Tên tham quan đã nổi sát tâm, sau khi phủ binh rút lui lại tới rất nhiều sát thủ, kẻ nào kẻ nấy thân thủ cao cường.
Cùng với tiếng kêu thảm thiết vang lên, Ẩn Thập ôm lấy eo ta bay ra khỏi xe ngựa. Cỗ xe vỡ vụn trên mặt đất, những mảnh gỗ bay tứ tung cào rách y phục của ta.
Người ta mang theo không nhiều, ngoài Ẩn Thập ra chỉ còn vài ảnh vệ, họ chắn trước mặt ta:
“Điện hạ đi mau!”
Ẩn Thập kéo ta đi gấp một mạch. Trăng sáng sao thưa, cỏ cao hơn đầu người. Hắn đưa ta trốn trong bụi cỏ, cánh tay ôm lấy eo ta, nhỏ giọng bên tai ta:
“Điện hạ đừng động đậy.”
Nhiệt độ từ cánh tay qua lớp y phục mỏng manh truyền đến. Ta nhíu nhíu mày không nói gì.
Ẩn Thập đã biết thân phận của mình, Hoàng vị của Phụ hoàng ta có được danh không chính ngôn không thuận, ta lại là một Vương gia điên khùng, trước khi điều tra ra thân phận của hắn chẳng hề có sắc mặt tốt đẹp với hắn, thậm chí còn hạ loại Cổ độc nặng nhất lên người hắn.
Trong đêm tối, ta nhìn đường nét nghiêng nghiêng của hắn. Ẩn Thập, hắn đang nghĩ gì? Có nhân cơ hội này g.i.ế.t ta không?
Thích khách cầm kiếm quét qua những đám cỏ cao, ngày càng tiến lại gần. Ẩn Thập quay đầu, dịu dàng gạt cọng cỏ bên cổ ta ra. Cỏ đó rất cứng, cào cổ ta lằn lên những vết đỏ. Ẩn Thập dùng mu bàn tay xuyết nhẹ lên cổ ta.
Lúc này mây đen đã tan, ánh trăng rải đầy mặt đất. Đôi mắt đen nhánh của hắn nhìn ta, nói:
“Điện hạ, ta đi dụ chúng đi.”
“Đợi đã!”
Ta vươn tay ra chụp lấy, ngón tay vạch rách góc áo hắn. Dưới ánh trăng, Ẩn Thập đã lao vào giao đấu với mấy chục tên thích khách.
Đồ ngốc, nếu hắn c.h.ế.t. rồi, ta biết ăn nói thế nào với Mẫu phi và Phụ thân đây? Biết ăn nói thế nào với người trong thiên hạ đây?
Ta nhặt vài viên đá nhỏ, ném ra lúc Ẩn Thập gặp nguy hiểm. Ta không có nội công, nhưng ném ám khí cũng tạm được. Mắt, mũi, miệng, cổ, ngón tay – đánh vào mấy chỗ này đau nhất, cũng dễ làm rối loạn chiêu thức nhất.
Ẩn Thập g.i.ế.t sạch đám người kia, chạy về phía ta:
“Điện hạ!”
Hắn chạy đến chỗ rất gần ta, phía sau lưng ánh kiếm chợt lóe lên.
“Cẩn thận!”
Ta lao về phía hắn. Bên eo đau nhói, trong khoảnh khắc Ẩn Thập ôm lấy ta, một kiếm đã đâm xuyên lồng ngực kẻ phía sau.
“Điện hạ!”
Hắn hoảng hốt đỡ ta dậy, vết m.á.u dính nhớp trên tay, ta đau đến mức cả khuôn mặt nhăn nhúm lại. Hắn bế bổng ta lên, nhanh c.h.óng tìm một nơi che chắn đặt ta xuống.
“Bị thương ở đâu rồi?”
Ẩn Thập hỏi xong liền bắt đầu cởi y phục của ta.
“Láo xược!”
Ta nắm chặt lấy tay hắn. Đôi mắt Ẩn Thập sáng rực dưới ánh trăng, trong mắt tràn ngập sự căng thẳng và hoảng loạn. Ta ngẩn người, thả lỏng ngón tay.
Hắn nhanh c.h.óng cởi áo ta ra, để lộ vết thương dữ tợn bên eo. Hắn dùng ngón tay ấn ấn, ta cắn răng nhịn xuống, cơ thể đau đến run rẩy.
“Không tổn thương đến chỗ yếu hại. Điện hạ, ngài nhịn một chút.”
Hắn lấy thuốc bột rắc lên trên, ta cắn chặt môi, rất nhanh m.á.u đã ngừng chảy. Hắn xé rách y phục của mình để băng bó cho ta. Ngón tay mang theo hơi lạnh lướt qua da thịt ta, ta nhớ lại lần ở suối nước nóng, tai ngày càng đỏ, nghiêng đầu nhắm mắt lại, nhưng vẫn cảm nhận được hơi thở của Ẩn Thập phả bên cổ, ngứa ngáy.
“Điện hạ, vì sao ngài lại cứu ta? Ngài không được c.h.ế.t..”
Ta không nói gì, Ẩn Thập cũng im lặng băng bó xong vết thương cho ta.
Ta cảm giác bên cạnh có một người nằm xuống. Ta từ từ mở mắt, những vì sao trên trời rất sáng. Rất lâu sau, ta lên tiếng:
“Ẩn Thập, chắc hẳn ngươi đã biết thân thế của mình rồi.”
Cơ thể bên cạnh ngay lập tức căng cứng. Ta nhếch nhếch khóe môi:
“Đừng căng thẳng. Ta nói cho ngươi nghe một bí mật nhé, ta không phải con trai của tên Hoàng đế c.h.ó má kia, ngươi có biết không?”
“Lục tướng quân?”
Hơi thở của Ẩn Thập hơi gấp gáp.
“Ông ấy là phụ thân ta.”
Nhất thời đất trời yên tĩnh, chỉ còn lại tiếng gió.
“Ngươi tên là Thẩm Nghiễn, là di phúc tử của Thái tử triều trước.”
Ta kể cho Thẩm Nghiễn nghe một câu chuyện. Có một đôi tình nhân thanh mai trúc mã, tâm đầu ý hợp. Nữ y tiên cải trang nam trang tòng quân, làm quân y bên cạnh Đại tướng quân suốt ba năm.
Sau khi về kinh, Tướng quân xin một đạo thánh chỉ tứ hôn, ông sắp thành thân cùng y tiên rồi. Thế nhưng ngay ngày thành thân, một đám người xông vào Tướng quân phủ bắt Tướng quân, nói ông thông đồng với địch phản quốc, cùng với Thái tử trở thành kẻ bán nước, ngày hôm đó liền bị xử tử.
Đám người đó g.i.ế.t hại người nhà họ Lục vẫn chưa đủ, còn ép Thái tử g.i.ế.t một mạch tới hoàng thành, g.i.ế.t Hoàng đế, cướp y tiên làm phi tử, từ đó đổi quốc hiệu.
Lúc đó, y tiên đã mang thai.
Dưới ánh trăng, Thẩm Nghiễn nghiêng đầu nhìn ta. Ta cùng hắn nhìn nhau:
“Là Hoàng thất của ta xa hoa lãng phí, khiến bách tính lầm than.”
Ta lấy bằng chứng định tội Thái tử từ trong tay áo ra.
“Thẩm Nghiễn, ngươi có nguyện ý đồng hành cùng ta không?”