THẾ GIỚI ẢO, TÌNH YÊU THẬT

Chương 3: Bữa Ăn Sóng Gió

Cỡ chữ:

Chưa kịp chạy theo hỏi cho ra nhẽ, trong ký túc xá đã xuất hiện thêm một người.

Cậu bạn cùng phòng nhập học trễ nửa tháng vì xin nghỉ ốm đã đến.

Người cao gầy, đeo một cặp kính cận.

Tuy nhiên, ngay khoảnh khắc ánh mắt cậu ta nhìn về phía tôi, có một sự sắc bén mà mắt kính cũng không thể che giấu được.

Khi tôi nhìn lại, cậu ta lại có vẻ hơi tự ti mà quay đầu đi, đưa tay ra định bắt tay tôi:

“Tôi tên Trần Hoài.”

“Xin chào.” Tôi đưa tay ra: “Tôi tên là Tống Du.”

Vừa định nắm lấy thì tôi đã bị Tần Ngọc kéo giật lại.

Cậu ấy lơ đãng hỏi tôi:

“Có phải cậu lại lấy nhầm quần lót rồi không? Cái đó là của tôi mà.”

Sự chú ý của tôi lập tức bị dời đi, cúi xuống nhìn:

“Ây da, lấy nhầm thật rồi, sao lúc nãy anh không nói?”

Tần Ngọc mỉm cười liếc nhìn Trần Hoài một cái, đối phương lập tức ngượng ngùng cúi đầu xuống.

Cậu ấy kéo tôi đi về phía phòng tắm, tiện miệng nói:

“Dù sao cũng không khác nhau là mấy, chỉ là hơi rộng một chút.”

Tôi đỏ mặt cãi cọ với cậu ấy:

“Anh có ý gì? Chẳng qua là khoe khoang anh to hơn em chứ gì, anh có ấu trĩ không cơ chứ!”

Cậu ấy cười tủm tỉm nhét tôi vào phòng tắm.

Trước khi đóng cửa lại, cậu ấy còn liếc nhìn ra ngoài cửa một cái, dường như bắt gặp ánh mắt của ai đó nên biểu cảm bỗng trở nên lạnh lẽo.

Tôi hỏi cậu ấy sao thế.

Cậu ấy đóng sập cửa lại, nói:

“Không có gì, dạo này tôi hơi bị hạ đường huyết, lúc nào cũng có thể c.h.óng mặt.”

Trong lòng tôi lập tức lo lắng:

“Vậy em phải đi theo sát anh mới được, nhỡ may va vấp ở đâu thì sao.”

Cậu ấy gật đầu:

“Tốt nhất là nửa bước cũng không rời.”

Tôi vỗ ngực cam đoan, sau đó lại tò mò:

“Chuyện này sao anh không nói với em? Trước đây trên mạng anh còn bảo mình khỏe mạnh lắm cơ mà.”

Nghe xong, thái độ của cậu ấy chợt trầm xuống, ép sát lại gần tôi.

Gạch ốp tường rất lạnh, nhưng cơ thể Tần Ngọc lại nóng hầm hập đến đáng sợ.

Tôi bị cậu ấy vuốt ve đến mức ngón chân bủn rủn, cả người treo trên người cậu ấy, nhưng vẫn nhớ tới việc bên ngoài có người.

Tôi tủi thân cắn vào vai cậu ấy để ngăn tiếng nức nở, hốc mắt đỏ hoe vì nhịn nhục.

Giọng của Tần Ngọc hơi khàn đi, thì thầm bên tai tôi:

“Đã bảo cậu nếu còn nhắc nữa là tôi làm c.h.ế.t. cậu rồi mà, xem ra cậu đã chuẩn bị tâm lý sẵn sàng rồi.”

Dù sao thì cũng coi như vẫn còn giữ được chút lý trí, không thực sự làm ra chuyện gì trong ký túc xá, chỉ là tắm mất nửa ngày trời.

Lúc đi ra, tôi cứ luôn cảm thấy ánh mắt Trần Hoài nhìn chúng tôi là lạ, muốn nhìn nhưng lại né tránh.

Sau khi cậu bạn cùng phòng khác là Chu Tiêu Nguyên quay về, cậu ấy đề nghị cả phòng đông đủ thì ra ngoài tụ tập ăn uống một bữa.

