Cỡ chữ:

Thẩm Nghiễn nhoáng một cái đã biến thành Các chủ của Minh Nguyệt Các, cùng ta quay trở về kinh thành.

Ta gióng trống khua chiêng đón Thẩm Nghiễn vào Hoàng thành, đủ đường mời mọc hắn, nhưng hắn lại từ chối, tự mình thuê một tiểu viện. Ta lại hết lần này đến lần khác tới bái phỏng.

Chuyện này cuối cùng cũng truyền đến tai Thái tử. Hôm đó Thái tử phủ tổ chức yến tiệc, thiệp mời liền được gửi tới tiểu viện của Thẩm Nghiễn.

Minh Nguyệt Các là thế lực giang hồ mới nổi gần đây, Các chủ lại là người thông minh tuyệt đỉnh, người đời đều đồn rằng “Được Các chủ, được thiên hạ”. Thái tử Triệu Nghiệp đương nhiên động lòng rồi.

Cứ như vậy, ngoài mặt Thẩm Nghiễn đã trở thành môn khách của Thái tử.

Tống Chi Vận từ Giang Nam trở về, thái độ đối với ta thay đổi rất nhiều. Hôm nay càng không biết lên cơn điên gì, vừa bãi triều đã chặn ta lại, còn muốn cướp xe ngựa của ta.

Xe ngựa của ta ngay sát kiệu xe của Thái tử. Lúc hắn vừa lôi vừa kéo lên xe ngựa của ta, Thẩm Nghiễn ngồi trong kiệu xe Thái tử vén rèm lên, đôi mắt đen nhánh cứ thế nhìn hai chúng ta.

“Cảnh Vân, ta có chuyện muốn nói với ngươi.”

Hắn nói rồi đẩy ta vào xe ngựa, cả người cũng chen lên theo.

Ta thở dài một hơi, giờ hắn Vương gia cũng chẳng thèm gọi nữa, gọi thẳng tên tự luôn rồi.

“Chuyện gì?”

Tống Chi Vận nhíu mày nhìn ta:

“Rốt cuộc ngươi có tính toán gì?”

Hắn đang hỏi chuyện ở Giang Nam.

“Thời cơ vẫn chưa tới.”

Tống Chi Vận nhìn ta thật lâu, thấy ta không hề lay chuyển bèn thả lỏng:

“Tùy ngươi vậy.”

Ăn chực một bữa cơm ở Vương phủ xong hắn mới chịu rời đi.

Ta sai người hầu chuẩn bị nước tắm, cởi y phục nhắm mắt dưỡng thần trong hồ nước nóng, lại đột nhiên nghe thấy tiếng nước róc rách. Ta nhíu mày mở mắt ra:

“Không phải đã nói không cần người hầu hạ rồi sao? Thẩm Nghiễn, sao ngươi lại tới đây?”

Trong hồ nước, Thẩm Nghiễn để trần nửa thân trên bơi tới. Dòng nước lướt qua những múi cơ bắp rõ ràng của hắn, hai điểm trước ngực chìm nổi trong làn nước. Mặt ta nóng ran, dời tầm mắt đi chỗ khác.

Thẩm Nghiễn đã bơi tới trước mặt ta, cầm khăn lụa thấm nước lau cánh tay cho ta. Hơi nước mờ mịt, ta có chút không nhìn rõ mặt hắn.

“Thẩm Nghiễn, ngươi không cần hầu hạ ta. Ngươi là Hoàng tôn triều trước.”

Ta đẩy tay hắn nhưng không đẩy được. Hắn cầm khăn lau vai ta – chính là chỗ hôm nay Tống Chi Vận bám vào người ta. Hắn lau rất tỉ mỉ.

Ta ngẩn người, sau đó nhíu mày:

“Thẩm Nghiễn, ngươi không nên có tâm tư như vậy với ta.”

Thẩm Nghiễn ghé sát lại, cầm khăn tiếp tục lau cổ ta, nước ấm theo xương quai xanh và lồng ngực chảy xuống.

“Ta có tâm tư gì?” – Hắn hỏi.

Thẩm Nghiễn ghé rất gần, dưới nước chân chúng ta chạm vào nhau. Dục vọng của Thẩm Nghiễn rất rõ ràng, cứ thế chống lên chân ta. Như vậy rồi mà hắn còn hỏi có tâm tư gì?

Hai má ta nóng bừng, tai cũng đỏ rực cả lên.

“Hôm đó ngươi bị trúng thuốc, chúng ta làm như vậy là bất đắc dĩ. Không phải cứ làm chuyện đó thì chúng ta chính là mối quan hệ kia.”

“Thẩm Nghiễn, ngươi…”

Thẩm Nghiễn tiếp tục cầm khăn giúp ta lau rửa, nói:

“Ta biết hắn gọi ngươi là Cảnh Vân. Cảnh Vân là chữ tự mà Mẫu phi đặt cho ta. Nếu ngươi muốn gọi thì cũng có thể gọi.”

Ta thấy môi Thẩm Nghiễn dường như cong lên một chút.

“Cảnh Vân.”

Thẩm Nghiễn là một hũ giấm chua to tướng, chỉ cần ban ngày Tống Chi Vận ở phủ ta, ban đêm hắn nhất định phải tìm tới. Trước đây hắn là ảnh vệ ta còn có thể mắng hắn, bây giờ thân thế đã rõ ràng, ta chỉ có thể dỗ dành hắn.

Bình luận

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!