Cỡ chữ:

Từ trong hồ nước nóng đi ra, ta gian nan trở về tẩm điện, nằm trên giường nhưng trằn trọc không ngủ được. Đau, đau đến muốn c.h.ế.t., nhưng lại không thể gọi ngự y.

Thế là ta ném vỡ chén trà. Một bóng người nhanh nhẹn lộn qua cửa sổ nhảy vào.

“Chủ tử.”

Giọng nói quen thuộc khiến ta dựng đứng tim gan. Lại là Ẩn Thập. g.i.ế.t cũng không thể g.i.ế.t, đánh cũng không thể đánh, lại còn phải làm cho hắn thay đổi cái nhìn về ta trước đây, càng sớm tín nhiệm ta càng tốt. Hắn là quân cờ quan trọng nhất trong kế hoạch của ta.

“Lại đây.” – Ta khàn giọng – “Bôi thuốc cho ta.”

Ẩn Thập do dự một lát, từ từ đi đến bên giường ta, ngồi xổm xuống, móc ra một cục thuốc mỡ màu trắng to tướng, trầm giọng nói:

“Chủ tử, đắc tội.”

Ta vùi mặt vào trong chăn, căng cứng cơ thể. Tay của Ẩn Thập xoay tròn trong cơ thể ta, vừa nóng lại vừa ngứa. Tiếng tim ta đập rất mạnh, nhịp thở hỗn loạn.

Ẩn Thập quỳ bên mép giường, tiếng thở dốc tiếng sau nặng hơn tiếng trước, ngón tay cũng nóng rực.

Cuối cùng cũng bôi xong, ta và hắn đồng thời thở phào nhẹ nhõm. Ẩn Thập cất kỹ lọ thuốc, lại quỳ xuống giữa phòng. Ta vẫn giữ nguyên tư thế nằm sấp không nhúc nhích, vừa đau lại vừa mệt.

“Theo dõi Thái tử lâu như vậy, có thu hoạch được gì không?”

Ẩn Thập quỳ trong phòng, kể lại chi tiết không sót chuyện gì về sinh hoạt của Thái tử trong khoảng thời gian này. Đêm đêm ca hát vui chơi, những kẻ được khiêng ra vào sáng sớm có cả nam lẫn nữ, toàn thân đầy vết roi, da tróc thịt bong, sớm đã không còn thở nữa.

Ánh mắt ta lạnh lẽo, tên s.ú.c s.i.n.h này so với gã cha của hắn chỉ có hơn chứ không kém. Giao thiên hạ vào tay đám người này, bách tính sẽ gặp đại họa.

Ta lên cơn sốt cao, bảo tiểu đồng truyền lời vào cung là bị nhiễm phong hàn. Phụ hoàng cho phép ta nghỉ phép nửa tháng.

Ngày đầu tiên toàn thân nóng rực, đầu óc choáng váng, chỉ có thể dựa dẫm ngồi trên giường. Những người đến thăm ta, Thái tử đến sớm nhất. Hắn ân cần hỏi han ta một phen, còn tặng một đống dược liệu quý giá. Ta giả lả ứng phó, diễn ra dáng một đứa em trai tình thâm ý trọng.

Sau khi hắn đi, ta sai người hầu lau rửa chỗ hắn đứng hơn mười lần. Hắn chỉ đứng ở đó thôi ta cũng thấy bẩn.

Thái tử đi rồi, Thái y do Phụ hoàng sắp xếp đến. Ông ta kiểm tra một lượt, kê đơn thuốc cho ta rồi rời đi. Ta lấy cớ bệnh nặng, từ chối mọi sự thăm hỏi.

Chiều hôm đó, ta khoác áo choàng, dẫn theo vài ảnh vệ lẻn ra từ cửa sau, lên xe ngựa một đường ra khỏi kinh thành hướng về phía Giang Nam.

Đại lý tự Thiếu khanh nhận khẩu dụ của Phụ hoàng đi bí mật điều tra tham quan, đã che giấu thân phận xuất phát tới Giang Nam. Tên tham quan này liên lụy rất rộng, bề ngoài là người của ta, sau lưng lại là môn khách của Thái tử, còn có thư từ qua lại mật thiết với lân bang.

Nếu thực sự đổ hết tội lên đầu ta, vậy những nỗ lực làm ra trước đây đều sẽ đổ sông đổ bể. Ta cũng sẽ phải gánh tội danh thông đồng với địch phản quốc.

Ta bắt buộc phải phanh phui hết những việc bẩn thỉu Thái tử đã làm ra trước mặt Hoàng đế, để ông ta nhìn xem đứa con trai tốt của mình rốt cuộc ấp ủ dã tâm xấu xí đến thế nào, quả thực giống hệt ông ta thời trẻ.

Khụ khụ! Ta đẩy cửa sổ ra, khàn giọng nói:

“Ẩn Thập, vào đi.”

Khoảnh khắc tiếp theo, Ẩn Thập trong bộ y phục đen chui vào xe ngựa, quỳ xuống trước mặt ta. Khuất sau lớp khăn che mặt, đôi mắt kia lại sáng đến kỳ lạ.

Ta tựa vào ván xe, mặc dù đã lót đệm rất dày nhưng vẫn khó chịu. Trên người càng nóng đến kinh người, lại từng cơn lạnh toát. Nghiệp do Ẩn Thập tạo ra, đương nhiên phải do hắn chịu trách nhiệm.

“Lại đây.” – Ta khàn giọng gọi Ẩn Thập ghé sát lại gần – Ta kéo hắn ngồi xuống bên cạnh, sau đó ôm lấy hắn, run rẩy trong lòng hắn.

Kinh thành tuyết rơi, ban đêm càng lạnh. Người Ẩn Thập rất nóng, dùng còn tốt hơn cả lò sưởi tay. Ta co ro trong lòng hắn, cảm giác phía sau cũng không còn đau đến thế nữa.

Bình luận

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!