Nơi ăn là một quán cơm bình dân.

Tần Ngọc rửa tay sạch sẽ, bóc một con tôm vừa định đưa cho tôi thì Trần Hoài đã lên tiếng:

“Cậu ấy không thích ăn tôm đâu, chuyện này mà cậu cũng không biết à?”

Nghe vậy tôi sững người, ngước mắt nhìn cậu ta.

Tôi thực sự không thích ăn tôm, lột vỏ phiền phức quá, ăn một con lại phải lột một lần, tôi lười quen rồi.

Tay Tần Ngọc khựng lại một nhịp, nhưng vẫn bỏ tôm vào bát của tôi:

“Thích ăn hay không tôi là người rõ nhất. Hôm nay là ngày đầu tiên cậu quen cậu ấy đúng không? Lấy đâu ra sự khẳng định chắc nịch đó vậy? Cậu thích đắm chìm trong ảo tưởng của bản thân lắm à?”

Cơ mặt Trần Hoài phồng lên, nhìn sang tôi:

“Cậu có thích ăn không?”

Đương nhiên là tôi phải thiên vị ông xã yêu quý của mình rồi, thế là tôi cho tôm vào miệng trong một miếng, mỉm cười nói:

“Ngon lắm.”

Tần Ngọc chống cằm mỉm cười, rồi lại nhìn Trần Hoài, trong ánh mắt có thêm chút khiêu khích.

Trần Hoài nắm chặt đũa, cúi đầu không nói một lời nào.

Chu Tiêu Nguyên thấy không khí gượng gạo liền giảng hòa:

“Tình cảm của hai người tốt thật đấy, cứ như hai vợ chồng vậy, không khéo lại đang lén lút yêu nhau đấy chứ!”

Vốn dĩ cậu ấy chỉ nói đùa cười xòa cho qua chuyện, nhưng Trần Hoài nghe xong lại đột nhiên nghiêm túc gặng hỏi:

“Thật vậy sao? Hai người đang yêu nhau à?”

Tôi nhớ lại lúc Tần Ngọc yêu qua mạng với tôi, cậu ấy nói không muốn công khai, sợ những ánh mắt dị nghị.

Nên tôi vội vàng lắc đầu nguầy nguậy:

“Không không, chúng tôi…”

Đột nhiên Tần Ngọc rướn người tới, hôn chụt một cái lên má tôi.

Chu Tiêu Nguyên sững sờ mất hai giây, sau đó phát ra tiếng hò reo trêu chọc đầy tính hóng hớt.

Trần Hoài chằm chằm nhìn chúng tôi, mặt tối sầm lại đến cực điểm.

Bản thân tôi cũng bị sốc, quay sang nhìn Tần Ngọc, lắp bắp không nói nên lời.

“Đúng vậy, chúng tôi đang yêu nhau. Các cậu có để tâm không? Nếu để tâm thì hai đứa tôi sẽ chuyển ra khỏi ký túc xá.”

Chu Tiêu Nguyên nói: “Không để tâm đâu, hai người yêu nhau thì sao chứ, chẳng phải đều là đàn ông con trai cả sao.”

Tần Ngọc nghe vậy, làm ra vẻ lịch sự quay sang hỏi Trần Hoài:

“Còn cậu thì sao? Cậu có để tâm không? Tôi và Tống Du đang yêu nhau.”

Ba chữ “đang yêu nhau” được nhấn mạnh.

Khớp ngón tay cầm đũa của Trần Hoài có hơi trắng bệch, tôi nhìn thấy gân xanh trên trán cậu ta giật giật, trông rất u ám.

Một lúc lâu sau cậu ta mới hỏi:

“Khai giảng mới nửa tháng, hai người làm sao quen nhau được?”

Tôi nói: “Yêu qua mạng.”

Còn Tần Ngọc lại nói: “Tiếng sét ái tình.”

Đồ q.u.ỷ sứ, cũng lãng mạn gớm.

Trần Hoài nghe xong, nhếch mép cười có vẻ chế giễu rồi nhìn Tần Ngọc.

Cậu ta hỏi:

“Hai người ai theo đuổi ai? Quen nhau trên mạng như thế nào? Trò chuyện bao lâu thì quen nhau? Đã từng tặng quà gì cho nhau chưa? Tần Ngọc, cậu có trả lời được không?”

Bình luận

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!