay ta luồn vào trong vạt áo mò mẫm. Người phía sau thở ngày càng nặng nhọc, đột nhiên toàn thân run lên, phun ra một ngụm m.á.u tươi. Khăn che mặt bị m.á.u nhuộm ướt, nhỏ xuống y phục ảnh vệ của hắn.
Hắn giật phắt khăn che mặt xuống, gạt tay ta ra. Một bàn tay to lớn vậy mà lại trực tiếp luồn vào trong vạt áo ta mò mẫm. Tay hắn nóng rực, vài lần xượt qua lồng ngực ta.
“Láo xược!”
Ta trợn tròn mắt, căng cứng cơ thể, nghiêng đầu nhìn sang.
Gân xanh trên cổ và trán hắn nổi lên chằng chịt, thái dương không ngừng rỉ mồ hôi, từng giọt lăn dài trên má hắn.
Vài ngày trước, ta theo manh mối điều tra ra được thân thế của hắn. Không thể g.i.ế.t được! Ta đạp vào cẳng chân hắn, tóm lấy cánh tay đang cầm dao của hắn rồi dùng sức, trực tiếp hất bay người ra ngoài.
Bõm một tiếng, hắn rơi xuống hồ nước nóng phía trước ta.
Hơi nước mịt mờ, Ẩn Thập chật vật đứng dậy, đôi mắt đỏ ngầu, hung tợn nhìn chằm chằm ta. Dưới lớp da cổ có Cổ trùng đang bò qua bò lại, đau đến mức mặt mũi hắn dữ tợn, cả vùng cổ đều nhiễm một màu đen nháy.
Ta nhíu mày, nhảy xuống suối nước nóng, bóp lấy cổ hắn, nhét một viên thuốc vào miệng hắn. Yết hầu chuyển động nơi hổ khẩu, người trong tay ta dần bình tĩnh lại, nhưng cơ thể lại ngày càng nóng rực.
Hắn thế này là bị kẻ nào hạ thuốc ở đâu rồi?
Chưa kịp để ta phản ứng, hắn đã ngẩng đầu bóp lấy cổ họng ta, ngón tay kéo tuột đai lưng, cởi phăng y phục của ta ra.
Trên người lạnh toát, chủy thủ trong tay xoay tròn phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo. Ta có thể một đao đâm xuyên lồng ngực hắn, ngăn chặn hành vi cầm thú này của hắn. Nhưng hắn, ta quả thực không thể g.i.ế.t.
Tình báo cho thấy, Ẩn Thập là di phúc tử của Thái tử triều trước, là người mà Mẫu phi vẫn luôn tìm kiếm. Loại thuốc này rất bá đạo, nếu mặc kệ hắn, hắn sẽ bị tổn thương căn cơ. Đến lúc đó hắn sẽ hoàn toàn trở thành một phế nhân, làm hỏng kế hoạch của ta.
Sau gáy truyền đến cảm giác bị cắn xé, ta kêu rên một tiếng, căng thẳng đến mức toàn thân cứng đờ, nhưng lại phải ép buộc bản thân thả lỏng. Ta chống tay lên phiến đá, nhắm nghiền mắt lại.
Hơi nước nghi ngút, bọt nước bắn tung tóe. Phiến đá dày dưới tay ẩm ướt, ta gần như không giữ nổi Ẩn Thập phía sau. Hắn giống như một con dã thú phát tình, không biết mệt mỏi, không theo quy luật, không ngủ không nghỉ.
Không biết đã qua bao lâu, người phía sau cứng đờ.
“Còn không mau cút ra!”
Chân ta mềm nhũn gần như đứng không vững, cố gượng xoay người lại, chống tay vào phiến đá phía sau. Trên lồng ngực toàn là những dấu vết do hắn tạo ra.
Ẩn Thập đứng trước mặt ta, ánh mắt tối sầm, cúi đầu nhìn cơ thể trần như nhộng của mình, không biết đang nghĩ gì. Đột nhiên hắn chắp tay nói:
“Thuộc hạ đáng c.h.ế.t., xin chủ tử trách phạt!”
Ta kìm xuống sự run rẩy còn sót lại trên cơ thể, khàn giọng nói:
“Chỗ Thái tử ngươi không cần canh chừng nữa.”
Ẩn Thập không nói gì, ánh mắt ngây dại nhìn lồng ngực ta. Nghĩ đến lực đạo vừa rồi, ta trầm giọng:
“Còn không mau cút!”
Ta vừa dứt lời, Ẩn Thập đã bay ra khỏi suối nước nóng, kéo theo một mảnh nước bắn tung tóe.
Đợi người biến mất khỏi suối nước, ta mới chống tay từ từ ngồi xuống. Nước ấm lướt qua phía sau mang theo cơn đau như kim châm, chắc chắn là rách rồi. Tên Ẩn Thập này thật đúng là không phải thứ gì tốt.