Tôi chủ động nhắn tin cho cậu ấy:
“Ông xã, anh có ra nhà ăn không? Hay là em mang đồ ăn về cho anh nhé?”
Cậu ấy trả lời nhạt nhẽo:
“Đừng gọi là ông xã.”
Tôi khó hiểu:
“Nhưng trước đây em vẫn gọi anh là ông xã mà.”
Bên kia rất lâu không thấy phản hồi.
Ngay khi tôi vừa bê khay thức ăn đặt lên bàn, gáy đột nhiên bị một bàn tay lạnh ngắt bóp lấy.
Quay đầu lại, Tần Ngọc với khuôn mặt không cảm xúc đang cụp mắt nhìn chằm chằm tôi.
“Ông xã, anh đến rồi.”
Cậu ấy giữ vẻ mặt lạnh lùng ngồi xuống cạnh tôi, nói:
“Đã bảo đừng gọi tôi như vậy.”
Khóe miệng tôi từ từ xị xuống, trong lòng cảm thấy hơi buồn bực.
Tôi cũng không phải chưa từng nghe chuyện người ta yêu qua mạng đến khi gặp mặt đời thực thì vỡ mộng.
Tần Ngọc hôn cũng đã để tôi hôn, ôm cũng ôm rồi, nhưng lại không cho tôi gọi là ông xã.
Tôi cảm thấy có lẽ… cậu ấy thực ra không thích tôi đến thế.
Ít nhất là không thích tôi nhiều như lúc trên mạng.
Tôi nói nhỏ:
“Nếu anh không vừa mắt em, không muốn tiếp tục với em nữa thì anh cứ nói với em, không cần phải làm như vậy.”
Trong lòng đang buồn bã, đột nhiên tôi cảm thấy bàn tay để dưới gầm bàn bị ai đó chạm vào.
Tôi quay sang nhìn Tần Ngọc, phát hiện vành tai cậu ấy đang hơi ửng đỏ.
Tiếp đó, các ngón tay của tôi bị tách ra, đan vào nhau.
Ở tư thế mười ngón tay đan chặt, Tần Ngọc cất lời:
“Ai bảo là tôi không vừa mắt cậu?”
Tôi lập tức vui vẻ trở lại, hớn hở ăn cơm cùng cậu ấy.
Thấy rau mùi trong bát cậu ấy đều bị gạt sang một bên, tôi tò mò hỏi:
“Không phải anh từng nói là rất thích ăn rau mùi sao? Sao hôm nay lại không ăn?”
Cậu ấy liếc nhìn tôi:
“Chà, nhớ rõ thật đấy.”
Tôi làm ra vẻ mê trai dán sát vào người cậu ấy:
“Tất nhiên rồi, mọi chuyện của cục cưng em đều rất để tâm mà.”
Cậu ấy càng nghe sắc mặt càng tệ, quay mặt đi “Ừm” một tiếng.
Sau đó xúc rau mùi nhét vào miệng, nhai cực kỳ nhanh, chưa được hai cái đã nuốt chửng.
Quả nhiên, đồ ăn yêu thích nhất thì người ta thường ăn vội vàng như vậy.
Tôi vội vã gắp hết rau mùi trong bát của mình cho cậu ấy:
“Cục cưng ăn từ từ thôi, em lấy thêm cho anh một phần nữa nhé.”
Tần Ngọc nhìn tôi chừng hai giây, khuôn mặt cảm động đến đỏ bừng.
Một lúc lâu sau cậu ấy mới khàn giọng nói: “Đủ rồi.”
Hai người ngày nào cũng dính lấy nhau, nhưng tôi luôn cảm thấy dính thế nào cũng không đủ.
Giường được ghép lại với nhau.
Đến tối, khi các bạn cùng phòng đã ngủ say, tôi nhẹ nhàng rón rén bò lên giường của Tần Ngọc.
Trên người cậu ấy luôn có mùi thơm thoang thoảng, chăn gối cũng rất thơm.
Cậu ấy vẫn chưa ngủ, rõ ràng là đang đợi tôi.
Hai người không nói hai lời, dính chặt lấy nhau trao một nụ hôn nồng nhiệt.
Tay tôi cũng không để yên, cởi cúc áo ngủ của cậu ấy ra, vuốt ve loạn xạ trên ngực.
Vừa to vừa mềm.
Giọng của Tần Ngọc xen lẫn chút tiếng thở dốc, kìm nén rất trầm, vang lên bên tai tôi quyến rũ lạ thường:
“Thích không?”
“Thích c.h.ế.t. đi được.”
Vừa nói, đầu tôi vừa vùi xuống, cắn mút trên ngực cậu ấy.
Tần Ngọc nhịn không được túm lấy tóc tôi, cắn răng không phát ra tiếng động, lại hỏi tôi:
“Cậu thích tôi ở trên mạng, hay là tôi ở ngoài đời?”
Tôi trả lời ậm ờ không rõ chữ:
“Đều thích.”
Cậu ấy khựng lại một chút, giơ tay đẩy đầu tôi ra rồi bắt đầu cài lại cúc áo.
Tôi nhổm dậy:
“Trước đây trên mạng chẳng phải anh đã nói là sẽ cho em sờ cả đêm sao? Sao anh lại nói lời không giữ lấy lời thế?”
Tần Ngọc cười khẩy một tiếng, vươn tay kéo tôi vào lòng, cúi đầu cắn một cái lên môi tôi:
“Cậu mà còn nhắc đến chuyện trên mạng nữa, tôi làm c.h.ế.t. cậu. Lần này tôi tuyệt đối nói lời giữ lấy lời.”
Tôi luôn muốn hỏi cậu ấy rốt cuộc là lúc nào làm, bị cơ ngực to lớn ép c.h.ế.t. cũng coi như là một cái c.h.ế.t. mãn nguyện.